Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 235
Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:53:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Từ lúc nhét phong thư cho cô, khỏi phòng khách, cổng sân lên xe, xe chạy xa, tốc độ của đàn ông đó thực sự nhanh, nhanh đến mức khiến cô vô cùng khâm phục.”
Bước phòng khách, tư thế Khương Lê lười biếng nhưng mất vẻ tao nhã, cô tựa ghế sofa, càng nghĩ càng thấy buồn , cho đến khi cô rút tờ thư , thấy nội dung bên thì
Chương 371 Đồ Ngốc! Tình Cảm Của Anh Em Nhận Lấy Rồi!
mới thu tiếng khẽ trong cổ họng, thần sắc trở nên nghiêm túc hẳn lên.
Dần dần, trong đôi mắt hồ ly trong trẻo sáng ngời của cô tràn ngập vẻ dịu dàng, đồng thời lộ dáng vẻ thẹn thùng.
“Lạc Yến Thanh..."
Lẩm bẩm trong miệng, cái bắt cô gì đây?
Tặng cô một bài thơ tự do hàm súc đến mức thể hàm súc hơn nữa, nhưng dùng tiếng Pháp, dùng tiếng Đức, dùng tiếng Nga... tổng cộng dùng sáu loại ngôn ngữ để bài thơ tự do một , ở cuối mỗi một đều nhấn mạnh ghi chú một câu:
“Anh thích em!”
Khương Lê nghi ngờ đàn ông chắc chắn chỉ sáu loại ngôn ngữ quốc gia, cô chỉ thấy quá “vờ vịt" !
Đã bày tỏ lòng với cô, tại còn thử thách chỉ thông minh của cô nữa?
, cô bộc lộ năng khiếu ngôn ngữ mặt , nhưng cũng chỉ bộc lộ cô tiếng Anh lưu loát thôi, còn về các ngôn ngữ khác, cô bao giờ qua.
Anh sợ cô hiểu ?
Được , nào đó tính đến điểm .
Bởi vì ngôn ngữ thứ sáu dùng chính là tiếng Anh, ừm, lật xem tờ thư, khi Khương Lê đặt ánh mắt lên tờ giấy cuối cùng, gương mặt tuyệt mỹ hiện lên một nụ rạng rỡ:
“Anh xem vẫn còn dùng ngôn ngữ của chính chúng để cho em một , , em , thích em!"
Chỉ một câu “Anh thích em", đối với mà , khó miệng ?
Cũng đúng, với cái điệu bộ hũ nút cậy miệng lời thuần khiết đáng yêu của , bắt câu “Anh thích em" mặt em, ước chừng còn khó hơn việc phá giải nan đề khi dự án trong phòng thí nghiệm.
“Đồ ngốc!
Tình cảm của em nhận lấy !"
Đôi mắt hồ ly xinh lặng lẽ khóa c.h.ặ.t mấy tờ thư trong tay, khóe miệng Khương Lê ngậm :
“Em cũng thích nữa đấy!
Bức thư là món quà năm mới tuyệt nhất mà em nhận , em sẽ cất giữ thật kỹ."
Nói thật, từ bài thơ tự do mà đàn ông , thực sự giống xuất từ ngành khoa học tự nhiên chút nào.
Mà sở dĩ Khương Lê khẳng định bài thơ tự do là do đàn ông tự , chứ chép từ cuốn sách nào đó, đơn giản, cách dùng từ đặt câu trong thơ mang phong cách của giáo sư Lạc “tiếc chữ như vàng".
Hơn nữa trực giác cũng đang mách bảo cô, bài thơ tự do cô đang cầm tay tuyệt đối và chắc chắn là xuất phát từ ngòi b.út của ai đó...
Khoảng chín giờ rưỡi, Khương Lê xách lễ vật, dẫn theo ba đứa nhỏ chuẩn ngoài.
Cô đây là định đến nhà bà nội Vu khách, dù đêm giao thừa khi bà nội Vu về nhà hết đến khác mời mọc, và nhấn mạnh mùng ba sẽ ở nhà đợi cô qua đó.
Đã hứa thì đương nhiên thể thất hứa.
Khương Lê nghĩ kỹ , đợi khỏi đại viện sẽ vẫy một chiếc taxi đến nhà bà nội Vu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-235.html.]
Nói cũng , khi ngủ tối qua, Khương Lê từng hỏi thăm Lạc Yến Thanh về chuyện taxi, nhận câu trả lời là, ở những thành phố lớn như Bắc Thành, Hải Thành quả thực tồn tại xe taxi, tuy nhiên lượng nhiều.
Cái sự nhiều , ước chừng 200 chiếc.
Nguyên do?
Một cái là vấn đề quản chế, một cái là thói quen tiết kiệm, tiêu dùng cao, hơn nữa còn lo lắng ảnh hưởng .
Khương Lê hôm nay lo nhiều như , dù cô cũng ngoài một , mà là dẫn theo ba đứa nhỏ cùng, nếu xe buýt thì thực sự tiện.
Huống hồ tay cô còn xách lễ vật, đến việc xe buýt thể chăm sóc cả ba đứa trẻ , ngay cả đường thôi nghĩ thôi thấy khó khăn .
Khương Lê mạo hiểm, cho nên, hôm nay ngoài taxi là điều bắt buộc.
Nào ngờ, điều khiến Khương Lê ngờ tới là, ngay lúc cô dắt ba đứa nhỏ bước khỏi phòng khách, cổng sân vỗ vang.
“Ai ?"
Dặn ba đứa nhỏ theo, cô xách lễ vật bước nhanh hai bước, mở cổng sân liền thấy một đàn ông trung niên gương mặt chất phác, nở nụ , đối phương :
“Chào đồng chí, cô là đồng chí Khương Lê, đúng ?"
Chương 372 Cái Đồ Thiển Cận Này Cũng Không Sợ Người Ta Cười Cho
Khương Lê gật đầu:
“Là ."
Vị đồng chí trung niên đó :
“ tên là Cảnh Lâm, là tài xế taxi, một đồng chí tên là Lạc Yến Thanh sáng sớm nay gọi điện cho đơn vị chúng ..."
Khương Lê hiểu , ý mà vị tài xế taxi đồng chí Cảnh diễn đạt là, giáo sư Lạc nhà cô sáng sớm nay khi , lúc cô hề , gọi điện giúp cô và ba đứa nhỏ thuê một chiếc taxi, hơn nữa là thuê trọn ngày, để thuận tiện cho cô dắt ba đứa nhỏ đến nhà bà nội Vu khách.
Phớt lờ những ánh mắt dò xét ném tới xung quanh, Khương Lê sự giúp đỡ của tài xế đồng chí Cảnh, đặt lễ vật trong xe, bế ba đứa nhỏ lên xe, cô mới trong.
Báo địa chỉ nhà bà nội Vu, Khương Lê dời nhóc tỳ Minh Hàm sang phía bên của , để tiện cho cô vươn cả hai tay ôm giữ lấy cả ba đứa nhỏ, tránh việc tài xế lúc nào phanh xe, đám trẻ vì quán tính mà ngã thương trong xe.
Thực Khương Lê lo xa .
Thời buổi lượng xe cộ lưu thông mặt đường thực sự ít, bộ cũng tuân thủ luật lệ giao thông, những việc như phanh gấp thường thường sẽ xảy .
Tuy nhiên, cẩn thận một chút cũng chẳng hại gì.
“Mẹ, dì Khương đây là ạ, mà còn gọi cả một chiếc taxi đến để ?"
Tiết Oánh và em gái Tiết Nhân, cùng trai Tiết Xung, Tiết Minh theo ruột Phương Cúc bước khỏi cổng sân, họ đây là đang chuẩn thăm họ hàng, nào ngờ từ trong sân liền thấy Khương Lê bế ba em tiểu Minh Duệ lên taxi, bản cũng theo, vì tò mò nên Tiết Oánh kìm hỏi ruột.
“Con ngốc , ba em Duệ Duệ mới bao lớn, dì Khương của con rõ ràng là ngoài thăm họ hàng, con thấy cô một thể dẫn ba em Duệ Duệ xe buýt ?"
Phương Cúc con gái Oánh Oánh một cái, tiếp đó hỏi con trai cả Tiết Xung:
“Cổng sân khóa kỹ ?"
Tiết Xung gật đầu.
Phương Cúc:
“Vậy thì thôi."
Bốn em Tiết Xung “" một tiếng, lưng Phương Cúc, ai nấy mặt đều treo nụ rạng rỡ, họ đây là định đến nhà ông ngoại bà ngoại thăm họ hàng đấy.