Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 276

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:57:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lạc Yến Thanh chút tự nhiên, nhưng trả lời qua loa với con trai mà khẽ gật đầu:

 

“Được."

 

Khương Lê bên cạnh, chứng kiến màn tương tác của hai bố con, buồn lắc đầu.”

 

Tiễn cặp sinh đôi nhà trẻ xong, hai đưa Minh Duệ cổng trường an .

 

“Đi thôi, chúng mua thức ăn."

 

Gọi đàn ông theo, Khương Lê xách giỏ thức ăn bước tới.

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Để xách cho."

 

Nói xong, đưa tay cầm lấy giỏ thức ăn....

 

Có Lạc Yến Thanh giúp xếp hàng, tốc độ mua thức ăn của Khương Lê tự nhiên nhanh hơn khi.

 

“Trưa nay ăn sủi cảo, mì sợi, là cơm?"

 

Trên đường về đại viện, Khương Lê trưng cầu ý kiến của về bữa trưa.

 

Lạc Yến Thanh trả lời cần suy nghĩ:

 

“Chỉ cần là em nấu, ăn gì cũng ."

 

“Vậy ăn sủi cảo ."

 

khá thích ăn sủi cảo.

 

Quả nhiên, Lạc Yến Thanh đáp “Được.".

 

Vào đại viện, lúc ngang qua cổng nhà họ Văn, Tô Mạn bế con vặn từ trong sân , thấy Lạc Yến Thanh, ánh mắt cô khỏi lóe lên, với :

 

“Đồng chí Lạc, thể quản lý vợ một chút !"

 

“Vợ ?"

 

Dừng bước, Lạc Yến Thanh chằm chằm đối phương.

 

Khương Lê thấy khá cạn lời, cô ngờ Tô Mạn đàn bà ấu trĩ đến mức mách lẻo cô mặt Giáo sư Lạc nhà .

 

Đối phương chẳng lẽ , một đàn ông sẽ bao giờ để vợ mất mặt ngoài ?!

 

“Đồng chí Khương hôm qua tát hai cái vô duyên vô cớ."

 

Chương 438 Chẳng lẽ cô tự chuốc lấy ?

 

Tô Mạn hậm hực :

 

“Đồng chí Lạc, thể vì năng lực nghiệp vụ của giỏi mà để mặc cho vợ bắt nạt .

 

thì Văn Tư Viễn nhà cũng việc trong nhóm dự án của , với tư cách là nhà của , vợ bắt nạt, chuyện nếu để Văn Tư Viễn nhà , nghĩ sẽ nghĩ thế nào?"

 

“Vợ tát cô hai cái đó là sai ?"

 

Ánh mắt Lạc Yến Thanh thờ ơ, biểu cảm mặt lấy một chút đổi, nhàn nhạt :

 

“Cô chỉ dựa lời phiến diện của khác rằng quen , dẫn đến tận cửa nhà , định xem trò vui của nhà , xem vợ bắt nạt thế nào.

 

Một như cô, vợ tát hai phát, chẳng lẽ cô tự chuốc lấy ?"

 

“Anh..."

 

Hai má Tô Mạn đỏ bừng, nhất thời tiếp lời thế nào.

 

“Chuyện vợ đ-ánh cô, lát nữa sẽ rõ ràng mặt đồng chí Văn."

 

Để câu , Lạc Yến Thanh sang vợ nhỏ:

 

“Về nhà thôi."

 

Khương Lê mỉm rạng rỡ:

 

“Vâng."

 

khi bước , Khương Lê với Tô Mạn:

 

bao giờ vô duyên vô cớ tay với khác."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-276.html.]

“Cô đúng là thể lý luận nổi!"

 

Tô Mạn giận dữ trừng mắt Khương Lê.

 

“Rốt cuộc là thể lý luận nổi, là chính cô đáng đ-ánh, trong lòng cô và đều tự hiểu rõ."

 

Khinh bỉ đáp Tô Mạn một câu, Khương Lê bên cạnh Lạc Yến Thanh, hai bước cổng sân.

 

“Tiểu Tô, cô cần gì thế chứ!"

 

Từ Mai, nữ chủ nhân của nhà hàng xóm khác của nhà họ Văn, đang ở cổng nhà , thấy hết cuộc đối thoại giữa Tô Mạn, Lạc Yến Thanh và Khương Lê.

 

Lúc thấy vợ chồng Khương Lê sân, nhịn lên tiếng nhắc nhở Tô Mạn:

 

“Mọi đều là hàng xóm, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, hôm qua cô thực sự nên trực tiếp dẫn đại viện của chúng , để đắc tội với Tiểu Khương , còn đ-ánh hai cái đó nữa.

 

Tiểu Tô , gì thì cũng động não một chút, nếu , chịu thiệt chắc chắn là chính cô thôi."

 

cũng là lòng mà."

 

Tô Mạn c.ắ.n môi, vẻ mặt đầy tủi :

 

“Bà thím đó con trai bà ở trong đại viện của chúng , con trai bà tên là Lạc Yến Thanh, tự nhiên nghĩ ngợi gì, bụng dẫn bà thôi..."

 

“Tại gọi điện thoại cho đồng chí Khương từ trạm gác cổng ?

 

Trong đại viện nhà ai máy bàn đều để s-ố đ-iện th-oại ở trạm gác cả, chẳng qua chỉ là một cuộc điện thoại thôi, cô đến một cuộc gọi cũng thèm gọi dẫn đại viện, Tiểu Tô, thật lòng, tin cô mang theo ý đồ riêng."

 

Bị Từ Mai trúng tim đen, Tô Mạn chút mất mặt, cô lẩm bẩm:

 

thì ý đồ riêng gì chứ?

 

Không với chị nữa, chị Mai, con trai đói , về pha sữa cho nó đây."

 

Bế con , Tô Mạn nhanh ch.óng trong sân.

 

Giả vờ gì chứ, ý đồ riêng, cứ như bản lắm bằng?

 

Bĩu môi, Tô Mạn quên hôm qua Từ Mai cũng xem trò vui như .

 

Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu phòng sách, Lạc Yến Thanh ngay ngắn bàn việc, chăm chú một cuốn sách nguyên tác dày hai ngón tay.

 

Đối diện , Khương Lê chống khuỷu tay lên bàn, một tay chống cằm, lặng lẽ đàn ông mắt , nửa ngày trời hề chớp mắt.

 

Thực ban đầu cô cũng đang sách, nhưng tự bao giờ, tầm mắt dời sang đàn ông, bắt đầu chiêm ngưỡng khuôn mặt tuấn tú 350 độ góc ch-ết của đối phương.

 

Một đàn ông mà đến thế chứ, còn lông mi nữa mà dài thế ...

 

Thật đưa tay chạm một cái quá.

 

Khương Lê nghĩ như .

 

Có lẽ ánh mắt cô quá chú tâm, khiến Lạc Yến Thanh nhận cũng khó.

 

Thế là, Lạc Yến Thanh đột nhiên ngước mắt lên, vặn chạm ánh mắt của Khương Lê, hỏi:

 

“Em đang gì thế?"

 

Chương 439 Em hối hận ?

 

Khương Lê thèm nghĩ ngợi:

 

“Nhìn ."

 

Lạc Yến Thanh đầu tiên là ngẩn , đó trong đôi mắt phượng đen lánh như mực lộ chút ý :

 

“Đẹp ?"

 

“Siêu luôn!"

 

Khương Lê ngần ngại gật đầu:

 

“Người đàn ông trai như thế là của em, nghĩ đến thôi là trong lòng em thấy sướng !"

 

Dứt lời, Khương Lê cuối cùng cũng hồn, cô đột ngột dậy, hai má đỏ bừng, giả vờ ngơ ngác:

 

“Sao em ở đây nhỉ?

 

Vừa nãy em ?

 

Không nhỉ!"

 

 

Loading...