Khương Lê lắc đầu:
“Em sợ một bận xuể."
Chương 358 Nhanh, Hiểm, Chuẩn
“Cùng lắm thì lúc bận quá sẽ gọi cô."
Tề phu nhân xua tay.
“Vậy ạ."
Khương Lê mỉm , gật đầu.
Chẳng ngờ, tiếng của nhóc tỳ Minh Hàm lúc truyền đến:
“Mẹ ơi ơi, kìa!"
Ngón tay chỉ những cột băng hiên nhà, nhóc tỳ Minh Hàm :
“Là cột băng, ơi, đây là cột băng !"
“ , là cột băng."
Khương Lê đáp .
Tống Hiên đưa tay bẻ xuống một cột băng dài một chút, đưa đến mặt ba em Minh Duệ:
“Trong suốt."
Tiểu Minh Duệ gật đầu:
“Trong vắt lấp lánh."
Tiểu Minh Vi:
“Giống như ngọn giáo trong sách tranh , còn giống thanh kiếm dài, giống cái sừng nữa, phía to phía nhỏ, trông mượt mà quá !"
“Để con sờ thử."
Nhóc tỳ tháo găng tay ở một bên tay , định đưa tay chạm cột băng mà Tống Hiên đang kẹp giữa ngón tay.
“Không , lạnh đấy!"
Tống Hiên lắc đầu, tiện tay ném cột băng lên đống tuyết bậc thềm.
Còn Khương Lê phòng khách, cũng đến bên cạnh ba em Minh Duệ, cô bậc thềm bên ngoài nhà bếp, sưởi nắng ba đứa nhỏ và Tống Hiên chuyện hiên nhà.
lúc , ông cụ Phùng và Phương Tố bước trong sân, hai là một thanh niên.
Thanh niên chính là Phùng Tiêu, tức là đứa con trai út trong lòng ông cụ Phùng.
Khoảnh khắc thấy Khương Lê, Phương Tố nhớ tới con trai Phùng Diệc, nhớ tới Phùng Diệc ngỗ ngược với bà , hận bà , và cả cảnh tượng con trai thậm chí cầm d.a.o phay tự sát mặt bà .
Bà cảm thấy nguồn cơn đều ở chỗ Sở trưởng Tống và Tề phu nhân, đứa con gái nuôi của hai .
bà chắc chắn thể gì vợ chồng Sở trưởng Tống, thế là, cơn giận bốc lên đầu, bà bước nhanh hai bước, bỏ ông cụ Phùng phía , thẳng đến mặt Khương Lê, ánh mắt độc ác, vẻ mặt âm trầm, giơ một bàn tay lên.
Phát giác đến gần, Khương Lê đầu tới, nhưng chẳng ngờ, đối phương một lời, vung tay tát thẳng mặt cô.
Hành động đến quá đỗi đột ngột, nhưng may mà phản ứng của Khương Lê cũng chậm.
Ngay khi tay đối phương sắp chạm mặt, Khương Lê túm c.h.ặ.t lấy cổ tay bà , tiếp đó trong mắt hiện lên thần quang lạnh lẽo, tay nhanh, hiểm, chuẩn tát ngược trở .
Và là hai cái “chát chát".
Đồng thời, cô giống như ném đồ bẩn, hất văng cái móng vuốt vốn định đ-ánh của đối phương !
“Đồ xa!
Không bắt nạt !"
Ba em Minh Duệ màng bản ngã , xông tới như những quả pháo nhỏ, cùng đẩy mạnh Phương Tố.
Bị Khương Lê tát liên tiếp hai cái, hất mạnh cánh tay, Phương Tố lảo đảo lùi hai bước, chân tất nhiên vững, lúc ba em Minh Duệ xông lên đẩy một cái, lập tức ngã bệt xuống đất.
Ông cụ Phùng thấy , sắc mặt biến đổi, gọi Phùng Tiêu đỡ Phương Tố, ông thì thẳng Khương Lê:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-227.html.]
“Cô gái nhỏ, cô như quá thất lễ ?!"
Ngón tay chỉ Khương Lê, vẻ mặt ông cụ Phùng nghiêm nghị, , chính xác hơn, ông cụ Phùng đang kiềm chế cơn giận của .
Một tiếng “chát", Khương Lê gạt phăng ngón tay ông cụ Phùng đang chỉ .
Cô lạnh:
“ thất lễ?
Xin hỏi vị đồng chí già , rốt cuộc là ai thấy cho một bạt tai?"
Phùng Tiêu đỡ Phương Tố, ngay từ lúc bước sân, Khương Lê thu hút, cảm thấy Khương Lê là cô gái xinh nhất mà từng thấy từ đến nay, nào ngờ, đang chiêm ngưỡng, đang nghĩ cách quen với đối phương, thì thấy kế một lời tát mặt cô gái nhỏ, nhưng phản ứng của cô gái nhỏ đủ nhanh, chỉ túm móng vuốt của kế , mà còn nhanh ch.óng giơ tay tặng cho kế hai bạt tai.
Chương 359 Lạc Yến Thanh Ra Tay Đ-ánh
Đ-ánh trúng, bản ăn hai bạt tai, từng thấy ai ngu xuẩn như !
Sau đó, ba cái nấm lùn xông tới, đẩy ngã vị kế của xuống đất.
Đáng đời!
Phùng Tiêu thầm nghĩ trong lòng, cảm thấy ba đứa nhóc... mấy đứa cháu ngoại của khá bản lĩnh, đáng yêu như những con sói con !
Cảm thấy hành động của Khương Lê đặc biệt oai phong!
Ai ngờ, giây tiếp theo, giây tiếp theo cô gái nhỏ tay với ông già nhà , chuyện nhịn ?
Dù đối phương như tiên giáng trần, dù tán thưởng đối phương, thậm chí chút thích cô gái nhỏ đó, cũng thể trơ mắt ông cụ nhà một cô gái nhỏ tay đ-ánh .
Phùng Tiêu bước tới ba hai bước, định tay với Khương Lê.
“Muốn tay với , ?!"
Khương Lê lách một cái, từ bậc thềm xuống.
Phùng Tiêu chịu bỏ qua, chằm chằm Khương Lê chuẩn tay nữa.
Cặp sinh đôi thành tiếng:
“Ba ơi!
Ba ơi!
Hu hu...
Ba ơi, bắt nạt !
Hu hu..."
Nghe thấy động tĩnh trong sân, những trong phòng khách đều ngoài.
Còn Tề phu nhân ngay khoảnh khắc ba em Minh Duệ đẩy ngã Phương Tố, từ nhà bếp , trong lòng bà lửa giận bùng cháy, bực hành vi của Phương Tố, xót xa Khương Lê đứa con gái nuôi , suýt chút nữa ăn một bạt tai của Phương Tố.
Ngặt nỗi cố gắng giữ đại cục, đỡ Phương Tố dậy.
Dù thế nào nữa, Phương Tố cũng là bậc trưởng bối.
Hơn nữa, Khương Lê rốt cuộc trúng bạt tai đó, ngược còn tặng đối phương hai cái, cũng coi là chịu thiệt.
“Rầm!"
Tiếng vật nặng rơi xuống đất vang lên.
Thì Khương Lê trực tiếp tặng cho Phùng Tiêu một cú quật qua vai.
Cảnh tượng đ-ập mắt tất cả trong sân, ai nấy đều lộ vẻ chấn kinh.
Mà Lạc Yến Thanh thấy Khương Lê, cần suy nghĩ gì cả, mặt lạnh băng, sải bước nhanh tới, xách Phùng Tiêu lên, tay đ-ánh!
“Đừng đ-ánh nữa!
Tiểu Lạc, lão t.ử bảo đừng đ-ánh nữa, thấy ?"
Đứa con trai yêu quý nhất tiên một cô gái nhỏ quật ngã xuống đất theo cách đó, giờ con rể cũ nhà đ-ánh cho mặt mũi bầm dập, ông cụ Phùng lúc đau lòng khôn xiết.