Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 328
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:09:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tự mà nghĩ !"
Không đúng chứ nhỉ!
Đã kết hôn hơn một năm , chẳng lẽ con gái bà vẫn thông suốt ?
Thái Tú Phân nghĩ đến đây, khỏi kỹ con gái yêu.
Khương Lê chằm chằm rời mắt, dần dần cảm thấy tự nhiên.
“Mẹ, đang gì thế?
Trên con chỗ nào ?"
Nghe thấy lời của con gái yêu, sắc mặt Thái Tú Phân đổi một chút, nhịn mà hỏi:
“Con kết hôn cũng hơn một năm , cùng phòng với con rể ?"
Nghe , Khương Lê đầu tiên là ngẩn , đó :
“Có mà , từ lúc con đến Bắc Thành, chỉ cần Lạc Yến Thanh nghỉ phép về nhà đều ngủ ở phòng ngủ chính."
“Vậy hai đứa ..."
Lời đó Thái Tú Phân thể khỏi miệng, cho dù là mặt con gái, bà về chuyện vợ chồng giữa hai đây.
“Mẹ cùng phòng là ý gì, con thực sự hiểu ?"
Nhíu mày, Thái Tú Phân rầu rĩ gì cho .
Nửa ngày thấy con gái lên tiếng, chỉ thấy khuôn mặt đỏ bừng rõ rệt, Thái Tú Phân thấy buồn , bà gõ nhẹ trán con gái:
“Con cứ là ?"
Thái Tú Phân con gái yêu chắc chắn là hiểu ý , nếu thì lúc mặt mũi đỏ bừng lên như .
Nhịn sự ngượng ngùng, Khương Lê dối:
“...
Có ạ."
Một khi thật, già chắc chắn sẽ nghĩ đông nghĩ tây, lo lắng cho cô.
Thái Tú Phân thầm thở phào nhẹ nhõm, :
“Sắp mười một giờ , con thì nhanh lên!"
Ngừng một chút, Thái Tú Phân :
Chương 520 Bị nhận cũng lạ
“Chuyện vợ chồng cũng chỉ bấy nhiêu thôi, đừng cảm thấy ngại, vả đây là mặt , cũng vì quan tâm con nên mới hỏi con cùng phòng với con rể ."
“Con ạ."
Khương Lê vẫn còn chút ngại ngùng, cô đáp một câu vội vàng chạy phòng ngủ, khi trở trang đầy đủ, cô :
“Mẹ, con đây."
Không ngờ, ba đứa nhỏ bỗng nhiên từ trong phòng chạy .
Cục bột nhỏ Minh Hàm ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi bằng giọng sữa:
“Mẹ ơi ơi, định thế ạ?"
Trong đôi mắt hồ ly của Khương Lê tràn ngập ý , cô :
“Mẹ đến viện nghiên cứu gửi ít đồ cho bố các con."
“Thì là , nhanh ạ!"
Cục bột nhỏ vẫy vẫy tay với , một cách cực kỳ đáng yêu:
“Mẹ ơi, bảo với bố là con nhớ bố lắm nhé!"
Minh Vi nhỏ:
“Mẹ ơi, con cũng thế!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-328.html.]
Minh Duệ thì lên tiếng.
“Được , sẽ chuyển lời nhớ nhung của các con đến bố nhé!"
Xoa xoa đầu ba đứa nhỏ, Khương Lê mỗi tay xách một chiếc túi du lịch căng phồng, từ biệt già và ba đứa nhỏ, xoay khỏi phòng khách.
Xe buýt đang chạy giữa đường bỗng nhiên ch-ết máy, đợi tài xế kiểm tra sửa chữa xong khởi động , trong thời gian đó trôi qua gần nửa tiếng đồng hồ.
Có hành khách đợi , dứt khoát xuống xe bộ.
Khương Lê cân nhắc thấy cách đến viện nghiên cứu còn xa nên xuống xe, cứ xe đợi, lúc cô cuối cùng cũng đến cổng viện nghiên cứu, đồng hồ cổ tay, thấy kim giờ chỉ đến một giờ chiều.
Không nghĩ nhiều, cô xách hai chiếc túi du lịch tiến lên phía , với đồng chí cảnh vệ:
“ là nhà của đồng chí Lạc Yến Thanh, đến gửi cho ít đồ."
“Cần thông báo cho giáo sư Lạc đón đồng chí ?"
Đồng chí cảnh vệ ấn tượng sâu sắc với Khương Lê, dù ngoại hình của Khương Lê thực sự xuất chúng, khiến thấy một là khó quên, hơn nữa Khương Lê trong hơn một năm qua đến viện nghiên cứu tuy nhiều nhưng ít nhất cũng mấy , vì , nhận cô đối với đồng chí cảnh vệ mà chẳng gì lạ.
“Không cần , tự là ."
Khương Lê lắc đầu, khi đồng chí cảnh vệ cho phép, cô thẳng cổng lớn.
Suốt chặng đường tới khu ký túc xá.
Trong hành lang yên tĩnh, mà ngay khi Khương Lê sắp tới cửa ký túc xá của Lạc Yến Thanh thì cửa phòng của Văn Tư Viễn từ bên trong mở .
Khoác chiếc áo bông, Văn Tư Viễn đang định vệ sinh, thấy Khương Lê chỉ thấy quen mắt, khỏi hỏi:
“Cô là...
đồng chí Khương?"
“Chào đồng chí Văn, là đây."
Khương Lê đặt túi du lịch trong tay xuống ngoài cửa phòng Lạc Yến Thanh, cô tháo khẩu trang, chỉ chỉ cánh cửa mặt, mỉm hỏi Văn Tư Viễn:
“Lạc Yến Thanh ở trong đó ?"
Văn Tư Viễn ngẩn một chút đáp:
“Chắc là đấy... giờ là giờ nghỉ ngơi mà!"
Tổ trưởng Lạc thật phúc, thời tiết lạnh như , năm nay bọn họ về nhà đón giao thừa , mà đồng chí Khương cất công chạy đến thăm chồng , mà tính cả , đồng chí Khương đến viện nghiên cứu của bọn họ mấy ...
Có thể thấy tình cảm vợ chồng của đồng chí Lạc và đồng chí Khương đến nhường nào.
Nghĩ đến đây, Văn Tư Viễn tự chủ mà cảm thấy một nỗi xót xa tràn về.
Tại cùng là phụ nữ mà ở nhà nghĩ đến chuyện quan tâm chồng là chút nào?
Khương Lê:
“Cảm ơn nhé!"
Văn Tư Viễn:
“Đừng khách sáo.
Đồng chí Khương cứ trực tiếp gõ cửa , tổ trưởng Lạc mà ở đó thì chắc chắn sẽ mở cửa nhanh thôi."
“ chìa khóa."
Khương Lê mỉm , lấy từ trong túi xách một chùm chìa khóa, tìm thấy chiếc chìa khóa cửa phòng của Lạc Yến Thanh, trực tiếp mở khóa.
Chìa khóa là do Lạc Yến Thanh đưa cho, để ngộ nhỡ ngày nào đó Khương Lê đến viện nghiên cứu mà thấy thì thể tự phòng đợi.
Chương 521 Đây chính là câu trả lời của
Mở cửa , Khương Lê cúi xách túi du lịch đặt mặt đất lên, lúc bước phòng, cô gật đầu với Văn Tư Viễn, đó Văn Tư Viễn thấy tiếng đóng cửa nhẹ nhàng vang lên, ngây tại chỗ một lúc lâu, nén tâm tư phức tạp trong lòng, khép cửa phòng , về phía nhà vệ sinh xa.
“Lạc Lạc, em đến thăm nè!"
Đặt túi du lịch xách tay và chiếc túi đeo vai của xuống cẩn thận, Khương Lê nhẹ nhàng tới bên giường, đàn ông đang bàn học tập trung vẽ vẽ, giọng ngọt ngào đột nhiên vang lên trong căn phòng ký túc xá tĩnh lặng.
Lạc Yến Thanh khi bận rộn thì tinh thần luôn tập trung cao độ, nếu thì lúc nãy Khương Lê mở cửa phát tiếng động, thể nào thấy.