Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 285

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:58:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

đón Minh Duệ tan học, hai ở nhà chơi một lát nhé."

 

Cởi tạp dề , Khương Lê định dắt xe đạp, ngờ Phùng Diệc :

 

“Chị Khương Lê, là để em và Nghiên đón cho."

 

“Minh Duệ hai ."

 

Khương Lê lắc đầu từ chối, đó đôi mắt hồ ly cong như vầng trăng khuyết, cô :

 

“Đi về mất tối đa mười phút thôi, tin hai cứ xem đồng hồ , hứa một lát nữa sẽ dẫn Minh Duệ về ngay."

 

Phùng Diệc:

 

“Thôi , chị Khương Lê đường cẩn thận nhé."

 

Cùng Mặc Nghiên tiễn Khương Lê cổng viện, bóng Khương Lê đạp xe xa, Phùng Diệc với Mặc Nghiên:

 

“Nhà chị Khương Lê dọn dẹp thật , nhất là cái sân , em thấy nhà nào quy củ như thế cả, mới lạ độc đáo, vẫn là chị Khương Lê thông minh thật."

 

Quay trong sân, những bồn rau, bồn hoa hình dáng đặc biệt, Phùng Diệc tiếc lời khen ngợi ý tưởng khéo léo của Khương Lê.

 

“Chuyện còn cần ?"

 

Người đó một cái là thông tuệ phi thường, đầu óc thể ?

 

Mặc Nghiên liếc Phùng Diệc một cái, bước phòng khách.

 

“Không bạn đời của chị Khương Lê là thế nào nhỉ, xem đối xử với chị Khương Lê ?"

 

Chương 452 Mẹ là của bố

 

Ngồi xuống bên cạnh Mặc Nghiên, Phùng Diệc tivi tùy tiện hỏi một câu.

 

Im lặng một lúc, Mặc Nghiên lên tiếng:

 

“Chuyện ?

 

mà... chị Khương Lê là một phụ nữ , đối phương chắc chắn đối xử với chị , nếu chị Khương Lê thể bằng lòng gả kế ?!"

 

“Nói lý."

 

Phùng Diệc bộ trầm ngâm gật đầu, một lúc tỏ vẻ khó hiểu:

 

“Anh xem một cô gái như chị Khương Lê, nghĩ quẩn mà gả cho một đàn ông qua một đời vợ chứ?

 

Chị Khương Lê cũng chỉ lớn hơn tụi một hai tuổi thôi mà."

 

“Không ."

 

Mặc Nghiên lắc đầu.

 

Xinh , thông minh, cũng hiểu tại một cô gái như bằng lòng kế cho ba đứa nhỏ!

 

“Minh Duệ, hai chú là bạn của , nào, chào chú Phùng và chú Mặc con."

 

Đạp xe chở con trai Minh Duệ về nhà, Khương Lê dựng chân chống xe, giới thiệu Phùng Diệc và Mặc Nghiên với bé.

 

Không ngờ, Minh Duệ lặng lẽ Phùng Diệc và Mặc Nghiên một lúc, đặc biệt là thời gian dừng Mặc Nghiên rõ ràng lâu một chút.

 

Cậu bé căng mặt, hướng về phía hai Phùng Diệc:

 

“Cháu chào Phùng, chào Mặc."

 

Mẹ là của bố, hai tranh giành với bố !

 

“Minh Duệ, con nên gọi là chú Phùng và chú Mặc chứ."

 

Khương Lê cũng nghĩ nhiều, cô chỉ cảm thấy cô và bọn Phùng Diệc cùng một thế hệ, nên con trai gọi hai họ tự nhiên gọi là chú, chứ thấp hơn cô một bậc.

 

Khương Lê lộ vẻ lúng túng nhắc nhở đứa nhỏ.

 

Phùng và Mặc cũng trạc tuổi Hiên mà."

 

Bé Minh Duệ chớp chớp mắt, với vẻ mặt vô tội.

 

“Chị Khương Lê, em thấy Minh Duệ gọi em và Nghiên là cũng mà, nếu em cứ thấy Nghiên già khú đế , cảm giác kỳ lắm!"

 

Năm nay tính cả tuổi mụ mới mười bảy, đột nhiên một đứa trẻ sáu bảy tuổi gọi là chú, thật, cảm giác quả thực chút khó tả.

 

Mặc Nghiên phụ họa:

 

“Cứ gọi là ."

 

Không nhạy cảm quá , cứ thấy đứa trẻ dường như, hình như ác cảm với ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-285.html.]

“Hai chắc chắn Minh Duệ nhà gọi là ?"

 

Ánh mắt Khương Lê trêu chọc, hỏi.

 

Phùng Diệc:

 

“Chị Khương Lê, em chị thực sự gì, nhưng em vẫn thấy Minh Duệ gọi em và Nghiên là thì hơn.

 

Còn về việc em và Nghiên xưng hô với chị như thế nào thì tất nhiên vẫn như cũ, gọi chị là chị Khương Lê !

 

tụi em và Minh Duệ ai gọi phần nấy, chị đừng hòng cao hơn tụi em một bậc nhé, như tụi em gọi nổi ."

 

Không kìm , Khương Lê bật thành tiếng:

 

“Được , cứ theo lời , và Minh Duệ nhà ai gọi phần nấy."

 

Nói xong, Khương Lê bảo Minh Duệ rửa tay, bản thì bếp bưng thức ăn lên bàn.

 

Năm món một canh, món chính là cơm trắng.

 

Các món gồm :

 

thịt kho tàu, gà hầm khoai tây, đậu phụ gia đình, rau xanh xào nấm, tứ hỷ t.ử (thịt viên).

 

Còn canh thì đơn giản là canh trứng rong biển.

 

mà tay nghề của Khương Lê thì thực sự gì để chê, chẳng thế mà bữa cơm kết thúc, dù là rau canh, cơm đều ăn sạch sành sanh.

 

“Chị Khương Lê, xin nhé, chị nấu cơm ngon quá, em kìm hãm nên ăn nhiều!"

 

Xoa xoa cái bụng, Phùng Diệc vẻ mặt đầy áy náy.

 

Mặc Nghiên cũng lộ vẻ tự nhiên:

 

và Phùng Diệc quả thực ăn nhiều ."

 

“No ?

 

Nếu vẫn còn ăn thì nấu cho hai bát mì nhé?"

 

Trong đôi mắt hồ ly của Khương Lê đầy vẻ ý :

 

“Đừng tưởng một bữa cơm thể ăn cho nhà nghèo ."

 

Chương 453 Chỉ là thấy đau tay chị thôi

 

“Huống hồ khi đến hai còn mang theo cả thịt lẫn rau, còn mang bao nhiêu trái cây nữa, đến nhà ăn ."

 

Phùng Diệc “hì hì" , liên tục xua tay:

 

“No quá , chị Khương Lê đừng nhắc đến mì nữa, em nghỉ ngơi một lát , nếu em sợ em về nổi mất."

 

Khương Lê sang Mặc Nghiên:

 

“Cậu thì ?"

 

thấy căng bụng ."

 

Mặc Nghiên , dậy giúp Khương Lê dọn dẹp bát đũa bàn.

 

Khương Lê:

 

“Nghỉ , để tự ."

 

Mặc Nghiên:

 

giúp chị thì sẽ nhanh hơn."

 

Đợi hai dọn dẹp bàn xong bếp, Phùng Diệc liền thấy Minh Duệ xếp từng cái ghế tựa nhỏ vị trí cũ, nhịn khen đứa nhỏ:

 

“Minh Duệ thật chăm chỉ!"

 

Minh Duệ liếc đối phương một cái, hề tiếp lời.

 

Phùng Diệc:

 

“Minh Duệ thích Phùng ?"

 

Minh Duệ:

 

“Không ạ."

 

Phùng Diệc:

 

“Vậy con chuyện với ?"

 

 

Loading...