Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 292

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:58:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bước khỏi tiệm cơm quốc doanh, Khương Lê hỏi bố .”

 

“Đài truyền hình Bắc Thành?

 

Đến đó gì?

 

Đó là nơi chúng thể đến ?"

 

Thái Tú Phân hỏi liên tiếp ba câu, tuy nhiên, mặt bà lộ chút tò mò.

 

“Cô nhỏ, chúng thật sự thể đến đài truyền hình Bắc Thành ?"

 

Khương Nhất Dương thì là tò mò, mắt sáng lấp lánh, đủ thấy là đến đài truyền hình Bắc Thành xem thử.

 

“Bà ngoại, ông ngoại, họ lớn, cháu là dẫn chương trình đấy ạ, chúng đến đài truyền hình xem, các chú các dì ở đó sẽ !"

 

Giọng sữa của bé ấm áp Minh Hàm vang lên, một câu giải đáp thắc mắc của bà ngoại và họ lớn cho .

 

“Người dẫn chương trình?!"

 

Vợ chồng đại đội trưởng Khương đồng thanh thốt lên vẻ kinh ngạc.

 

Chương 463 Có chút thất vọng

 

Được , Khương Nhất Dương cũng , ba đồng loạt dồn ánh mắt về phía Khương Lê, thấy , Khương Lê mỉm :

 

“Là một bạn mời con đến giúp đỡ, chính là dẫn một chương trình thiếu nhi, đơn giản thì là kể chuyện cho trẻ con ."

 

Minh Vy tự hào mở miệng:

 

“Các bạn nhỏ thích , đều gọi là cô giáo Lê, siêu thích cô giáo Lê luôn đấy ạ!"

 

“Mẹ kể chuyện siêu luôn, các bạn cùng lớp của con cũng siêu thích chương trình của !"

 

Đây là tiếng của Minh Duệ.

 

Đại đội trưởng Khương:

 

“Vậy chúng đến đó, liệu ảnh hưởng đến công việc của con ?"

 

Con gái ông thật lợi hại, thể dẫn chương trình truyền hình , nghĩ như , đại đội trưởng Khương chờ Khương Lê lên tiếng, nhịn hỏi tiếp:

 

“Vậy tivi nhà thể xem chương trình con dẫn ?"

 

“Chắc là khó, nhưng lát nữa bố thể để Dương Dương thử xem.

 

, nhà bắt đài truyền hình Bắc Thành ?"

 

Khương Lê , ánh mắt rơi cháu trai cả.

 

Khương Nhất Dương:

 

“Bắt ạ, hiệu quả cũng khá ."

 

Khương Lê:

 

“Vậy lát nữa cháu tìm kiếm kênh thiếu nhi của đài truyền hình Bắc Thành xem."

 

Khương Nhất Dương:

 

“Vâng ạ."

 

Sau khi quyết định chiều nay đài truyền hình, nhóm Khương Lê chơi bên ngoài thêm nữa.

 

“Cô nhỏ..."

 

Về đến nhà, Khương Nhất Dương gãi gãi gáy, đến bên cạnh Khương Lê, chút tự nhiên :

 

“Cô nhỏ, cháu hỏi là...

 

Cô xem cháu thể tham gia cuộc thi độc tấu nhạc cụ đó ?

 

đấy, cháu thổi sáo, còn kéo đàn nhị nữa..."

 

Khương Lê:

 

“Có gì mà chứ?

 

Chiều nay cô nhỏ sẽ đăng ký cho cháu ở đài truyền hình."

 

Thái Tú Phân:

 

“Lê Bảo, Dương Dương nó thật sự thể tham gia cuộc thi đó ?"

 

Đại đội trưởng Khương:

 

“Nếu thì con đừng miễn cưỡng."

 

Khương Lê:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-292.html.]

 

“Bố, , con thế nhé, chỉ cần quá 17 tuổi, thể độc tấu nhạc cụ dân tộc, thì đều tư cách đăng ký."

 

“Chuyện ...

 

Dương Dương còn nửa tháng nữa là tròn 18..."

 

Câu của Thái Tú Phân thốt , trong phòng khách nhất thời im lặng lạ thường.

 

Một lúc , giọng của Khương Nhất Dương vang lên:

 

“Xem cháu tham gia , cô nhỏ, cô cứ coi như cháu gì nhé!"

 

Khương Lê:

 

“Dương Dương thấy thất vọng lắm ?"

 

“Thất vọng thì cũng một chút, nhưng thất vọng, dù điều kiện khống chế, cháu là tuổi tác quá giới hạn nên thể tham gia, thực cũng chẳng gì để cả."

 

Dứt lời, cả Khương Nhất Dương thả lỏng, khôi phục dáng vẻ ánh nắng rạng rỡ vốn .

 

“Được , thì đúng là gì, dù những cơ hội thi đấu tương tự sẽ ngày càng nhiều, Dương Dương vì điều kiện phù hợp nên thể tham gia, nhưng cơ hội thích hợp, cô nhỏ nhất định sẽ nhớ thông báo cho cháu!"

 

Khương Lê mỉm , xong cô dậy:

 

“Cô lấy đàn nhị, bây giờ Dương Dương kéo cho chúng một bản, coi như là tham gia cuộc thi đó , cháu thấy thế nào?"

 

Ánh mắt khóa c.h.ặ.t cháu trai cả, Khương Lê :

 

“Cô nhỏ cũng sẽ kéo một bản, thi thố với cháu một chút, thính giả chính là ông bà nội cháu và ba đứa Duệ Duệ."

 

“Vâng."

 

Khương Nhất Dương gật đầu.

 

Nhóc tì Minh Hàm:

 

“Anh họ lớn, cố lên nhé, em kéo đàn nhị lắm đó!"

 

Khương Nhất Dương:

 

“Được, họ lớn nhất định sẽ lấy trạng thái nhất của !"

 

Minh Duệ:

 

“Lát nữa con cũng tham gia thi thố với họ và ."

 

Minh Vy vỗ tay:

 

“Hay quá quá!"

 

Vợ chồng đại đội trưởng Khương một cái, trong mắt đầy vẻ an ủi, thực họ khá lo lắng cháu trai cả sẽ để tâm chuyện , bây giờ thấy cảm xúc của Khương Nhất Dương quả thực khôi phục như thường, hai yên tâm ít.

 

Chương 464 Nghĩ thông suốt

 

từ nhỏ đến lớn, Khương Nhất Dương bao giờ gặp trắc trở, nếu chỉ vì một chuyện thuận miệng nhắc tới ngày hôm nay mà gây ảnh hưởng gì đến tâm lý, là điều mà vợ chồng đại đội trưởng Khương thấy.

 

Đây là đứa cháu nội đầu tiên của họ, thể , đối với đứa trẻ , họ đặt kỳ vọng lớn tương lai của .

 

“Mẹ ơi, lớn cũng tham gia thi thố với họ lớn đấy ạ!"

 

Khương Lê cầm đàn nhị từ phòng sách , liền thấy giọng sữa ngây ngô của Minh Vy, cô đầu tiên là ngẩn , ngay đó :

 

“Được thôi!"

 

“Anh họ lớn , là con đây?"

 

Minh Duệ về phía họ.

 

Khương Nhất Dương:

 

“Em còn nhỏ, nên để em ."

 

Minh Duệ gật gật cái đầu nhỏ, chiếc ghế tựa nhỏ mà đặt ở giữa phòng khách.

 

Khương Lê đưa đàn nhị cho nhóc con:

 

“Cố lên!"

 

Mặt Minh Duệ căng thẳng, nghiêm túc “" một tiếng.

 

“Con xin kéo bản nhạc 'Nhị Tuyền Ánh Nguyệt' cho ạ!"

 

Đứng dậy, Minh Duệ cầm đàn nhị, cúi chào các thính giả là ông bà ngoại, họ lớn cùng em trai em gái.

 

Cặp song sinh “bộp bộp bộp" vỗ tay.

 

Khương Lê và nhóm đại đội trưởng Khương mỉm , cũng vỗ tay theo.

 

 

Loading...