Xoa đầu đứa nhỏ, Khương Lê khen một câu, :
“Vậy về nhà nấu cơm tối, lát nữa con dẫn em về nhé."
Minh Duệ đáp “Vâng".
Dưới gốc cây đa già, Minh Hàm và Cố Trì chơi vui vẻ, còn Minh Vi thì chơi cùng Phùng Lộ và Văn Duyệt, Văn Du nữa mấy bé gái khác.
“Vi Vi, sinh em trai cho ?"
Văn Di đột nhiên kéo kéo tay áo Minh Vi, nhỏ giọng hỏi một câu như .
“Em trai?
Tại tớ sinh em trai?
Tớ và cả hai đều ngoan mà, tớ sẽ đứa trẻ khác !"
Minh Vi nghiêng đầu nghĩ một lúc, huyên thuyên đáp Văn Di.
“Cậu và cả hai đều do sinh , chắc chắn một đứa con của riêng , giống như dì Tô nhà tớ , dì bây giờ em trai , chẳng mấy khi chuyện với tớ và chị tớ nữa."
Vẻ mặt Văn Di lộ sự tủi :
“Dì Tô thích con của dì , Vi Vi, xem tớ còn thể gặp tớ ?"
“Tớ nữa."
Minh Vi lắc đầu, tâm trạng nhất thời trùng xuống, cô bé hỏi Văn Di:
“Dì Tô thích và chị Duyệt, dì thích Tiểu Ngư Nhi ?"
Văn Di nghĩ ngợi, lắc đầu :
“Hình như cũng thích lắm, tớ thấy dì Tô chỉ thích em trai thôi!"
“Mẹ tớ sẽ thích tớ và cả hai , cho dù tớ em trai, vẫn sẽ siêu cấp thích tớ, thích cả và hai như bây giờ.
Mẹ tớ là nhất nhất thế giới, giống dì Tô!"
Minh Vi cho Văn Di , cũng là cho chính , hơn nữa quên gật đầu thật mạnh để chứng minh bừa.
“Cậu hỏi ?
Vi Vi, lớn đôi khi thích lừa trẻ con chúng lắm!"
Văn Di thật ngưỡng mộ Minh Vi một xinh dịu dàng, nhưng cô bé cảm thấy Vi Vi vẫn nên hỏi thì hơn, nếu , đợi đến khi dì Khương em trai hoặc em gái, Vi Vi chẳng sẽ trở nên giống cô bé và chị em gái của , còn ai yêu thương ?
Được , thật dì Tô từ khi đến nhà cô bé mấy thích cô bé và chị cả...
Văn Di dì Tô thích phần lớn là do chị cả dì Tô mặt cô bé.
Lông mày nhỏ nhíu c.h.ặ.t, Văn Di càng thêm tủi .
Là chị cả dì Tô, cô bé , tại dì Tô thích cả cô bé nữa?
“Hỏi tớ cái gì cơ?"
Minh Vi hiểu, cô dùng giọng sữa hỏi Văn Di.
“Cậu cứ hỏi xem khi em trai em gái , còn thích nữa ."
Nghe Văn Di , Minh Vi “Ồ" một tiếng, gật đầu:
“Tớ , đợi tớ về nhà sẽ hỏi ."
Minh Hàm thấy cuộc đối thoại giữa Minh Vi và Văn Di, vô thức chút thẩn thờ.
“Cậu đang nghĩ gì ?"
Cố Trì nhận thấy Minh Hàm tập trung, chằm chằm mắt Minh Hàm hỏi nghiêm túc.
“Không gì, tớ nghĩ gì hết nha."
Minh Hàm lắc đầu, tiếp tục cùng Cố Trì chơi b-ắn bi.
Mười mấy phút , Cố Trì nhặt viên bi của bỏ túi áo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-283.html.]
“Tớ về , hôm khác chúng chơi nhé."
Thật là bộ dạng ỉu xìu của Minh Hàm khiến Cố Trì cảm thấy chơi chẳng gì thú vị, thế là đứa nhỏ dứt khoát kết thúc trò chơi, chạy vèo về phía nhà .
“Em gái, chúng về nhà thôi."
Minh Hàm gọi Minh Vi.
“Được ạ."
Minh Vi đáp lời, theo hai Minh Hàm hướng về phía cả Minh Duệ.
“Anh cả..."
Đặt bàn tay nhỏ lòng bàn tay cả, Minh Vi mím môi, đầu Văn Di một cái, hỏi trai Minh Duệ:
“Anh xem em trai em gái thì còn thích chúng nữa ?"
“Đừng gì tin nấy."
Minh Duệ tự nhiên cũng thấy lời Văn Di với em gái Minh Vi, bé tin con của riêng thì sẽ còn thích bé và các em nữa.
“Em hỏi mới !"
Trong lòng Minh Hàm giấu chuyện, bé trực tiếp bước đôi chân ngắn “tạch tạch tạch" chạy cổng viện, bỏ trai và em gái ở phía .
“Mẹ ơi ơi!"
Chạy bếp, Minh Hàm trở nên ngập ngừng.
Động tác thái rau của Khương Lê khựng , chút buồn hỏi:
“Có chuyện gì thế ?"
“Mẹ ơi... con thể hỏi một câu ?"
Lén một cái, lúng túng nghịch ngón tay , Minh Hàm cúi đầu, dám thẳng .
Ánh mắt Khương Lê nhu hòa:
“Hỏi ."
“Mẹ ơi em trai em gái , còn thích con và , em gái như bây giờ ạ?"
Lời khỏi miệng, mặt Minh Hàm lập tức lộ vẻ lo lắng, bé sợ sẽ giận.
Nhìn thấy vẻ rụt rè cẩn thận của đứa nhỏ, và hai nhóc con đang ở cửa bếp với vẻ mặt căng thẳng, Khương Lê cần nghĩ nhiều cũng ba đứa trẻ ở ngoài thấy chuyện gì đó.
Cô mỉm , cong môi :
“Hàm Hàm của chúng là em bé thông minh, câu hỏi mà cũng cần hỏi ?
Các con rằng, trong lòng , các con đều là con của , lý do gì để thích con của chính chứ?"
Chương 450 Hạnh phúc lớn nhất
Minh Vi:
“ dì Tô em trai là thích chị Duyệt và chị Di nữa ạ!"
Khương Lê hỏi:
“Mẹ dì Tô ?"
Ba nhóc Minh Duệ lắc đầu:
“Không ạ!"
“Bây giờ hiểu ?
Mẹ là của các con, dì Tô trong miệng các con, tự nhiên sẽ luôn thích các con thôi!
Khương Lê luôn giữ nụ , lời cô , Minh Hàm nhỏ giọng :
“ con và , em gái là em bé do sinh ."