Mẹ Lâm:
“...”
Cha Lâm:
“...”
Chỉ vì chị dâu sinh con trai, liền nảy sinh sự phục, chê bai con gái , mặn mà với con trai nuôi, hở là gây gổ với đàn ông của , đứa con gái đầy bụng hẹp hòi như chứ?
Vẻ mặt cha Lâm đều ngỡ ngàng, ngờ đứa con gái họ nuôi nấng lòng hẹp hòi như thế.
Hồi lâu , Lâm :
“Con so bì với chị dâu gì?
Cái việc sinh trai sinh gái là như thế nào, con ngành y chẳng lẽ còn rõ ?
Hơn nữa, bản tình trạng c-ơ th-ể con , trong lòng con rõ ?
Đến mức vì cái nguyên do đó mà hở là nội hao với Minh Hàm?
Đem hai đứa con đẩy xa khỏi ?”
“Con...”
Lâm Nhiễm cứng họng.
“Coi như là cầu con , đừng quậy phá lung tung nữa, nếu , sớm muộn gì con cũng hối hận thôi.”
Mẹ Lâm thần sắc nghiêm trọng:
“Con hiện tại cả trai lẫn gái, gả nhà chồng gia thế , bản con và Minh Hàm công việc , như những ngày tháng con đang sống hiện tại, bao nhiêu đang ngưỡng mộ , nếu như hôm nay con lọt lời của , con tin đợi đến ngày nào đó bản con quậy đến mức ly hôn, những khác giới gả cho Minh Hàm sẽ xếp hàng dài dằng dặc, hơn nữa ai nấy đều trẻ trung xinh , đến lúc đó, ngoại trừ công việc con còn cái gì?”
Cha Lâm ngữ trọng tâm trường:
“Nghe con , cha , chúng dù cái gì cũng sẽ hại con .”
“Con... con cãi với Lạc Minh Hàm nữa, cha cứ yên tâm , con , sẽ kiểm soát tính khí của .”
Không cô tranh cãi với Lạc Minh Hàm, là kể từ khi hai đứa nhỏ, Lạc Minh Hàm nghỉ phép về nhà, rõ ràng là dành nhiều tâm sức hơn lên bọn trẻ.
Thêm đó, hễ thấy cháu trai Lạc Hằng Ngật, cô liền nhịn nhớ đến việc cô bằng chị dâu, thể một là quý t.ử.
Vì thế, tính khí kiểm soát , trong lòng chút thoải mái, liền giống như châm ngòi nổ, xảy tranh cãi với Lạc Minh Hàm, gần gũi với Khang Khang và Kỳ Kỳ.
Nói cũng , Khang Khang, đứa con trai nuôi Lạc Mặc Hằng của cô thực sự ngoan, hơn nữa trông trắng trẻo tinh xảo, đối đãi với em gái Kỳ Kỳ cũng đặc biệt , một đứa con trai như , một chiếc áo bông nhỏ, nếu như còn thỏa mãn, thì lẽ là quá tham lam !
Lâm Nhiễm đang tự phản tỉnh.
Lúc gần cuối tháng mười, ánh nắng lúc tám chín giờ chiếu lên thật ấm áp.
“Đều nhận đây là ai nữa ?”
Trên bàn ăn sáng, Khương Lê thấy mấy nhóc tì trong nhà đồng loạt tò mò về phía Lạc Yến Thanh, mãi chịu mở miệng chuyện, nhịn dịu dàng hỏi các bé cưng.
“Chào buổi sáng ông ngoại!”
“Chào buổi sáng ông nội!”
An An và Đường Đường lên tiếng , tiếp theo là giọng của Đô Đô.
Thấy Khang Khang và Kỳ Kỳ lên tiếng, Đô Đô lay lay tay áo của em trai em gái :
“Khang Khang em trai, Kỳ Kỳ em gái, đây là ông nội của chúng đó!”
“Chào buổi sáng ông nội!”
Khang Khang chào Lạc Yến Thanh.
Kỳ Kỳ chớp chớp đôi mắt, giọng phát vô cùng ngây thơ dễ thương:
“Ông nội chào ạ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1693.html.]
“Ừm.”
Ánh mắt Lạc Yến Thanh lướt qua mấy đứa nhỏ, khẽ gật đầu, coi như là đáp mấy bé cưng.
Thực An An, Đường Đường và Đô Đô còn nhỏ nữa , hai đứa đầu tiên học lớp hai tiểu học, Đô Đô đang học lớp một tiểu học, còn Khang Khang đang học lớp mẫu giáo lớn.
Tiểu Kỳ Kỳ vẫn mẫu giáo, do đội ngũ hộ lý trẻ em chăm sóc.
Tuy nhiên, những đứa trẻ lớn hơn ngày lễ tết đều học những thứ hề ít chút nào.
“Cha, cha ở nhà bao lâu?”
Minh Hàm hỏi Lạc Yến Thanh.
“Chừng hai tháng.”
Tiện miệng , Lạc Minh Hàm mời Khương Lê dùng bữa sáng.
“Đều bắt đầu ăn .”
Khương Lê thì dời tầm mắt lên mấy bé cưng, bà mỉm ôn hòa, mấy bé cưng , hẹn mà cùng gật gật cái đầu nhỏ.
Ngoại trừ tiểu Kỳ Kỳ cần lớn đút cơm, những bé cưng khác chiếc ghế ăn chuyên dụng của , tự cầm thìa ăn ngoan.
Nghi thức bàn ăn gì để chê.
Minh Đình và Minh Sâm công việc bận rộn, cuối tuần ở đơn vị về.
Phải là, Minh Sâm hai năm đăng ký kết hôn với Lục Tuyên Tuyên.
Còn về Minh Đình, vẫn độc .
Hai mươi sáu tuổi, cái tuổi thực tính là lớn, đối tượng, Minh Đình một chút cũng vội, ngay cả Khương Lê cũng từng gì, dù Minh Duệ và Minh Hàm kết hôn đều gần ba mươi.
Dựa cơ sở đó, Khương Lê cảm thấy đợi thêm vài năm nữa cũng .
Ở đây là, Minh Tu hai năm nước ngoài du học, đang theo đuổi học vị tiến sĩ, tháng sáu tháng bảy năm là thể học thành tài về.
Dùng xong bữa sáng, Khương Lê và Lạc Yến Thanh dẫn theo mấy bé cưng dạo một lát trong hoa viên để tiêu cơm, đó, An An, Đường Đường cùng Đô Đô, Khang Khang giáo viên chuyên nghiệp đưa học tập, chỉ tiểu Kỳ Kỳ theo bên cạnh bà nội mà bé yêu quý nhất, cùng ông nội về phía chính viện.
“Kỳ Kỳ thích ông nội ?”
Trong phòng khách, Khương Lê bế cháu gái nhỏ lên đùi bà, mỉm hỏi cô bé.
“Thích ạ!”
Tiểu Kỳ Kỳ gật gật cái đầu nhỏ.
“Không sợ ông nội ?”
Khương Lê híp mắt hỏi.
Tiểu Kỳ Kỳ nghiêng đầu Lạc Yến Thanh, một hồi , đôi mắt đen láy của bé chớp chớp, lắc đầu:
“Không sợ, ông nội !”
“Ông nội đều thích , cũng chơi với Kỳ Kỳ của chúng , bà nội thấy đây là một ông nội .”
Nghe thấy vợ cố ý bôi đen , Lạc Yến Thanh bất lực lắc đầu trong lòng, :
“Lạc Minh Tu khi nào thì về nước?”
Chương 1465 Đây là cãi
“Tháng sáu tháng bảy năm .”
Khương Lê trả lời một câu.
Lạc Yến Thanh:
“Đợi nó về, em hãy đem những mớ bòng bong đó giao cho nó quản lý, như em thể ở nhà nghỉ ngơi, con cá mặn như em ít tới.”
“Em cũng lắm chứ, nhưng cha em đề cập với em, đợi Đậu Bao về nước, ông sẽ đem Giang thị giao tay Đậu Bao, ông bước chế độ dưỡng lão, nếu lúc đó em cũng góp vui, Đậu Bao e là sẽ bận xuể mất.”