Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:44:06
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bà Tề Khương Lê với ánh mắt đầy từ ái.

 

Thành thật mà , cô gái nhỏ xinh nhất mà bà từng thấy trong đời, giống hệt như tiên nữ trời, đến mức khiến quên cả nhịp thở, đến mức khiến khó lòng rời mắt, thêm khí chất thoát tục như tiên.”

 

hề lạnh lùng, cao ngạo như tiên nữ trong truyền thuyết.

 

Khi cô trông gần gũi, , thực cô gái cần , chỉ riêng đôi mắt trong vắt thấu tận đáy và lúm đồng tiền bên má mang cho một cảm giác thiết .

 

Là một cô gái , bà Tề thầm gật đầu trong lòng.

 

“Vâng ạ."

 

Khương Lê đôi mày cong cong, mỉm gật đầu.

 

, trong bếp chuẩn sẵn gạo mì và dầu muối mắm muối... bếp lò cũng nhóm sẵn, đặt ấm nước.

 

Thêm nữa, than tổ ong trong nhà thấy chắc còn hơn một trăm viên, cháu dùng hết thì cầm cuốn sổ mua.

 

Nếu chỗ thể hỏi trong khu tập thể, hoặc trực tiếp tìm , dẫn cháu một cháu ngay."

 

Chương 44 Càng càng hài lòng

 

Cầm một cuốn sổ nhỏ bìa cứng to bằng lòng bàn tay lớn từ ngăn tủ bên cạnh lên, bà Tề đưa tay Khương Lê, đó bà cầm thêm hai cuốn sổ bìa cứng nhỏ khác:

 

“Hai cuốn , một cuốn là sổ lương dầu, một cuốn là sổ thực phẩm phụ."

 

Nói xong, bà dừng một chút mới tiếp tục:

 

“Trước bữa tối sẽ mang sổ tiết kiệm của tiểu Lạc qua cho cháu, tiện thể mang luôn mấy trăm tệ và các loại tem phiếu để chỗ đưa cho cháu luôn."

 

, trong mảnh đất trồng rau ở sân rau xanh, cháu thể hái mà ăn.

 

Tuy nhiên, trong bếp thịt lợn tươi và trứng gà cùng một nguyên liệu khác do ông nhà sắp xếp đồng chí Hà Phong mua từ sáng sớm nay, lát nữa cháu xem xem, nấu nướng thế nào thì tùy cháu sắp xếp."

 

Khương Lê:

 

“Vâng ạ."

 

Qua ô cửa sổ mở rộng, bà Tề mấy đứa trẻ đang xổm chơi đùa trong sân, với Khương Lê:

 

“Anh em Duệ Duệ đều là những đứa trẻ thông minh, đặc biệt là Duệ Duệ, đừng thằng bé còn nhỏ mà lầm, nó chủ kiến lắm đấy.

 

Thằng bé thể nhất thời bài xích cháu, nhưng rốt cuộc nó vẫn là một đứa trẻ hiểu chuyện, mong cháu đừng chấp nhặt với thằng bé."

 

Khương Lê lắc đầu:

 

“Dì Tề yên tâm, những lời dì cháu đều hiểu, cháu sẽ so đo với con của ạ."

 

Nắm lấy tay Khương Lê, bà Tề lộ vẻ an lòng:

 

“Trước khi gặp cháu, ông nhà với qua điện thoại , ông bảo cháu là một đồng chí bụng, hiền lành.

 

Còn bảo cháu khéo miệng, tính cách , xinh , bảo gặp cháu chắc chắn sẽ thích mê cho mà xem.

 

Thế đấy, khoảnh khắc thấy cháu ở ga tàu, quả thực ông trúng , chỉ một cái thôi là thích cô bé , hơn nữa còn càng càng thấy thích.

 

Sau lúc rảnh rỗi, cháu hãy dẫn lũ trẻ sang nhà dì chơi nhiều nhé, ?"

 

“Chỉ cần dì chê cháu phiền, lúc nào rảnh cháu sẽ dẫn bọn Duệ Duệ sang tìm dì và Hiên Hiên chơi ạ."

 

“Cháu về cháu nội của dì ?"

 

“Bọn Duệ Duệ cứ mở miệng là gọi Hiên Hiên, cháu đều thấy hết mà ạ."

 

Bà Tề lúc thở dài một tiếng:

 

và ông nhà bây giờ chỉ còn Hiên Hiên là duy nhất.

 

Bố lượt hy sinh khi nó mới một tuổi, lúc đó nó chẩn đoán mắc một căn bệnh khó chữa khỏi.

 

Tuy nhiên, bao nhiêu năm qua sự dạy dỗ của và ông nội nó, Hiên Hiên tuy khả năng nhận thức thế giới bên ngoài vẫn mạnh lắm, nhưng từ mấy năm thể tự lo liệu sinh hoạt cá nhân, cũng thể hiểu gì, điều duy nhất thấy cải thiện là đến nay vẫn từng mở miệng chuyện."

 

Khương Lê:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-31.html.]

“Nghe dì , Hiên Hiên chắc là mắc chứng tự kỷ bẩm sinh ạ."

 

Bà Tề gật đầu:

 

, nhớ bác sĩ như thế."

 

“Dì Tề, thực dựa những gì dì , cháu cảm thấy chứng tự kỷ của Hiên Hiên là khả năng hồi phục, và điều chắc chắn là nhờ công lao của dì và bác Tống ạ."

 

“Đứa trẻ ngoan, công lao gì chứ, dì và bác Tống chỉ hy vọng trong lúc chúng còn sống thể thấy Hiên Hiên giống như những đứa trẻ bình thường cùng trang lứa là lắm ."

 

“Sẽ một ngày như thôi ạ."

 

Bà Tề đứa cháu nội đang xổm bên cạnh tiểu Minh Duệ, ánh mắt đầy nuông chiều, nụ mặt ấm áp:

 

“Cầu mong như lời cháu !"...

 

Nhận thấy thời gian sắp đến giờ cơm trưa, bà Tề dẫn cháu nội Tống Hiên và Hà Phong chào tạm biệt mấy Khương Lê.

 

Trước khi , bà quên dặn dò ba em tiểu Minh Duệ:

 

“Phải lời , nghịch ngợm đấy."

 

“Hàm Hàm (Vi Vi) là em bé ngoan ạ!"

 

Đôi song sinh cất giọng sữa đáp lời.

 

Tiểu Minh Duệ mím môi im lặng một lúc lâu gật mạnh cái đầu nhỏ:

 

“Cháu sẽ ngoan ạ."

 

Không là “cháu ngoan", mà là “cháu sẽ ngoan", thể thấy tiểu Minh Duệ đang tính toán riêng của .

 

Chương 45 Khương Lê sự đáng yêu khi tiểu Minh Duệ dạy bảo em gái cho tan chảy

 

Tiễn bà nội cháu Tống và đồng chí Hà Phong xa, Khương Lê gọi ba em Minh Duệ trong sân.

 

“Các con tìm út chơi , nấu cơm trưa cho chúng đây."

 

“Vi Vi ở cùng cơ."

 

“Hàm Hàm cũng ở cùng ."

 

Đôi song sinh lắc đầu, sải những bước chân ngắn cũn cỡn bám sát lưng Khương Lê.

 

“Mẹ ơi, Vi Vi nhặt rau đấy ạ!"

 

“Con cũng ."

 

“Hàm Hàm thối bắt chước em!"

 

“Anh là trai, Hàm Hàm thối!"

 

Tiểu Minh Duệ:

 

“Không cãi ."

 

“Em cãi , là Hàm Hàm bắt chước em chuyện."

 

Tiểu Minh Vi tự bào chữa cho .

 

“Em của em, của , thèm mà bắt chước em nhé, lêu lêu..."

 

Trừng mắt em gái, tiểu Minh Hàm một cái mặt quỷ.

 

“Minh Hàm là hai, em gọi tên ."

 

Tiểu Minh Duệ bản mặt chính trực, răn dạy em gái Minh Vi.

 

“Biết ạ!"

 

Bĩu môi, tiểu Minh Vi thực phục.

 

Hàm Hàm thối bằng tuổi em, tại em gọi , thể gọi em là chị ?

 

 

Loading...