Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 323
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:09:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô quá tự tin !”
Dựa cái gì mà cô thích Khương Nhất Dương thì thể khẳng định đối phương cũng sẽ thích cô chứ?
Nghĩ đến đây, Lâm Đan mỉm với Vương Mẫn, gật đầu:
“Được, tụi cạnh tranh công bằng.
Nếu đồng chí Khương Nhất Dương thích , cũng sẽ chúc phúc cho hai , gây phiền hà cho hai .”
Vương Mẫn khoác lấy cánh tay Lâm Đan, trong mắt tràn đầy ý :
“Mình Đan Đan là hiểu chuyện nhất mà!”
“Hiểu chuyện?”
Lâm Đan hừ nhẹ một tiếng, cố ý tỏ vẻ vui :
“Mình chẳng chút nào , nhưng quả thực lý, nếu vì chuyện mà cãi với thì tìm một bạn như nữa?”
Vương Mẫn:
“Bạn cả đời!”
“, tụi sẽ là bạn cả đời.”
Lâm Đan phụ họa.
Khương Nhất Dương tẩy trang xong, khi chào tạm biệt đạo diễn cùng các nhân viên công tác và diễn viên khác trong đoàn phim liền tới chỗ ở do đoàn phim cung cấp, thu dọn đồ đạc cá nhân của xong xuôi thì chuẩn về đại viện.
Ngờ ngay lúc Khương Nhất Dương chuẩn lên xe, Vương Mẫn đột nhiên xuất hiện.
“Khương Nhất Dương, em thích , thể hẹn hò với em ?”
Hành động của Vương Mẫn lúc là nguyên nhân, cô ngày hôm nay gặp Khương Nhất Dương thì bản cô chắc chắn thuận tiện bằng Lâm Đan.
Để tránh việc Lâm Đan hưởng lợi thế gần quan ban lộc, cô cảm thấy cần thiết bày tỏ tâm ý của với trai thích ngay trong ngày hôm nay.
Chương 513 Anh... thật sự quyết định như ?
Khương Nhất Dương vẻ mặt đầy khó hiểu:
“Xin , trong vòng mười năm tới sẽ bàn chuyện tình cảm.”
Cùng đóng phim trong một đoàn nên Khương Nhất Dương đương nhiên là Vương Mẫn, vả hai cảnh diễn chung nên ít tập diễn với .
Khương Nhất Dương bất kỳ suy nghĩ nào với Vương Mẫn, chỉ coi đối phương là đồng nghiệp phim trường thôi.
Vì lúc đối mặt với lời tỏ tình đột ngột của Vương Mẫn, Khương Nhất Dương mới cảm thấy cực kỳ khó hiểu!
“Mười năm bàn chuyện tình cảm?”
Trong mắt Vương Mẫn quả thực vẻ thất vọng, cái cô là sự kinh ngạc:
“Tại suy nghĩ như , thể cho em ?”
Khương Nhất Dương im lặng một lát gật đầu :
“Đối với tương lai, kế hoạch của riêng .”
Hai ba năm nữa nhất định sẽ tham gia kỳ thi đại học, đó học đại học bốn năm, tương đương với bảy năm .
Đợi nghiệp đại học, cuộc đời sẽ một khởi đầu mới khác, lúc đó nếu cứ mải nghĩ đến chuyện yêu đương kết hôn thì khó tránh khỏi ảnh hưởng đến công việc.
Cứ như , ba năm bước đệm là vô cùng cần thiết.
Mà mười năm cũng chỉ mới 25 tuổi thôi.
Lúc đó mới bàn luận chuyện đại sự cả đời cũng muộn!
Vương Mẫn:
“Anh... thật sự quyết định như ?”
“Ừm.”
Khương Nhất Dương nhẹ gật đầu:
“Đồng chí Vương nếu còn chuyện gì khác thì tụi chia tay tại đây thôi.”
“...
Anh Lâm Đan ý với ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-323.html.]
Vương Mẫn do dự một hồi lâu, mang theo chút tâm tư riêng của , giúp “Lâm Đan” xác nhận tâm ý mặt Khương Nhất Dương.
Chỉ vì cô cha của Lâm Đan là đoàn trưởng Đoàn Văn công Bắc Thành, cộng thêm việc Lâm Đan trông hề kém sắc hơn cô và cái thuận lợi gần quan ban lộc , trong lòng cô rốt cuộc vẫn thấy chạnh lòng.
Khương Nhất Dương thần sắc thản nhiên:
“ và đồng chí Lâm Đan chỉ mới gặp mặt một , nhưng nếu đồng chí Lâm Đan thật sự giống như đồng chí Vương thì vẫn sẽ giữ vững quyết định đưa , tạm biệt.”
Nói xong, Khương Nhất Dương xách túi du lịch to đùng lên xe buýt.
“Cứ thế mà ?”
Vương Mẫn theo chiếc xe buýt chạy xa, trong miệng tự chủ lẩm bẩm:
“Mười năm bàn chuyện tình cảm...”
Nếu thật sự là như thì đến lúc đó cô 30 tuổi , đừng cô lo lắng chuyện gả chồng , mà là nhà tuyệt đối sẽ dung túng cho cô gái già .
Có nên từ bỏ ?
Vương Mẫn về phía phim trường, trong lòng nhất thời rối như tơ vò.
Đại viện.
“Về đấy ?!”
Thấy Khương Nhất Dương xách túi du lịch bước phòng khách, Khương Lê lập tức rạng rỡ nụ , cô với già yêu:
“Cháu đích tôn của chẳng trở về nguyên vẹn đây , giờ còn lo lắng nữa ?”
Thái Tú Phương lườm nguýt con gái yêu:
“Gần đây gì mặt con ?”
Khương Lê thực sự cầu thị:
“Cái đó thì .”
“Biết là mà con cái gì đấy?”
Thái Tú Phương thừa nhận bà lo lắng cho cháu đích tôn, vì điều gì cả, chỉ là treo sự lo lắng của môi thôi.
Nói cũng , mặt con cháu, thôi , ngay cả mặt mấy đứa con trai, Thái Tú Phương trong phương diện tình cảm đều nội liễm.
Chỉ riêng đối với con gái yêu là bà hề keo kiệt sự yêu thương của chút nào.
Yêu con gái, thương con gái, chỉ cần là chuyện liên quan đến con gái thì cái gì cũng thể .
Tình cảm vô cùng bộc lộ ngoài.
Nếu thì chẳng đặt cho Khương Lê cái tên mọn là “Lê Bảo” từ khi cô còn bé xíu, mà còn gọi tên mọn của Khương Lê đến mức cả thôn đều .
Đến mức những khác trong nhà và bà con lối xóm trong thôn hễ thấy Khương Lê là đều đồng thanh gọi tên mọn của Khương Lê.
Khương Nhất Dương đặt túi du lịch tay xuống đất, để lộ hàm răng trắng bóng, :
“Con bà nội sẽ lo cho con, nhưng cô út đúng đấy ạ, giờ con thực sự trở về nguyên vẹn , cảm ơn bà nội lo lắng cho con!”
Chương 514 Không hiểu
Ba đứa nhỏ nghỉ đông từ hơn nửa tháng , lúc vốn đang chơi trong phòng của tụi nó, thấy giọng của Khương Nhất Dương liền đồng thanh vui sướng chạy phòng khách.
“Anh cả ơi, em nhớ quá !”
Cục bột nhỏ Minh Hàm ôm lấy đôi chân dài của Khương Nhất Dương, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, mở to đôi mắt đen láy tràn đầy niềm vui sướng.
Tiểu Minh Vi chịu kém cạnh:
“Em cũng nhớ cả thật là nhiều luôn đó!”
Khương Nhất Dương :
“Anh cả cũng nhớ các em!”
Nói đoạn Khương Nhất Dương Minh Duệ:
“Duệ Duệ nhớ cả ?”
“Nhớ ạ.”
Minh Duệ khẽ gật đầu.
“Ngồi xuống chuyện .”