Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1680

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:19:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ, thực sự dùng cái tên bố con đặt ạ?"

 

Ngày hôm đó, Phương Dĩnh tựa lưng giường bệnh, cô bế con trai trong lòng, đôi mắt sáng rực về phía Khương Lê.

 

Thông thường tên chính của đứa trẻ đều do ông nội hoặc bố đặt, nhưng con trai cô thế mà thể dùng cái tên do bố đẻ cô đặt, thật lòng Phương Dĩnh vui mừng.

 

“Tên gọi chẳng qua cũng chỉ là một ký hiệu thôi, chỉ cần ý nghĩa, gọi lên líu lưỡi thì ai đặt cũng như cả."

 

Khương Lê mỉm , thần sắc lộ chút vui nào.

 

Chẳng qua cũng chỉ là một cái tên thôi mà, cái tên ông ngoại của cháu trai đích tôn đặt ý nghĩa thì cứ dùng thôi, bà sẽ tính toán chi li trong những chuyện nhỏ nhặt , chắc hẳn Lạc nhà bà cũng cùng suy nghĩ với bà.

 

“Lạc Hằng Ngật, con trai, con thấy ?

 

Tên chính của con là Lạc Hằng Ngật, là do ông ngoại đặt cho con đấy nhé!

 

, con còn một cái tên ở nhà là Đô Đô, cái là bà nội đặt đấy, vì con sinh tròn trịa mập mạp, bà nội gọi là Đô Đô cái tên ở nhà đáng yêu, cho , con thích tên ở nhà và tên chính của nào?"

 

Nghe thấy những lời Phương Dĩnh với cục cưng trong lòng, Khương Lê và bố Phương đầy vẻ cưng chiều lắc đầu, Phương :

 

“Đô Đô bây giờ mới bao lớn chứ, con những thứ đó nó mà hiểu ."

 

“Nói nhiều thì nó sẽ hiểu thôi, con trai con chắc chắn sẽ là một cục cưng thông minh, Đô Đô, con đúng nào?"

 

Phương Dĩnh đưa ngón trỏ , khóe miệng cô ngậm , cả tỏa tình mẫu t.ử, khẽ chọc chọc cái má phúng phính của con trai.

 

“Thông gia, chị về nghỉ ngơi , ở bệnh viện , sẽ chăm sóc cho con Tiểu Dĩnh."

 

Đứa trẻ chào đời sáu ngày, ngày mai là thể xuất viện, Khương Lê nghĩ bố Phương ngày nào cũng chạy đến bệnh viện khó tránh khỏi c-ơ th-ể mệt mỏi, vì thế mới khuyên hai sớm về nhà nghỉ ngơi.

 

“Hay là cô về nghỉ ngơi , mấy ngày nay cô vất vả hơn chúng nhiều."

 

Mẹ Phương nắm lấy tay Khương Lê, ánh mắt bà chân thành, :

 

“Tiểu Dĩnh chồng như cô là phúc phận của nó, cô cũng vì chăm sóc con chúng nó mà bản kiệt sức đấy."

 

“Có bảo mẫu ở đây cùng trông nom Tiểu Dĩnh và đứa bé, những việc thể thực bao nhiêu ."

 

Khương Lê mỉm lắc đầu, bà :

 

“Ngày mai là thể xuất viện , ở nhà thứ đều sắp xếp thỏa cả, chị cứ yên tâm , đảm bảo sẽ cho Tiểu Dĩnh ở cữ thật ."

 

Đối với những gì Khương Lê , Phương đương nhiên là tin tưởng, vả còn thấy yên tâm và an lòng, bà dặn dò Phương Dĩnh vài câu khách sáo với Khương Lê nữa, cùng bố Phương khỏi phòng bệnh.

 

Còn bố Phương thì xách cái phích giữ nhiệt, bên trong đựng canh gà Phương Dĩnh uống hết.

 

Thực chỉ riêng Phương hàng ngày hầm canh cho Phương Dĩnh, mà Khương Lê chồng cũng sự sắp xếp, đó là dặn dò đầu bếp trong nhà hầm các loại canh bổ dưỡng gửi đến bệnh viện.

 

Không Khương Lê tự tay hầm canh cho con dâu, mà là bà đang ở bệnh viện, thực sự khó thể rảnh tay để bếp.

 

Thời gian trôi qua nhanh, từ lúc Phương Dĩnh xuất viện trở về đại trạch một tuần, thật lòng Khương Lê và bảo mẫu chuyên nghiệp cùng trông trẻ chăm sóc, việc ở cữ của Phương Dĩnh chắc chắn là thoải mái.

 

“Alo, em đây."

 

Ngoài cửa sổ mưa phùn lất phất, Phương Dĩnh ngủ dậy liếc con trai, đúng lúc thấy chiếc điện thoại đặt bàn đầu giường truyền đến tiếng rung, nhịn tiện tay cầm lên, thấy đó hiển thị hai chữ “Chồng", cô lập tức nở nụ , nhấn nút .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1680.html.]

“Hàng ngày em ăn ngon ngủ kỹ, chỗ nào cũng đều , Đô Đô cũng ngoan!

 

Anh cứ yên tâm việc , và bảo mẫu cùng trông trẻ ở đây, em chăm sóc chẳng khác nào hoàng hậu nương nãy , hả?

 

Bố dạo nghỉ phép, vì chăm sóc em dạo khá vất vả, em ...

 

Ừm, em sẽ mẩy gây thêm rắc rối cho , khác trong nhà đều , chuyện gì cả, , em sẽ ở cữ thật .

 

Cái gì?

 

ạ?

 

Được, em sẽ đợi con tròn ba tháng mới bay qua đó.

 

Không , yên tâm , tâm trạng em cực kỳ , chẳng chuyện gì cả, thế nhé?

 

Được, chào !"

 

Sau khi kết thúc cuộc gọi với Minh Duệ, Phương Dĩnh thấy con trai Đô Đô phát những tiếng “ê ê a a" của ngôn ngữ trẻ thơ, cục cưng tỉnh giấc, cô đặt điện thoại xuống, động tác tay nhẹ nhàng bế con trai lên.

 

“Có Đô Đô thấy bố gọi điện cho nào?

 

Bố yêu Đô Đô nhà đấy, bố hỏi trong điện thoại xem dạo Đô Đô khỏe , hỏi Đô Đô vui , còn bố nhớ Đô Đô nhà nữa đấy, cục cưng , con cũng nhớ bố nào?"

 

Cục cưng Đô Đô miệng ngừng phát những tiếng “ê a", giống như đang đáp những gì , khiến Phương Dĩnh thỉnh thoảng bật vui vẻ.

 

Phía bên viện chính, Khương Lê tối qua nhiễm lạnh, sáng nay ngủ dậy đau đầu cả rã rời, vì thế hôm nay bà sang viện bên phía Phương Dĩnh, tuy nhiên bảo mẫu và trông trẻ, cùng bác Từ giúp việc ở tiểu viện nơi Phương Dĩnh ở nên Khương Lê đương nhiên gì là yên tâm.

 

“Khụ khụ khụ..."

 

Uống thu-ốc xong, Khương Lê vẫn ngừng ho khan, bà giường, đầu ngoài cửa sổ, lắng tiếng mưa rơi rả rích, suy nghĩ kìm mà bay xa.

 

Được , là bà đột nhiên tự chủ mà nhớ đến ở thế giới cũ.

 

Không họ bình an khỏe mạnh ?

 

Thời gian lặng lẽ trôi qua, cùng với dòng suy nghĩ bay xa và tác dụng của thu-ốc, Khương Lê từ lúc nào khép đôi mi , chìm giấc ngủ sâu.

 

“Mình về ?"

 

Nhìn thấy ngôi biệt thự trang viên quen thuộc mắt, đôi mắt Khương Lê sáng lên, kìm mà rảo bước nhanh hơn, bà nhớ bố và em trai, thể thấy họ một nữa, trong lòng vui mừng phấn chấn, tuy nhiên mặt để lộ quá nhiều điều khác lạ.

 

Đi đến ngoài cửa phòng khách, thấy tiếng truyền từ bên trong, Khương Lê nhịn dừng bước.

 

Gần nhà thấy nhát gan?

 

bà đang tâm lý gần nhà thấy nhát gan ?

 

Đã đến cửa nhà , chỉ cần bước thêm một bước nữa là thể phòng khách, thể thấy những mà bà luôn mong nhớ, tại dừng bước tiến lên?

 

Trong phòng khách.

 

“Bố, , hai đối xử với con thật đấy, cũng xin hai cứ yên tâm, cha và các của con chắc chắn sẽ đối xử với chị Khương Lê giống như đối xử với con ."

 

“Con ngoan, bố mà, hôm nay con mới xuất viện, ngoan nào, lên lầu về phòng nghỉ ngơi cho , lát nữa ăn cơm sẽ lên gọi con."

 

 

Loading...