Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 319
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:09:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bước cửa nhà, Phương Tố như thấy đang ở phòng khách, thẳng về phía lối lên cầu thang.”
“Ba, ba thấy chứ?
Dì Phương đây là coi thường khác, là coi hai cha con là ch-ết ?”
Phùng Tiêu từ nhỏ đến lớn thích gây rắc rối cho kế Phương Tố , chẳng thế mà thấy Phương Tố bước phòng khách với bộ dạng như thấy ông cụ và , trong lòng liền thấy thoải mái, nhịn mà một câu mỉa mai với ông cụ nhà .
Nghe , ánh mắt ông cụ Phùng rời khỏi tờ báo tay, ông về phía cầu thang, thấy bước chân lên lầu của vợ khựng , bà đang về phía ông với vẻ mặt ngơ ngác.
“Sao ?”
Phương Tố rõ Phùng Tiêu gì, nhưng chắc chắn Phùng Tiêu mở miệng, về chuyện bà đương nhiên lòng bất mãn, nhưng ngoài mặt tỏ vẻ ngơ ngác, đặt ánh mắt lên ông cụ Phùng.
“Về nhanh ?”
Theo những gì ông cụ Phùng , cô vợ trẻ của ông mỗi ngoài dạo phố, ba bốn tiếng là về , nhưng hôm nay tính từ lúc cửa đến giờ nhiều nhất cũng chỉ mới một tiếng rưỡi, chuyện chút kỳ lạ.
Phương Tố giả vờ yếu ớt:
“C-ơ th-ể đột nhiên cảm thấy khỏe, nên dạo tiếp nữa.”
“Có cần bệnh viện khám ?”
Ông cụ Phùng lộ vẻ quan tâm.
Phùng Tiêu liếc xéo bà kế một cái, bĩu môi:
“Lúc cửa vẫn còn khỏe mạnh cơ mà, đột nhiên bảo khỏe, dì Phương , dì định bày trò gì đấy chứ?”
“Tiêu Nhi!”
Sắc mặt ông cụ Phùng trầm xuống:
“Ăn cho hẳn hoi với dì Phương!”
“Con năng hẳn hoi chỗ nào?”
Phùng Tiêu chẳng hề ông cụ Phùng dọa sợ, ngược còn nhún vai, rung cái chân đang vắt vẻo, càng thêm vẻ đàng hoàng :
“Lúc dì hăng hái thế nào, mới bao lâu , bước cửa đầu tiên là giả vờ thấy cha con , giờ bảo khỏe, ba , chỉ ba mới tin lời dì thôi.”
Nếu đoán nhầm, tám phần là đàn bà gặp chuyện gì ở bên ngoài , sắc mặt tái nhợt, thần sắc rõ ràng là bất an, thể thấy chuyện gặp hề nhỏ.
cụ thể chuyện bà gặp là gì nhỉ?
Hơi nhíu mày, Phùng Tiêu Phương Tố, trong mắt đầy vẻ suy tư.
“Đi bệnh viện thì cần , về phòng một lát là .”
Phương Tố chẳng thèm Phùng Tiêu để khỏi rước bực , khuôn mặt tái nhợt hiện lên một nụ khiến thương xót, thu ánh mắt đang đặt ông cụ Phùng, tiếp tục lên lầu.
“Ba, con thấy dì chắc chắn gặp chuyện gì ở bên ngoài , nếu với cái tính ham dạo phố của dì thì tuyệt đối bao giờ đang dạo nửa chừng mà chạy về .”
Phùng Tiêu rõ ràng là đang mách lẻo mặt ông cụ, thế nhưng Phương Tố như thấy, bước chân lên lầu hề dừng , chẳng mấy chốc bóng biến mất ở góc cua cầu thang tầng hai.
“Con đấy, thể ít vài câu ?”
Ông cụ Phùng lườm mắt:
“Biết con từ nhỏ thích dì Phương, nhưng dù thế nào dì Phương cũng là vợ của ba, là trưởng bối của con, vả còn vất vả nuôi nấng hai trai con với con và chị con khôn lớn...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-319.html.]
Phùng Tiêu mất kiên nhẫn, ngắt lời ông cụ Phùng:
“Lại bài ca cũ rích, con tôn trọng dì chỗ nào?
Nếu dì suốt ngày bày trò thì con ăn với dì như ?”
Nói đến đây, Phùng Tiêu hiểu nhớ tới Phùng Diệc, hừ lạnh một tiếng, mở miệng:
“Thằng nhóc Phùng Diệc đó rời nhà cũng một năm , ba từng hỏi dì xem dì thăm con trai ?
Đừng là hai ba tháng gần đây, ngay cả nửa năm , ba xem dì ngó ngàng tới nó ?”
Chương 507 Sợ nhận
“...”
Ông cụ Phùng nửa ngày lên tiếng.
Vợ thăm thằng bé Phùng Diệc ...
ông , nhưng đối phương kể từ cùng ông gặp con trai dịp Tết năm đó, ròng rã một năm nay, dường như từng nhắc tới thằng nhóc đó một chữ nào bên tai ông.
Chẳng lẽ bà thật sự định mặc kệ con trai, mặc cho nó cứ sống ở bên ngoài mãi ?
“Lòng lang thú, con là ưa dì , ba nếu con suốt ngày ở nhà yên thì đừng mấy lời bắt con tôn trọng dì mặt con, con thích !”
Phòng ngủ chính tầng hai.
Phương Tố tới lui trong phòng ngủ ngừng, bà lo lắng lúc ở bách hóa tổng hợp bà cụ Dư nhận .
Không, đối với Phương Tố mà , bà cụ Dư là một bà cụ bình thường, mà là chủ t.ử cũ của bà, chính xác hơn là chủ nhân đây của gia đình bà, là chính thất phu nhân của lão gia chủ nhà.
Hồi nhỏ bà tuy hầu hạ bên cạnh phu nhân, nhưng bà là trong viện của phu nhân, nhờ việc cẩn thận tỉ mỉ nên phu nhân coi trọng.
Còn cha bà nữa, là việc bên cạnh lão gia...
Không thể nghĩ tiếp nữa, vì hễ nhớ chuyện xưa là Phương Tố đau đầu như b.úa bổ, lòng đầy oán hận.
, bà và vị thiếu gia duy nhất trong phủ nảy sinh tình cảm, nhưng đó là chuyện của một bà ?
Là thiếu gia và bà nảy sinh tình cảm với , lén lút định tình, thậm chí còn đưa bà bỏ trốn.
Tại ai nấy đều đổ cho bà, là của bà, là bà quyến rũ thiếu gia...
Ngay cả cha bà cũng cô con gái giải thích, mặc cho đám tiểu bên cạnh châm dầu lửa, thêm mắm dặm muối, rêu rao bà chẳng gì.
Đã vây oan uổng cho bà, thì tại bà gật đầu đồng ý khi thiếu gia đề nghị bỏ trốn?
bà ngờ rằng, những ngày tháng tươi chẳng kéo dài, vị thiếu gia thề non hẹn biển với bà đó, là ngoài mua cho bà món bánh ngọt bà thích ăn nhất, kết quả là một trở .
Liên tiếp mấy ngày thấy , bà buộc bí mật nhờ đến Bắc Thành, đến cổng phủ chủ nhà để ngóng.
Ai ngờ... tin tức nhận là lão gia đưa đám sủng ở hậu viện cùng với thiếu gia nước ngoài .
Cùng lão gia đưa còn cha bà nữa.
Mà cha bà chỉ mang theo tiểu và con cái do tiểu sinh , học theo gương lão gia, để vợ đoan chính ở trong nước, còn thì cao chạy xa bay hải ngoại.
Mẹ cha bỏ rơi, kiên cường như phu nhân, đến gần như mù cả mắt, hai trai của bà đưa về quê sinh sống, dẫu xã hội mới cũng cho phép tồn tại những sản vật của xã hội cũ như nha hầu nữa.