Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 219

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:19:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cho con ."

 

Khương Lê , đưa bình sữa cho nhóc tỳ:

 

“Nhiệt độ đủ, uống ."

 

Ôm bình sữa, nhóc tỳ dựa ghế sofa, vắt chéo chân, uống “ừng ực ừng ực" thật là tiêu d.a.o.

 

“Mẹ ơi..."

 

Nhóc tỳ Minh Hàm đang uống sữa, bỗng nhiên gọi Khương Lê một tiếng.

 

Nghe thấy tiếng của nhóc, Khương Lê vốn dĩ xem trai Minh Duệ và Tiểu Minh Vi tỉnh , nhịn dừng bước, nàng đầu nhóc tỳ, hỏi:

 

“Sao con?"

 

Nhóc tỳ Minh Hàm:

 

“Hàm Hàm thể xem tivi ạ?"

 

Khương Lê:

 

“Tất nhiên là , điều, lúc chắc chương trình gì ."

 

Nói thì , nhưng Khương Lê vẫn bật tivi cho đứa trẻ:

 

“Ơ?

 

Đài truyền hình Bắc Thành đang chiếu 《Mèo con câu cá》, con xem ?"

 

“Muốn xem xem, cảm ơn ạ!"

 

Nhóc tỳ Minh Hàm vui mừng khôn xiết, hai đôi mắt đen láy thành hình trăng lưỡi liềm.

 

“Vậy , con ngoan ngoãn đó uống sữa xem 《Mèo con câu cá》, gọi trai và Vi Vi dậy."

 

《Mèo con câu cá》 là một bộ phim hoạt hình, từ khi nhà tivi, hầu như cứ cách bảy tám ngày, đài truyền hình Bắc Thành đều sẽ chiếu một , nhưng ba đứa nhỏ trong nhà và các bạn nhỏ trong đại viện xem bao nhiêu cũng vẫn thấy ngon lành như thường, về việc , Khương Lê chỉ thấy buồn vô cùng.

 

Đồng thời, nàng cảm nhận sâu sắc rằng các chương trình tivi thời đại quá nghèo nàn.

 

Nhóc tỳ Minh Hàm đáp lời:

 

“Dạ ạ."

 

Vắt chéo chân, dựa ghế sofa, ôm bình sữa uống chớp mắt bộ phim 《Mèo con câu cá》 yêu thích.

 

Thỉnh thoảng còn bắt chước tiếng mèo chuyện bằng giọng sữa.

 

“Mẹ ơi ơi, Vi Vi dậy nè!"

 

Giọng sữa của Tiểu Minh Vi truyền từ trong phòng.

 

Khương Lê trong tiếng :

 

“Mẹ thấy ."

 

Bước phòng ngủ của ba đứa nhỏ, Khương Lê thấy trai Minh Duệ cũng ngủ dậy, hơn nữa quần áo mặc hòm hòm, nhịn khen ngợi:

 

“Duệ Duệ nhà bây giờ tốc độ mặc quần áo ngày càng nhanh nhé."

 

Tiểu Minh Duệ thẹn thùng mỉm .

 

“Mẹ ơi, Vi Vi mặc quần áo cũng nhanh lắm nha!"

 

Tiểu Minh Vi tìm kiếm sự chú ý mặt .

 

“Ừm, Vi Vi nhà cũng giỏi quá !"

 

Giúp cô bé mặc quần áo xong xuôi, giúp giày bông, Khương Lê tiện tay đặt cô bé vững đất:

 

“Đợi lát nữa chải tóc cho con, bây giờ giúp trai chỉnh quần áo chút nhé."

 

Tiểu Minh Duệ mặc dù tự mặc quần áo, nhưng dù cũng là trẻ con, một chỗ chi tiết chú ý tới, chẳng hạn như quần mặc vẹo vọ, quần áo cũng kéo phẳng phiu...

 

“Ngoan, đừng động đậy, loáng cái là chỉnh xong ."

 

Cúi , Khương Lê động tác nhẹ nhàng, chớp mắt thành công rực rỡ.

 

Đứng thẳng dậy, nàng cầm chiếc lược nhỏ chải mượt tóc cho hai đứa, tiện tay đội mũ bảo vệ tai lên đầu cho hai đứa, :

 

“Xong , chúng đ-ánh răng rửa mặt nào."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-219.html.]

Đợi trai Minh Duệ và Tiểu Minh Vi vệ sinh xong, liền hai bên nhóc tỳ Minh Hàm, một đứa cầm cốc uống sữa, một đứa ôm bình sữa uống “ừng ực ừng ực".

 

“Anh trai, sáng nay em dậy sớm lắm luôn!"

 

Nhóc tỳ Minh Hàm uống sữa xong, bình sữa Khương Lê mang bếp rửa sạch, lúc , nhóc khoanh tay ng-ực, tựa lưng ghế sofa, hất cằm đầy tự hào :

 

Chương 346 Anh là cố ý

 

“Em còn tặng một cái hôn nữa, cũng tặng em một cái hôn, còn đó gọi là nụ hôn chào buổi sáng, đặc biệt ngưỡng mộ em hả?"

 

“Vi Vi thèm ngưỡng mộ !"

 

Tiểu Minh Vi hừ một tiếng, lát nữa cô bé sẽ tặng nụ hôn chào buổi sáng, như chắc chắn cũng sẽ tặng cô bé nụ hôn chào buổi sáng thôi!

 

Anh trai Minh Duệ nhàn nhạt đứa em trai ngốc nghếch:

 

“Em giỏi !"

 

Chắc chắn là đứa em ngốc nghếch dày mặt đòi mới cho nụ hôn chào buổi sáng.

 

Bữa sáng là Lạc Yến Thanh nấu, cháo kê đậu đỏ ăn kèm với bánh trứng hành hoa, cùng hai món dưa.

 

“Chín giờ rưỡi chúng xuất phát nhà ba nuôi, thấy thế nào?"

 

Sau bữa ăn, Khương Lê nhịn một câu khi Lạc Yến Thanh dọn dẹp xong nhà bếp phòng khách.

 

Lạc Yến Thanh ý kiến:

 

“Nghe em hết."

 

Có lẽ vì sự tương tác ngọt ngào tối qua, sáng nay Lạc Yến Thanh cứ thấy Khương Lê là thấy da mặt nóng bừng tự chủ , đồng thời giả vờ như vô tình luôn né tránh ánh mắt của Khương Lê về phía .

 

“Sao em cứ thấy là lạ nhỉ?"

 

Khương Lê cũng mắt mù, nàng rõ ràng nhận đàn ông đang né tránh nàng, khụ khụ khụ... chính xác hơn là đang cố ý tránh tiếp xúc ánh mắt với nàng.

 

Tại chứ?

 

Trong lòng thắc mắc, Khương Lê nghĩ nhiều, nàng nghiêng đầu, trong đôi mắt hồ ly mang theo sự dò xét:

 

“Anh đang trốn em."

 

Không câu hỏi, mà là câu khẳng định.

 

Lạc Yến Thanh phản ứng nhanh, lắc đầu:

 

“Không ."

 

Việc trong mắt Khương Lê là kiểu “lạy ông ở bụi ".

 

Hơn nữa lúc tai đỏ bừng, ánh mắt né tránh, giống như đặt , đều chứng minh đang chột .

 

“Anh... là vì tối qua hôn em, đó ôm em ngủ... mà cảm thấy ngại ngùng đấy chứ?"

 

Xoa cằm, Khương Lê quan sát biểu cảm của đàn ông, ngay lập tức bật thành tiếng:

 

“Thực sự em trúng !

 

Lạc Yến Thanh, chúng vợ chồng gần nửa năm , xem vẫn còn đáng yêu như hả?!

 

Thế , từ hôm nay trở , lúc riêng tư em sẽ gọi là Lạc Lạc nhé, ừm, để giữ thể diện cho , chỉ khi hai chúng ở riêng, Lạc Lạc là tên gọi riêng em dành cho ."

 

Tiểu Minh Duệ và hai đứa khi ăn cơm xong ngoài sân chơi với các bạn nhỏ, hiện tại trong nhà chỉ còn Khương Lê và Lạc Yến Thanh.

 

, Khương Lê chuyện với Lạc Yến Thanh đương nhiên thoải mái hơn một chút.

 

Lạc Yến Thanh cần suy nghĩ, dứt khoát từ chối:

 

“Không ."

 

Lạc Lạc?

 

Cách xưng hô quá trẻ con, chấp nhận!

 

“Lý do?"

 

Khương Lê nhướn mày.

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Rất trẻ con."

 

 

Loading...