Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 282

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:58:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chương 447 quá khó khăn !”

 

Khương Lê:

 

“Chuyện thật sự !

 

cũng là một công tác nghiên cứu, trong lòng nghĩ nhiều nhất là nghiên cứu, hơn nữa luôn mang lòng hiếu kỳ cực lớn đối với những sự vật mới mẻ đấy!"

 

Đôn Đôn ôm lấy run cầm cập, trong mắt ngân ngấn nước, trông nhỏ bé bất lực.

 

Khương Lê :

 

“Hay là đưa chút lợi ích đây, sẽ thương lượng với rể một chút, để đừng quá tàn nhẫn với ."

 

Đôn Đôn:

 

“Cần tích điểm để đổi, tiểu thư định dùng tích điểm của ?"

 

Khương Lê:

 

“..."

 

Hì!

 

đào hố xong , cái nhóc con thế mà nhảy , là quá thông minh ?

 

“Tiểu thư, gì nữa?"

 

“Hát cho một bài ."

 

“...

 

À~ Ngũ Hoàn, bạn nhiều hơn Tứ Hoàn một vòng..." (Bài hát Ngũ Hoàn Chi Ca của Nhạc Vân Bằng)

 

“Dừng!"

 

Khương Lê buộc hô dừng, chỉ vì thấy bài , cô sẽ vô thức nghĩ đến Nhạc Vân Bằng vô cùng hài hước , liền nhịn bật thành tiếng.

 

Mà nửa đêm nửa hôm thế , cô đột nhiên ngừng, tưởng cô điên mất!

 

“Đổi bài khác ."

 

giữ hình tượng.

 

Đôn Đôn:

 

“Vậy hát bài hát ru cho tiểu thư nhé!"

 

Khương Lê:

 

“Được."

 

Đôn Đôn giả vờ hắng giọng, đó dùng giọng đáng yêu của bắt đầu hát.

 

Không thời gian trôi qua bao lâu, bài hát ru trong miệng Đôn Đôn dừng , nó khẽ gọi:

 

“Tiểu thư!

 

Tiểu thư..."

 

Khương Lê lúc ngủ say.

 

Đôn Đôn quẹt một cái mồ hôi tồn tại, nhỏ giọng :

 

quá khó khăn !"

 

Nó rõ ràng là hệ thống nuôi dạy trẻ, bây giờ còn dỗ tiểu thư ngủ, cái hệ thống nào khổ hơn nó ?

 

Hu hu~...

 

Cuộc thi độc tấu nhạc cụ dân tộc trong Đại hội Nghệ thuật Thiếu nhi do Đài Truyền hình Bắc Thành chủ trì, vòng bán kết và chung kết sẽ ghi hình và phát sóng đài.

 

“Minh Duệ nhà cô kéo nhị?"

 

Hôm nay là cuối tuần, khi ghi hình chương trình, Ngô Nguyệt Khương Lê giúp Tống Hiên và Minh Duệ đăng ký tham gia cuộc thi độc tấu nhạc cụ, nhịn lộ vẻ kinh ngạc.

 

“Chuyện lạ lắm ?"

 

Liếc Ngô Nguyệt, Khương Lê :

 

“Minh Duệ nhà kéo nhị khá lắm đấy!"

 

“Là cô dạy ?"

 

Mắt Ngô Nguyệt lập tức sáng lên như đèn pha.

 

“Cô thể bỏ chữ ' ' , nhưng ơn đừng ý đồ gì với , OK?"

 

Đối với chỉ cá mặn như cô, thật sự ôm thêm việc .

 

Ngô Nguyệt :

 

chỉ hỏi xem cô còn nhận học sinh ...

 

Cô xem con gái thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-282.html.]

 

Khương Lê:

 

“Cung thiếu nhi, cảm ơn!"

 

Đến cung thiếu nhi, giáo viên dạy nhạc cụ nào cũng .

 

“Tiểu Lê... em gái , thật sự ?"

 

Ngô Nguyệt phát huy công phu đeo bám.

 

Khương Lê thản nhiên:

 

“Xem tìm dẫn chương trình thích hợp ."

 

Ngô Nguyệt lập tức bày tỏ thái độ:

 

“Coi như gì, em gái, gió to, em chẳng thấy gì cả, đúng đúng ?"

 

Khương Lê nén :

 

“Cô đúng, gió to thật, đúng , lúc nãy cô ?"

 

Ngô Nguyệt lắc đầu như trống bỏi:

 

“Không , câu nào hết."

 

Khương Lê giả vờ như đang suy nghĩ “Ồ" một tiếng, chỉ thấy Ngô Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, thấy cô sang liền vội vàng nặn một nụ vô hại.

 

Nói cũng , mỗi Khương Lê đến trường mẫu giáo đón cặp song sinh, đến cổng trường tiểu học đón con trai lớn Minh Duệ, đều các bạn nhỏ nhận , đặc biệt là hễ một đứa gọi “cô Lê Tử" là các bạn nhỏ xung quanh giống như vỡ tổ, lập tức vây quanh Khương Lê, tranh hét lên:

 

“Cô Lê Tử, con thích cô lắm ạ".

 

Chương 448 Không giống

 

, khi Khương Lê đón cặp song sinh và con trai lớn Minh Duệ, cô luôn cố gắng giữ thái độ thấp thỏm về mặt.

 

với nhan sắc của cô, nếu đeo khẩu trang thì tuyệt đối thể nào kín tiếng .

 

Ghi hình xong, trong lúc bốn con Khương Lê xe chuẩn về khu đại viện, Ngô Nguyệt bất thình lình hỏi:

 

“Tống Hiên đó là ai ?"

 

Khương Lê:

 

“Cháu ."

 

Ngô Nguyệt:

 

“Cũng là cô dạy?"

 

Khương Lê gật đầu.

 

Ngô Nguyệt:

 

“Em gái, em giỏi thật đấy, chỉ tiếc con gái chị phúc theo em học nhị!"

 

Khương Lê tặng đối phương một cái lườm thanh lịch, :

 

“Đi đây."

 

Kéo cửa xe , thèm cái đồ rắc rối Ngô Nguyệt nữa.

 

Đài truyền hình Bắc Thành cách đại viện một , vì khi bốn con Khương Lê xe của đài đưa đến cổng đại viện thì thời gian trôi qua bốn mươi phút, nhưng lúc vẫn đến chiều tối, mặt trời tự nhiên cũng ngả về tây.

 

“Mẹ ơi, con chơi với các bạn ở ngoài một chút ạ?"

 

Sắp đến cổng nhà, Minh Hàm mấy bạn nhỏ đang chơi gốc cây đa già, khỏi ngẩng đầu, chớp chớp đôi mắt to đen láy .

 

Khương Lê mỉm gật đầu:

 

“Đi , chạy xa nhé."

 

“Không ạ, con chỉ chơi ở đây thôi, chạy chỗ khác !"

 

Nói bằng giọng sữa xong, Minh Hàm liền chạy về phía các bạn.

 

Minh Vi thấy , ôm lấy chân , ngẩng đầu nhỏ nũng nịu với :

 

“Mẹ ơi ơi, con cũng chơi một xíu xiu ạ?

 

Con hứa sẽ ở cùng hai, chạy lung tung !"

 

“Được , nhớ về nhà sớm nhé."

 

Ánh mắt Khương Lê đầy vẻ từ ái và nuông chiều, cô đáp lời cô bé xong, đó sang trai Minh Duệ:

 

“Minh Duệ chơi ở ngoài một lát ?"

 

Khẽ lắc đầu, nhưng Minh Duệ :

 

“Con ở đây trông em."

 

“Minh Duệ của chúng thật sự là một !"

 

 

Loading...