Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:43:55
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 26 Khương Lê và Chu đối mặt trực diện

 

Cho đến khi Thanh niên tri thức Tô đến nhà bà, tình hình của Vệ Dân nhà bà, mới lắp bắp suy đoán của .

 

Bà thật sự ngờ Khương Lê Bảo là kẻ da mặt dày, hai nhà rõ ràng hủy hôn xong xuôi, tại còn cứ quấn quýt lấy Vệ Dân nhà bà buông, hại Vệ Dân nhà bà nghĩ gì mà thẫn thờ ở trong sân suốt một đêm, cố chấp tự hành hạ đến mức bất tỉnh nhân sự.

 

“Thanh niên tri thức Tô gì thì là cái đó ?

 

Thế Lê Bảo nhà với Vệ Dân nhà bà hôm qua chẳng câu nào, tin?”

 

Cái miệng của Thái Tú Phân lanh lợi lắm, chẳng sợ Chu giở quẻ bát phụ chút nào.

 

“Tại tin bà?

 

Thanh niên tri thức Tô là đối tượng của Vệ Dân nhà , là con dâu út sắp bước qua cửa nhà họ Chu, cô thể nào dối mặt .”

 

Mẹ Chu năng hùng hồn, , Thái Tú Phân lạnh:

 

“Thế bà gọi Thanh niên tri thức Tô qua đây, cũng hỏi cô xem, Lê Bảo nhà rốt cuộc gì với Vệ Dân nhà bà, mà để Vệ Dân nhà bà như thằng ngốc, cả đêm ngủ ngoài sân hóng gió.”

 

Mẹ Chu cũng lạnh đáp trả:

 

“Bà bảo gọi là gọi ?

 

Xem cái mặt bà to gớm kìa!”

 

Thái Tú Phân thản nhiên :

 

“Mặt to bằng cái mặt Tần Đại Anh bà , tin bà cứ hỏi mà xem.”

 

“Thái Tú Phân, bà ít xằng xiên , giờ chỉ gặp Lê Bảo nhà bà, bà gọi nó thì chứng tỏ bà chột !”

 

Mẹ Chu dùng kế khích tướng.

 

“Phi!

 

Thái Tú Phân xưa nay một là một, hai là hai, bao giờ chột là gì!”

 

Nhổ một bãi nước miếng xuống đất, Thái Tú Phân chẳng mảy may Chu khích tướng thành công.

 

lúc , Khương Lê với thần sắc thản nhiên từ trong đám xem náo nhiệt bước , đôi mắt hồ ly của cô lộ rõ vẻ bình tĩnh, đến cách Chu hai ba bước chân :

 

“Chu thẩm, tìm , ở đây , bà hỏi gì thì hỏi .”

 

Mẹ Chu sững một lát, sa sầm mặt hỏi:

 

“Lê Bảo, thẩm cũng coi như cháu lớn lên, tuy hai nhà chúng giờ hủy hôn, nhưng trong mắt thẩm, cháu vẫn là một đứa con gái ngoan, nhưng chuyện chiều qua là thế nào?

 

hai nhà hủy hôn , cháu còn kéo Vệ Dân cháu mấy lời linh tinh, hại Vệ Dân cháu để tâm lòng, suốt một đêm ngoài sân,

 

Sáng sớm nay, thẩm mở cửa chính thấy Vệ Dân cháu ngất xỉu đất, Lê Bảo , cháu cháu đến giờ vẫn tỉnh , cháu xem thẩm nên đến tìm cháu ?”

 

“Chu thẩm, bà xong ?

 

Nếu xong thì chứ?”

 

Khương Lê như , nhưng cũng chẳng đợi Chu phản ứng, giọng cô nhẹ nhàng:

 

“Chiều qua và cha lên công xã, lúc về cha đạp xe chở làng thì tình cờ Từ Xuân Hà gọi .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-20.html.]

Sau đó, để cha đạp xe về , hai câu với Từ Xuân Hà, ai ngờ, đồng chí Chu Vệ Dân nghĩ gì, mở miệng là bảo đừng gả cho đàn ông qua một đời vợ,

 

xong liền chuyện của cần quản, đồng thời cũng còn bất kỳ quan hệ nào, và báo cho đăng ký kết hôn với đối tượng của ,

 

Chu thẩm, tổng cộng chỉ đúng hai ba câu như , bà nếu tin thì cứ hỏi Từ Xuân Hà, lúc đó cô và đối tượng của đồng chí Chu Vệ Dân đều mặt tại hiện trường.”

 

Sau khi Khương Lê dứt lời, sắc mặt Chu đổi liên tục, bà đầy vẻ thể tin nổi:

 

“Cháu… cháu thật sự gả cho một qua một đời vợ, cửa kế?”

 

Khương Lê định lên tiếng đáp , ngờ Chu đột nhiên la toáng lên, bà hướng về phía Thái Tú Phân và Đại đội trưởng Khương đang cửa nhà gào lớn:

 

đúng là mở rộng tầm mắt , bình thường cưng chiều con gái như tròng mắt, giờ con gái lớn , dù nhà họ Chu hủy hôn, nhưng với nhan sắc tiên nữ của Lê Bảo, Đại đội trưởng và Chủ nhiệm Thái nhà cũng đến mức tìm cho con gái một qua một đời vợ chứ…”

 

Chương 27 Mất mặt lớn

 

Lời hết, Chu giọng yểu điệu nhưng lạnh lùng của Khương Lê ngắt lời:

 

“Chu thẩm, bà thực tình thì đừng bừa, nếu , đừng trách nể tình!”

 

Liếc bà con lối xóm đang xem náo nhiệt xung quanh, Khương Lê dời tầm mắt về phía Chu, tiếp tục :

 

“Hôn sự là tự tình nguyện, đồng thời hài lòng với chồng đăng ký kết hôn của , cần Chu thẩm lo lắng cho .

 

Ngoài , gả cho chồng , thì con của cũng là con của , vui lòng của chúng, dù là kế nữa thì tự bằng lòng, liên quan đến khác!”

 

Thái Tú Phân lúc bước tới, nắm lấy tay cô con gái r-ượu:

 

“Đi, theo về nhà, chúng cần phí nước bọt đây giải thích gì cả.”

 

“Vâng.”

 

Khương Lê khẽ gật đầu, ruột dắt tay về phía cửa nhà.

 

Đại đội trưởng Khương khi Khương Lê, vợ và Khương Quốc An nhà, sắc mặt đen sầm, với những xem náo nhiệt tản :

 

“Con rể nhà đúng là qua một đời vợ, gối đúng là con nhỏ, bà con lối xóm nếu bàn tán chuyện nhà thì cứ việc bàn tán, nhưng nhất nên đúng sự thật, nếu , ngại lên đồn công an kiện tội phỉ báng !”

 

Là nhân vật hai trong làng, Đại đội trưởng Khương là lão nông mù chữ chẳng gì.

 

Ngày thường, hễ thời gian, Đại đội trưởng Khương đều theo cô con gái r-ượu học nhận mặt chữ, học toán.

 

Hiện tại, tự báo, tính toán công điểm cho xã viên trong đại đội thành vấn đề.

 

Một Đại đội trưởng Khương như thế, tự nhiên rõ thế nào là “tội phỉ báng”.

 

Quăng một câu đó, ông xoay sải bước nhà, chẳng thèm quan tâm những xã viên xem náo nhiệt sẽ gì vì lời của .

 

Cũng chẳng thèm để ý Chu sắc mặt thế nào.

 

“Mẹ!

 

Mẹ chạy đến cửa nhà chú Khương gây náo loạn cái gì thế?

 

Về nhà, mau theo con về nhà , đừng để chê nhà nữa!”

 

Chu Vệ Dân tỉnh , cha đến nhà họ Khương gây chuyện, khởi đầu là vì cả đêm ngoài sân dẫn đến ngất xỉu, phát sốt hôn mê tỉnh, nên mới chạy đến nhà họ Khương đòi công bằng cho .

 

Biết chuyện , Chu Vệ Dân chẳng màng đến lời khuyên ngăn của Tô Thanh, xỏ giày là lao khỏi cửa, chẳng thèm để ý mới tỉnh, đầu óc vẫn còn choáng váng, đôi chân nhấc nổi sức, một mạch đến ngoài cửa nhà họ Chu, lúc thật sự thấy hổ còn mặt mũi nào khác, nhưng buộc xuất hiện ở đây.

 

 

Loading...