Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 208

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:19:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lạc Yến Thanh và Khương Quốc An một cái.”

 

Trưởng bối?

 

Hai vị?!

 

Sẽ là ai đây?

 

Lạc Yến Thanh cảm thấy thể là vợ chồng trưởng đồn Tống, dù đêm giao thừa ăn cơm đoàn viên, mà trưởng đồn Tống cùng về với , lý nào đón giao thừa ở nhà mà sang phía nhà bên .

 

“Anh nhỏ, Lạc Yến Thanh, hai vị chính là bà Vu và ông Tiêu mà em kể với đó."

 

Khương Lê giới thiệu xong bà cụ Vu và lão Tiêu, giới thiệu hai Lạc Yến Thanh với hai cụ:

 

“Bà Vu, ông Tiêu, vị là chồng cháu, tên là Lạc Yến Thanh, hai cứ gọi là Tiểu Lạc Yến Thanh đều ạ;" Ánh mắt dời sang Khương Quốc An, Khương Lê :

 

“Vị cháu từng nhắc tới với hai đó , là trai nhỏ của cháu, tên là Khương Quốc An, cách xưng hô thì hai cũng cứ tùy ý ạ."

 

“Cháu chào bà Vu, chào ông Tiêu ạ!"

 

Khương Quốc An hướng về phía bà cụ Vu và lão Tiêu chào một tiếng.

 

Lạc Yến Thanh vẫn như khi, ánh mắt nhạt nhẽo, bờ môi khẽ mở:

 

“Chào hai ."

 

“Bà Vu, bà và ông Tiêu đừng để ý nhé, chồng cháu giờ vẫn luôn như , ý kiến gì với hai ạ."

 

Chương 328 Chẳng lẽ là em tự đa tình?

 

Thực sự là giọng điệu của Lạc Yến Thanh quá cứng nhắc, cộng thêm vẻ mặt vốn dĩ nhạt nhẽo, xa cách, nếu Khương Lê giải thích đôi lời với bà cụ Vu và lão Tiêu thì dễ gây những hiểu lầm đáng .

 

Bà cụ Vu và lão Tiêu lắc đầu, ngược để tâm đến thái độ của Lạc Yến Thanh, dù họ cũng là mời mà đến, hơn nữa đầu gặp mặt , nếu thực sự đối phương chào đón thì đó cũng là của họ.

 

Huống hồ bây giờ cô bé giải thích, nghĩ thì bản trai tên Lạc Yến Thanh vốn dĩ tính cách như .

 

“Được , nhỏ ở đây trò chuyện với bà Vu và ông Tiêu nhé, em và Lạc Yến Thanh bếp bận rộn đây."

 

Hướng về phía Khương Quốc An một câu, Khương Lê liền rảo bước bếp.

 

Lạc Yến Thanh đặt túi du lịch tay xuống, đang định theo, cặp sinh đôi bước những đôi chân ngắn “lạch bạch" chạy tới, mỗi đứa ôm lấy một bên chân dài của ba, ngước đầu lên hỏi:

 

“Ba ơi ba ơi, Hàm Hàm (Vi Vi) nhớ ba lắm đó, ba nhớ Hàm Hàm (Vi Vi) ạ?"

 

“...

 

Ừ."

 

Khẽ gật đầu, Lạc Yến Thanh bắt chước hành động Khương Lê thường với bọn trẻ, đưa tay xoa xoa đầu cặp sinh đôi:

 

“Đi chơi ."

 

“Dạ ạ."

 

Cặp sinh đôi đáp .

 

Chúng buông chân dài của ba , dời tầm mắt sang Khương Quốc An, trong đó cục bột nhỏ nhanh chân tiến lên :

 

“Cậu nhỏ nhỏ, Hàm Hàm nhớ quá mất!"

 

Khương Quốc An cùng bà cụ Vu và lão Tiêu xuống ghế sofa, đưa tay đón lấy cục bột nhỏ sà lòng :

 

“Cậu nhỏ cũng nhớ con."

 

Nói , lấy một tay , kéo khóa túi du lịch đặt chân, lấy những món quà mua cho ba đứa nhỏ, vẫy tay gọi tiểu Minh Duệ và Vi Vi đến bên cạnh, chia quà cho ba nhóc tì.

 

Ba đứa nhỏ Minh Duệ mắt sáng lấp lánh:

 

“Cháu cảm ơn nhỏ ạ!"

 

“Anh ơi ơi, chúng đằng chơi ."

 

Cục bột nhỏ Minh Hàm cầm món quà của , gọi trai Minh Hàm về phía chỗ bé chỉ.

 

“Đợi Vi Vi với!"

 

Tiểu Minh Vi ôm con b.úp bê vải nhỏ mua cho, đuổi theo cả hai.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-208.html.]

Thấy ba nhóc tì một bên xổm đất chơi đùa, Khương Quốc An thu hồi ánh mắt, bắt đầu tán gẫu với bà cụ Vu và lão Tiêu, lúc đầu chút tự nhiên, nhưng vài câu , trạng thái cả thả lỏng.

 

Trong bếp.

 

Khương Lê:

 

“Theo thông lệ năm, các chẳng đều về ?"

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Liên tục mấy tháng nghỉ ngơi, lãnh đạo viện nghiên cứu nghĩ đúng lúc đến Tết nên cho nghỉ hai ngày."

 

Một bận rộn bên bếp, một ở bên lúc thì đưa gia vị, lúc thì đưa đĩa, hai phối hợp vô cùng ăn ý, hơn nữa cạnh trông thật đôi.

 

Khương Lê:

 

“Nghĩa là mồng hai viện nghiên cứu."

 

“Ừ."

 

Lạc Yến Thanh gật đầu, đó :

 

“Chiều mồng hai mới ."

 

Nghe , Khương Lê mỉm , trong đôi mắt hồ ly thoáng qua một tia tinh quái, cô hỏi:

 

“Đây là ở bên các con nhiều hơn?"

 

Lạc Yến Thanh:

 

“...

 

Ở bên nhiều hơn."

 

Thực là ở bên em nhiều hơn.

 

“Em , thực nỡ xa em, đúng ?"

 

Khương Lê thuần túy là cố ý, ánh mắt cô trêu chọc đàn ông một cái.

 

Trên khuôn mặt trắng trẻo tuấn tú của Lạc Yến Thanh lộ chút tự nhiên, im lặng một lúc lâu, khóe miệng mấp máy nhưng rốt cuộc phát một chút âm thanh nào.

 

Khương Lê nhướng mày:

 

“Chẳng lẽ là em tự đa tình?"

 

Lạc Yến Thanh mím mím môi:

 

“Không ."

 

Khương Lê :

 

“Hóa Giáo sư Lạc nhà chúng thực sự là nỡ xa em nha, đây?

 

Em cảm thấy thật hạnh phúc!"

 

Nghe cô , Lạc Yến Thanh càng thêm tự nhiên, đồng thời gò má nóng bừng,

 

Chương 329 Anh cảm thấy Tiểu Lạc thế nào?

 

kìm đầu , nắm tay che miệng khẽ ho hai tiếng để che giấu sự khác thường của lúc .

 

“Da mặt thật mỏng."

 

Nói đùa một câu, Khương Lê bảo Lạc Yến Thanh bưng từng món ăn cô nấu xong lên bàn....

 

Trong phòng khách.

 

Khương Lê bàn tiệc tất niên thịnh soạn mắt, với bà cụ Vu và lão Tiêu, Lạc Yến Thanh, Khương Quốc An, cùng ba nhóc tì:

 

“Món gà đồng âm với 'Cát', ừm, tức là cát tường đó ạ," cô chỉ món gà hầm, trong đôi mắt hồ ly xinh tràn ngập ý :

 

“Ngày Tết ăn gà, ngụ ý 'cát tường', mong cầu đại cát đại lợi!"

 

Tiếp đó, Khương Lê chỉ món cá hấp:

 

“Cá hài âm giống với từ dư trong 'niên niên hữu dư' (năm nào cũng dư dả), ngụ ý chính là năm nào cũng dư ạ," đến đây, Khương Lê giới thiệu về món tôm luộc cô :

 

“Phương ngôn vùng Quảng Thành gọi tôm là 'ha', ngụ ý ăn sẽ ' ha ha', món cháu hy vọng tất cả mặt ở đây trong năm mới đều thể vui vẻ, khỏe mạnh và hạnh phúc!"

 

Loading...