Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 170

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:13:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lê Bảo những đôi tất đều là tất sợi bông, mềm mại hơn tất nilon chúng đang , thấm mồ hôi thoáng khí, chân thoải mái."

 

Chương 266 Một cái thằng qua một đời vợ thì chứ?

 

“Sờ bằng tay thôi thấy thoải mái , Lê Bảo thật lòng quá!"

 

Chị dâu cả Khương ánh mắt là ý , sờ sờ đôi tất sợi bông tay, sờ chiếc khăn quàng cổ bằng len cừu màu đỏ rực mà cô em chồng Khương Lê mua cho , trong lòng thầm cảm thán đúng là bõ công yêu thương em chồng.

 

“Mẹ, chị dâu cả đúng đấy, Lê Bảo đối với những chị dâu như chúng con đúng là thật lòng!"

 

Chị dâu ba Khương hùa theo.

 

Thái Tú Phân , liếc hai cô con dâu:

 

“Lê Bảo nhà đối với ai trong cái nhà mà chẳng lòng chứ?!"

 

Con gái bà đúng là nết cũng , nào gửi đồ về cũng chăm chút cho tất cả lớn nhỏ trong nhà, để tránh cho bà và ông già khó xử.

 

Chuyện tuy một như bà thấy an ủi, nhưng cũng xót xa cho Lê Bảo nhà , mỗi gửi đồ về đều tốn ít tiền.

 

“Mẹ!

 

Mẹ ơi, trong mấy đôi tất cô út gửi chắc là phần của con chứ ạ?"

 

Khương Nhất Phi mắt lóe sáng, tới bên cạnh chị dâu ba Khương, đưa tay định sờ đôi tất sợi bông đang đẻ cầm tay.

 

“Đừng động , cẩn thận bẩn đấy, đợi đến Tết Nguyên Đán mới mang ."

 

Chị dâu ba Khương tránh né bàn tay nhỏ của con trai định chạm , nhấc chân thẳng căn phòng của chi ba bọn họ.

 

“Tay con bẩn lắm ạ?"

 

Nhấc tay lên , Khương Nhất Phi vẻ mặt ngơ ngác.

 

“Dương Dương, chỗ kẹo sữa cháu cầm lấy chia cho các em mỗi đứa hai viên nhé."

 

Lấy một gói kẹo sữa Đại Bạch Thỏ từ trong thùng , Thái Tú Phân gọi cháu đích tôn Khương Nhất Dương gần.

 

“Vâng ạ, cảm ơn bà nội!"

 

Khương Nhất Dương toét miệng , lộ một hàm răng trắng bóc....

 

“Nghe Lê Bảo gửi đồ về cho nhà con bé , chuyện thật hả?"

 

Đội trưởng Khương lấy bưu phẩm từ bưu điện về gần trưa, lúc đạp xe thôn tránh khỏi thấy.

 

Thế nên, lúc đầu là Thôi Đại Loa, mấy phụ nữ bưng bát cơm vây quanh ăn bắt đầu tán gẫu chuyện phiếm.

 

mới mở miệng chuyện ai khác, chính là Thôi Đại Loa.

 

Vương Xuân Hoa buông một câu bâng quơ:

 

Đại Loa, nếu chuyện thật thì chị thể ?!"

 

“Gọi ai là Đại Loa thế hả?

 

thím Vương, đây đúng là thích buôn chuyện, nhưng thím với em Đại Nữu chẳng lẽ thế ?

 

Chúng chẳng khác gì con quạ đậu tường con lợn đen cả, ai cũng đừng ai ?"

 

Cũng chẳng là cái thằng g-iết ch-ết nào đặt cho bà cái biệt danh “Đại Loa" (Loa Lớn) , như bà là giữ chuyện gì , đến cũng thể phát thanh đôi ba câu.

 

“Mọi chuyện của , tự nhiên lôi thế hả?!"

 

Lý Đại Nữu trong lòng thoải mái cho lắm, nhưng ngoài mặt thấy gì khác lạ.

 

Thôi Đại Loa:

 

“Lôi với chả kéo cái gì, chúng chẳng qua là đây vài câu chuyện phiếm thôi, gì to tát .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-170.html.]

 

Nhà họ Từ, bà đúng ?"

 

Người Thôi Đại Loa gọi là “Nhà họ Từ" chính là của Từ Xuân Hà.

 

Thôi Đại Loa , chua xót bảo:

 

“Chuyện nhà Đội trưởng gì mà chứ, chẳng qua là gả con gái cho một thằng qua một đời vợ chút tiền lẻ thôi mà."

 

“Nhà họ Từ ơi, nếu bà cái giọng chua loét đó thì lẽ tin nửa câu đầu của bà đấy."

 

Thôi Đại Loa bĩu môi, tiếp đó hỏi Từ:

 

, chẳng hai tháng nay bà đang xem mắt cho Xuân Hà nhà bà , kết quả gì ?"

 

“Xem mắt cũng tùy duyên phận nữa, chắc là duyên phận của Xuân Hà nhà tới.

 

Tuy nhiên, đến tầm cuối năm chắc là sẽ tiến triển thôi."

 

Khuôn mặt Từ trông vẻ chua ngoa đanh đ-á, nhân duyên ở thôn Ao Lý thực sự chẳng cả.

 

đều là hàng xóm láng giềng, trong lòng dù ưa Từ đến mấy thì ngoài mặt vẫn giữ kẽ .

 

Thôi Đại Loa:

 

“Chẳng lẽ bà cũng tìm cho Xuân Hà nhà bà một thằng con rể giống như nhà Đội trưởng ?"

 

“Một cái thằng qua một đời vợ thì chứ?!

 

Chương 267 thấy bà là chột ?!

 

Xuân Hà nhà dáng chuẩn, mặt mũi xinh xẻo, trông là dễ sinh nở, đây chẳng nỡ gả con bé cho hạng đàn ông đó, về cun cút kế."

 

Nếu nhân tuyển con rể như nhà Đội trưởng, bà tự nhiên chẳng ngại gả Xuân Hà nhà cho đối phương, như nhà bà chẳng mấy chốc cũng sẽ một chiếc tivi, thể cách một thời gian nhận bưu phẩm con gái gửi về.

 

Mẹ Từ trong lòng thầm nghĩ như .

 

Bà đúng là xem mắt cho con nhỏ ch-ết tiệt Xuân Hà suốt hai tháng nay, và chuyên môn tìm trong những qua một đời vợ.

 

hạng đàn ông cưới gái tân thì chắc chắn bỏ nhiều tiền sính lễ hơn.

 

suốt hai tháng trời mà chẳng tìm một ai phù hợp.

 

Nghĩ đến đây, Từ càng thêm ngưỡng mộ và ghen tỵ với nhà Đội trưởng.

 

Con rể mới gửi một chiếc tivi về, giờ con gái gửi về một cái bưu phẩm lớn, chẳng bên trong chứa đồ gì nữa.

 

“Nhà họ Từ , nếu nhớ nhầm thì nửa tháng , thằng Đông Bình nhắc tới..."

 

Không đợi Vương Xuân Hoa hết câu, Từ trong lòng “thót" một cái, vội vàng cắt ngang:

 

“Thím Vương , chúng đang tán chuyện phiếm mà, thím nhắc thằng Đông Bình cái gì?

 

Được , chuyện nhà Đội trưởng thì cứ , cũng xem thế nào đây."

 

Giây phút , Từ cực kỳ tức giận Đông Bình.

 

Đặc biệt nghĩ đến việc nhà đẻ của hai ở cùng một thôn, hai gả thôn Ao Lý , từ nhỏ quan hệ cực .

 

Và bà, hễ chuyện gì tâm sự là đến chỗ Đông Bình mà kể lể đôi ba câu, đối phương cũng .

 

chuyện bà mới đề cập với Đông Bình cách đây lâu, nhanh ch.óng Vương Xuân Hoa thế ?

 

thấy bà là chột ?!"

 

Vương Xuân Hoa nhận Từ đang cố tình đ-ánh trống lảng, mà bà lúc xem kịch , tự nhiên sẽ nuốt lời định trong bụng, chỉ bà bảo:

 

“Mẹ Đông Bình chị họ bên ngoại gả lên tỉnh, nửa tháng , bà nhờ liên lạc với Đông Bình và chị họ đó để nhờ tìm cho Xuân Hà nhà bà một mối qua một đời vợ điều kiện tỉnh..."

 

 

Loading...