“ bà vẫn hy vọng thể sống thêm vài năm nữa, nếu , bà yên tâm ...”
Về đến nhà, ba đứa nhỏ Minh Duệ chạm xuống giường là nhắm mắt chìm giấc ngủ sâu.
Để tránh bọn trẻ mặc áo khoác ngủ khi tỉnh dậy cảm, Khương Lê cởi lớp áo bông dày ba đứa nhỏ , cũng để bọn nhỏ ngủ thoải mái hơn....
Ngày hôm , tức mùng 4 Tết, hơn 12 giờ trưa, Khương Lê và ba đứa nhỏ Minh Duệ dùng bữa xong, đang dọn dẹp nhà bếp thì đột nhiên thấy tiếng trẻ con xé lòng từ trong viện nhà họ Văn bên cạnh truyền đến.
Chương 376 Khương Lê quát mắng
“Oa oa...
Dì Khương!
Dì Khương dì mau qua nhà con , cứu chị con với!
Oa oa...
Dì Khương!
Cứu mạng với!"
Là tiếng của Văn Di nhà bên cạnh.
Sắc mặt Khương Lê biến đổi, vội vàng ném chiếc khăn lau tay xuống, kịp nghĩ nhiều, đầu tiên sải bước phòng khách nhà dặn dò ba đứa nhỏ Minh Duệ vài câu, đó vội vã khỏi cửa viện, sang nhà họ Văn bên cạnh.
Đến khi Khương Lê trong viện nhà họ Văn, những hàng xóm khác của nhà họ Văn, cùng những ngang qua cổng viện và cô Lục sống đối diện nhà họ Văn đều hẹn mà cùng tới.
“Duyệt Duyệt, tay cháu nước sôi bỏng !"
“Văn Di, cháu ?"
“Cái nhà lớn nào ?"
“Duyệt Duyệt, cháu tự nấu cơm bỏng đúng ?"...
Khương Lê nhiều, thấy vết bỏng tay trái của Văn Duyệt, cô liền nhanh ch.óng xử lý khẩn cấp, cô vén tay áo bông ở cổ tay trái của cô bé lên, đưa cô bé đến bên vòi nước, dùng nước máy xả xả nhiều chỗ bỏng.
Thấy cô bé rõ ràng trong mắt chứa đầy nước mắt, nhưng vẫn cố chịu để nước mắt rơi xuống, càng lấy một tiếng.
Khương Lê thấy xót xa, đồng thời nảy sinh cảm giác chán ghét đối với phụ nữ Tô Mạn .
Đã kế , tại tròn trách nhiệm của , trông nom những đứa trẻ nhỏ tuổi chứ.
“Mẹ thăm họ hàng , đưa Tiểu Ngư Nhi , đưa chị lớn chị nhỏ !"
Đây là giọng của Văn Du, cô bé sụt sịt nấc lên vì , cho cô bé nhà.
Có thấy giúp gì , Văn Duyệt ngoài mu bàn tay và mặt ngoài cổ tay bỏng một phần thì vẻ nghiêm trọng lắm, liền về nhà .
Ngược Lục Bình vẫn , một bên miệng ngừng của Tô Mạn.
“Tiểu Khương cô , Tiểu Tô vì ganh đua với cô, vì giữ thể diện cho bản , hơn mười giờ trưa nay bắt một chiếc taxi từ cổng viện thăm họ hàng bên nhà ngoại , lúc đó thấy mấy chị em Văn Duyệt, trong lòng còn thấy lạ cơ!
Không ngờ Tiểu Tô chuyện quá đáng thế , một về nhà đẻ ăn ngon mặc , bỏ mặc ba đứa trẻ ở nhà thèm ngó ngàng tới."
“ thấy cô chắc mỡ lợn mờ mắt nên mới vô tâm đến mức chỉ đến sự sung sướng của bản ."
“Theo thấy, nhất định gọi điện thoại cho đồng chí Văn, để Tiểu Tô bớt thói , cứ hành hạ ba đứa trẻ ở nhà mãi thế ."
Mỗi câu mỗi chữ đều là Lục Bình , Khương Lê hề xen .
“Tiểu Lục , Tiểu Văn ở viện chắc chắn là đang bận, cô cứ đột ngột gọi điện thoại đến viện như thì cái gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-238.html.]
Chẳng lẽ cô Tiểu Văn về ly hôn với Tiểu Tô ?
Cô đừng quên, trong bụng Tiểu Tô còn đang m.a.n.g t.h.a.i con của Tiểu Văn đấy!"
Người là nữ chủ nhân nhà hàng xóm khác của họ Văn, tên là Từ Mai.
Chừng bốn mươi tuổi, trông khá đẫy đà, tướng mạo là khó chung sống.
Tuy nhiên, Khương Lê quen , tự nhiên cũng nghĩ đến việc bắt chuyện.
“Chị Từ, chị xem chị kìa, thầy Văn và Tiểu Tô ly hôn thì liên quan gì đến , chỉ là chướng mắt chuyện Tiểu Tô ngược đãi chị em Duyệt Duyệt thôi.
Với chị dâu nghĩ tới , cái cô Tiểu Tô bây giờ còn sinh con mà đối xử với ba chị em Duyệt Duyệt thế , đợi cô sinh con xong, nếu mà sinh con trai nữa thì..."
Khương Lê nhận thấy sắc mặt Văn Duyệt càng lúc càng , trong mắt thậm chí sự hận thù, liền lạnh giọng ngắt lời Lục Bình:
“Cô Lục, lời nào nên , lời nào nên , cô là giáo viên chẳng lẽ ?"
Lục Bình ngẩn , khi bà thấy biểu cảm của Văn Duyệt, trong lòng “thót" một cái, nghĩ bụng nhanh ch.óng chữa , kẻo Văn Duyệt ghi nhớ lời bà trong lòng, lỡ như gì Tô Mạn thì chẳng bà gánh tội g-iết ?
Chương 377 Vuốt đuôi
bà há hốc miệng, cuối cùng đối với Văn Duyệt chỉ một câu:
“Duyệt Duyệt , thím bậy đấy..."
Bị Văn Duyệt chằm chằm chớp mắt, Lục Bình thế nào cũng thêm lời đó.
Lúc , Khương Lê lên tiếng:
“Đi thôi, sang nhà dì, dì bôi cho cháu ít thu-ốc mỡ trị bỏng."
Nói đoạn, Khương Lê dắt bàn tay lành lặn của Văn Duyệt, sang Văn Di và Văn Du nín :
“Hai cháu cùng sang nhà dì ?"
Văn Di và Văn Du gật gật đầu nhỏ.
“Vậy thì cùng dì nào."
Khương Lê mỉm chào mời hai chị em theo.
Ngoài cổng viện nhà họ Văn, thấy Khương Lê đưa ba chị em Văn Duyệt viện nhà , phụ nữ trung niên Lục Bình gọi là chị dâu Từ , tức là Từ Mai, nhịn với Lục Bình:
“Mọi đều là hàng xóm láng giềng, cô thể quản cái miệng của cô , huống hồ cô còn là một giáo viên tiểu học, chuyện mà để Tiểu Tô cô những gì trong viện nhà cô , còn là mặt chị em Văn Duyệt, cô tin là Tiểu Tô sẽ để yên cho cô ?"
“Chị dâu, em..."
Lục Bình vẻ mặt ngượng nghịu, ấp úng nên gì.
Từ Mai:
“Đặc biệt là cô nên những lời đó mặt chị em Văn Duyệt, thôi bỏ , giờ những chuyện thì cũng ích gì , cô tự cầu phúc cho !"
Nói xong, bà về phía cổng viện nhà .
Nhìn đối phương cửa viện, sắc mặt Lục Bình lập tức trở nên khó coi:
“Nếu thật lòng thì nhắc nhở khi mở miệng, cứ vuốt đuôi!"
Nhà họ Lạc.