Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1753
Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:26:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cảnh sát Tống?
Cô út của bạn của Dực Dực ?"
Khương Lê mày mắt rạng rỡ nụ , cô chằm chằm con trai út lúc khôi phục vẻ bình thường.
Thầm nghĩ:
“Chẳng lẽ duyên phận của thằng nhóc thối đến ?”
“Vâng."
Minh Tu gật đầu.
Khương Lê trong lòng vui mừng, hỏi:
“Con thiện cảm với cảnh sát Tống ?"
Nhận sự thích thú trong mắt cô, Minh Tu nhịn khựng một chút, ngay đó khẽ mở môi:
“Cảnh sát Tống chân thật, phụ sứ mệnh vai cô ."
Câu trả lời khiến Khương Lê một nữa vui mừng:
“Xem Đậu Bao nhà chúng đây là thông suốt , đáng mừng đáng mừng, , lời , thích thì cứ theo đuổi , ủng hộ con!"
Dừng một chút, Khương Lê tiếp tục :
“Có chỗ nào cần thỉnh giáo thì cứ việc đến hỏi , đảm bảo gì nấy, giúp con rước về dinh!"
Vành tai Minh Tu nóng lên, nhưng khuôn mặt tuấn tú vô song hề vẻ khác lạ, :
“Mẹ, hiểu lầm , con..."
Kết quả hết câu Khương Lê cắt ngang:
“Hiểu lầm cái gì?
Chẳng lẽ con thiện cảm với vị cảnh sát Tống ?
Hay là con tán thưởng một cô gái như cảnh sát Tống?"
“..."
Bị ruột trêu chọc mặt những khác trong nhà, Minh Tu cảm thấy mà ngay thì lát nữa chắc chắn sẽ thấy tiếng của đang trong phòng ăn.
Lúc ngay cả gò má cũng nóng lên, Minh Tu cài khuy áo vest, mở lời:
“Con đây, gặp ."
Để câu , , bước chân dừng một khắc nào.
“Mẹ, ý của thì nhà chúng sắp hỉ sự ?"
Minh Hàm đợi Minh Tu khỏi, Khương Lê nhịn hỏi.
“Chữ bát vẫn gạch nào , nhưng việc Đậu Bao thiện cảm với cảnh sát Tống là điều cần bàn cãi, tiếp theo xem Đậu Bao hành động thực tế ."
Nghe xong lời Khương Lê, đợi Minh Hàm gì, bé Lạc Trạch Dực đảo mắt một vòng, vỗ vỗ đôi tay nhỏ :
“Bà nội bà nội, cháu thích cô Tống thím út!"
“Dực Dực, khi chú út của cháu cưới thím út về nhà thì lung tung ở bên ngoài đấy."
Ánh mắt Khương Lê hiền từ, cô chằm chằm đứa cháu trai nhỏ, chạm ánh mắt của cô, bé Lạc Trạch Dực khó hiểu chớp chớp đôi mắt đen láy:
“Tại ạ?"
“Bởi vì chuyện khi kết luận, lung tung thể sẽ ảnh hưởng đến kết quả."
Cháu chắt trong nhà đứa nào cũng thông minh, Khương Lê đối thoại với chúng bao giờ qua loa.
Cậu bé Lạc Trạch Dực nghiêng đầu suy nghĩ một chút, đó gật gật cái đầu nhỏ thật mạnh, vẻ mặt trịnh trọng:
“Bà nội, cháu ạ!"
“Dực Dực của chúng thật ngoan!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1753.html.]
Khương Lê khen ngợi....
Ở bệnh viện ba ngày, Tống Thanh Từ thủ tục xuất viện.
Mà cô suy nghĩ nhiều, quyết định gặp Minh Tu một .
Đem tiền thu-ốc men và tiền hộ lý mà Minh Tu trả trả cho .
Bởi vì dù là công tư, cô đều nhất định như .
Dù cô cũng là nhân viên công chức của nhà nước, thể lấy cái kim sợi chỉ của quần chúng; hơn nữa, cô và Minh Tu rốt cuộc cũng , dù cho đối phương là chú út của bạn cháu trai cô, dù cho cô và đối phương tính cả gặp ba , nhưng họ rốt cuộc vẫn là lạ, cô thể chiếm tiện nghi của ?
Vả đối phương là ý đưa cô đến bệnh viện, hơn nữa còn chủ động giúp cô khống chế ba tên tóc vàng, theo lý, cô cần cảm ơn đối phương một phen cho t.ử tế.
Ngày thứ hai khi xuất viện, Tống Thanh Từ tranh thủ giờ nghỉ trưa, xin lãnh đạo nghỉ hơn hai tiếng đồng hồ, cưỡi chiếc xe điện của đến tòa nhà tập đoàn Giang thị.
Sở dĩ trực tiếp đến đây là do cô từng cháu trai nhắc tới, chú út của bạn Dực Dực là một vị tổng giám đốc lớn, mà họ Lạc, là tổng giám đốc, Tống Thanh Từ lập tức nghĩ ngay đến tổng giám đốc tập đoàn Giang thị, JL, Vu thị - Lạc Minh Tu.
Nói thật, nếu chuyện gì bất ngờ, cả đời cô lẽ cũng tiếp xúc nổi với nhân vật lớn như .
Dù họ giống như của hai thế giới khác , khả năng tạo giao cắt là cực kỳ thấp.
Đương nhiên, lời thể quá tuyệt đối, nếu đối phương phạm pháp thì cơ hội gặp mặt chắc chắn sẽ lớn hơn.
Văn phòng tổng giám đốc.
“Có chuyện gì?"
Minh Tu ngước mắt trợ lý Lâm Phàm.
“Có một vị cảnh sát Tống gặp ngài một lát, ngài xem..."
Trợ lý Lâm nhận điện thoại từ quầy lễ tân, lập tức xuất hiện mặt vị BOSS là Minh Tu .
Lòng tràn đầy hóng hớt, suy đoán giữa Minh Tu và Tống Thanh Từ đang tồn tại chuyện gì đó.
Trên khuôn mặt tuấn tú vốn ít biểu cảm lúc là sự ngẩn ngơ, một lúc lâu , Minh Tu :
“Cậu đích đón cảnh sát Tống lên đây."
Trợ lý Lâm đáp một tiếng, trong mắt khó giấu vẻ hóng hớt, nhỏ giọng hỏi:
“Tổng giám đốc, cảnh sát Tống chắc là bạn gái của ngài chứ?"
Nghe , Minh Tu thản nhiên liếc đối phương một cái:
“Lo việc của ."
“Ở bên cạnh tổng giám đốc mấy năm nay, đây là đầu tiên thấy cô gái tìm đến tận nơi..."
Trợ lý Lâm lẩm bẩm.
“Ồn ào!"
Minh Tu quét qua một ánh mắt nữa, giây tiếp theo, trợ lý Lâm vội vàng đưa tay lên miệng động tác kéo khóa, đó nhanh ch.óng , biến mất ngoài cửa phòng tổng giám đốc.
Thời gian từng chút trôi qua.
Khi Tống Thanh Từ trợ lý Lâm đưa phòng tổng giám đốc, cô ngước mắt lên liền thấy đàn ông đang việc nghiêm túc, diện mạo của thực sự cực kỳ xuất sắc, dùng một câu “ trời ưu ái" để hình dung cũng quá lời.
Mày mắt thanh tú, đường nét ngũ quan lưu loát, một chỗ nào tinh xảo, đường quai hàm càng vô cùng ưu mỹ.
Lông mi dài, lúc ánh mắt chuyên chú, khóa c.h.ặ.t màn hình máy tính, ngón tay thon dài như ngọc, khớp xương rõ ràng nhanh ch.óng gõ bàn phím máy tính.
Người thường :
“Người đàn ông đang việc nghiêm túc là mị lực nhất.”
Tống Thanh Từ nhất thời chút ngẩn ngơ, chỉ cảm thấy tim đ-ập tự chủ mà nhanh hơn.
Tuy nhiên, cô nhanh lắc đầu trong lòng, tự bảo đừng nghĩ lung tung.
Chuyện khả năng thì đừng tự tìm phiền não, tránh cho cả ngày cứ nghĩ đến những thứ .
Ở đây một câu, Tống Thanh Từ thực lớn lên xinh , xung quanh thiếu theo đuổi, tuy nhiên, cô chẳng cảm giác với ai cả, , chính xác hơn một chút là tâm trí cô cơ bản đều dùng cho công việc, đối với những theo đuổi từ tận đáy lòng là ý nghĩ gì.