Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 242

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:53:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nói thật, tâm trạng đồng chí Tề lúc khá phức tạp, bà thực sự khó thể tưởng tượng nổi một đứa trẻ sáu bảy tuổi đầu nhiều tâm tư đến ?”

 

Tuy nhiên, như chắc .

 

Tô Mạn tư tâm nặng, hiện giờ con của riêng , nếu cô bé mắt chút tâm cơ nào, ngày hôm nay, trong ngắn hạn lẽ Tô Mạn sẽ đổi thái độ cũ, đối xử với ba cô bé trong nhà, nhưng thời gian dài thì chắc sẽ lặp thói cũ, thậm chí còn quá quắt hơn mà ngược đãi ba đứa con riêng của chồng.

 

Đây đồng chí Tề nghĩ quá nhiều, mà là chuyện tương lai ai .

 

Hơn nữa lòng cách lớp da, trong một gia đình tái hôn hoặc tổ hợp, thông thường cha đều sẽ nghiêng tài nguyên trong nhà về phía con đẻ, đó mới đến con riêng.

 

Tất nhiên, loại phụ nữ như Phương Tố thuộc về trường hợp đặc biệt, đồng thời cũng thiếu những bậc cha khác cũng như .

 

thể đối xử công bằng thì cũng , nhưng tỉ lệ chắc chắn lớn.

 

Đồng chí Tề nghĩ như , bởi vì theo quan điểm của bà, đừng trong những gia đình tái hôn tổ hợp cả con đẻ con riêng mới tồn tại sự công bằng, ngay cả những đứa con do cùng một cặp cha sinh thì bậc cha cũng sẽ sự thiên vị đối với đứa con yêu thích hơn.

 

Nói tóm , trong một gia đình, bát nước luôn đầy là điều dễ dàng.

 

Huống chi là một gia đình như nhà họ Văn.

 

, đồng chí Tề hề ghét cô bé nhiều tâm tư Văn Duyệt , thậm chí còn cảm thấy cô bé cách tự bảo vệ tính toán.

 

À thì, cũng , việc Văn Duyệt màn thực chút khác biệt so với những gì đồng chí Tề nghĩ.

 

Cô bé mới sáu bảy tuổi, nghĩ quá nhiều điều lắt léo như , cô bé chỉ là suy nghĩ kỹ những lời Khương Lê , quyết định tạm thời cúi đầu kế Tô Mạn, đợi cô bé lớn lên sẽ tìm đẻ của .

 

Đưa theo hai đứa em gái cùng tìm ruột, còn chịu sự hắt hủi của kế nữa.

 

“Duyệt Duyệt, con..."

 

Chương 383 Cô ngốc hả?

 

Tô Mạn cơn kinh ngạc là ánh mắt đầy phức tạp, tiếp đó là nước mắt lã chã, cô vẫy tay gọi Văn Duyệt đến bên cạnh, nắm lấy bàn tay thương của cô bé, run giọng hỏi:

 

“Dì thể tin những lời con ?"

 

Văn Duyệt gật đầu:

 

“Dì Tô dì yên tâm, con đều là lời thật lòng ạ."

 

Tô Mạn cảm động:

 

“Đứa trẻ ngoan, thời gian qua... thời gian qua dì cũng chỗ đúng, dì nên bắt con tự bếp nấu cơm, nên hôm nay bỏ mặc chị em con ở nhà một , cho dì , tay con còn đau ?"

 

Nhìn về phía tay trái của Văn Duyệt, trong mắt Tô Mạn đầy vẻ xót xa.

 

“Không đau nữa , dì Tô cần lo lắng , qua hai ngày nữa là sẽ khỏi thôi ạ."

 

Văn Duyệt hiện giờ ngoan ngoãn vô cùng.

 

Đồng chí Tề một bên, đột nhiên cảm thấy giống một chú hề, nhưng ý nghĩ đó thoáng qua biến mất ngay.

 

“Hai con cô thể rõ ràng với thế , xem chuyến uổng công ."

 

Đứng dậy, bà Tề về phía Tô Mạn:

 

“Tiểu Tô, cô hiện giờ đang mang thai, ngày thường càng cần tâm bình khí hòa, nếu sẽ cho cả cô và đứa trẻ trong bụng ."

 

Đồng chí Tề rõ ràng là lời ẩn ý.

 

Tô Mạn đầu tiên là ngẩn , đó gật đầu, chậm rãi dậy :

 

“Đồng chí Tề bà yên tâm, , sẽ kiên nhẫn đối xử với chị em Văn Duyệt."

 

Tiễn đồng chí Tề xong, Tô Mạn liền thấy Văn Duyệt :

 

“Dì Tô, con về phòng ngủ trưa đây, dì nếu mệt thì cũng về phòng một lát ạ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-242.html.]

Tô Mạn gật đầu:

 

“Được."

 

Trong mắt đầy vẻ an tâm.

 

Tuy nhiên, khi Văn Duyệt rời , nụ mặt lập tức biến mất, ánh mắt cũng trở nên khó đoán hơn.

 

Nhận với cô , sẽ nổi cáu lung tung nữa ?

 

Nhếch mép, Tô Mạn về phía phòng ngủ chính, cô đối với những gì Văn Duyệt vẫn mang thái độ hoài nghi.

 

con nhóc như , cô cũng sẵn lòng phối hợp, để xem con nhóc .

 

Nếu , thì đừng trách cô dùng phương pháp của riêng ...

 

để đối xử với ba chị em chúng nó!

 

Ngồi xuống cạnh giường, ánh mắt Tô Mạn thoáng hiện, kìm nghi ngờ liệu những lời Văn Duyệt do ai dạy , thẳng liên quan gì đến con mụ họ Khương nhà bên cạnh ?

 

quên, hai con nhỏ ch-ết tiệt Văn Duyệt và Văn Di thích con hồ ly tinh họ Khương đó!

 

Khương Lê nếu Tô Mạn lúc đang nghĩ gì, tuyệt đối sẽ trừ cho qua:

 

“Không chấp kẻ điên!”

 

“Alo, là Phùng Diệc , chuyện gì ?"

 

Đang định “cá mặn" chợp mắt một lát giường, trong phòng khách vang lên tiếng chuông điện thoại cố định, Khương Lê dậy phòng khách, nhấc ống lên liền thấy giọng của Phùng Diệc, cô chăm chú trai xong mới lên tiếng:

 

“Tại chấp nhận?

 

thế nào ông cũng là bố , hiện giờ ông thu xếp thỏa cả , và Mặc Nghiên cứ nhận lấy là .

 

Hả?

 

Cậu ...

 

Cậu ngốc hả?

 

Công việc vốn dĩ khó tìm, bố thể phát hiện lương tâm, cuối cùng cũng việc cho đứa con trai là , tại bỏ lỡ cơ hội chứ?

 

Đó là hai suất biên chế chính thức đấy, mà là suất việc ở nhà máy cơ khí, chẳng lẽ nhận lương biên chế thích ?

 

Hay là niềm đam mê đặc biệt với việc nhân viên tạm thời?

 

Huống hồ suất còn là của Mặc Nghiên, lấy quyền gì mà từ chối Mặc Nghiên?"

 

“Chị Khương Lê, em là Mặc Nghiên đây."

 

Mặc Nghiên giật lấy ống từ tay Phùng Diệc, :

 

“Em cũng với Phùng Diệc như chị , nhưng đầu óc cứ thông, cứ bảo thèm hai suất công việc đó..."

 

Nghe Mặc Nghiên lặp đầu đuôi sự việc trong điện thoại, Khương Lê lên tiếng:

 

“Cậu bảo Phùng Diệc, cứ là chị bảo, công việc nhất định nhận, còn việc về nhà thì tùy thuộc ý của .

 

Chương 384 Không mời mà đến

 

, hôm nay Phùng Diệc ?

 

Ồ, là thế, , hai đứa mau đến nhà máy thủ tục , Phùng Diệc là chuyển sang chính thức, còn là trực tiếp đến báo danh...

 

Ừm, trong công việc nhất định nghiêm túc, cũng đừng quên lúc rảnh rỗi lật xem sách vở cũ, , thế nhé, tạm biệt!"

 

Biết những việc đồng chí Tề cho Phùng Diệc, ông cụ Phùng thực sự cảm thấy hổ thẹn bằng, thế là trưa nay một cuộc điện thoại gọi , liền chuyển Phùng Diệc từ nhân viên tạm thời sang chính thức, đồng thời trực tiếp thu xếp cho Mặc Nghiên một suất biên chế chính thức, coi như là lời cảm ơn đối với việc Mặc Nghiên thu nhận Phùng Diệc.

 

 

Loading...