Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 346

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:10:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

khi thực sự gặp , mở miệng nổi, nhưng vì các con, mặt nó cuối cùng vẫn mặt dày mục đích chúng đến Bắc Kinh, lúc đó các con đều thấy rõ ràng, thấy rõ ràng... nó chút tình cảm nào với , nếu , nó sẽ những lời nặng nề đó với ."

 

Vương Quế Lan xong, l.ồ.ng ng-ực một trận khó chịu.

 

Sống ở nông thôn nhiều năm, bà những ngày tháng khổ cực mài giũa đến mức thô tục chịu nổi, ngày thường ai mà dám vui, cho dù là lăn lộn ăn vạ, bà cũng lột của đối phương một lớp da.

 

Dùng một câu để tóm gọn, đó là Vương Quế Lan bà tuyệt đối loại chịu thiệt!

 

Cho dù là lý, cũng quấy rầy cho vài phần lý.

 

Cũng chính vì cái tính gây chuyện của bà , dẫn đến danh tiếng của bà trong thôn thực sự lắm.

 

thể cách gì chứ?

 

Trong nhà nhiều con cái, sống tiếp qua ngày, bà quậy phá một chút thì mấy con họ húp gió tây bắc mà sống ?

 

... bảo bà mặt con trai Yến Thanh mà lăn lộn ăn vạ, hát xướng diễn kịch, bà .

 

Đây là suy nghĩ chân thật trong lòng Vương Quế Lan.

 

Dù là vì sự hổ thẹn đối với đứa con trai Lạc Yến Thanh , đứa con trai tiền đồ như thấy mặt gì của , Vương Quế Lan đều thể màng mặt mũi như ở trong thôn.

 

Huống hồ...

 

Vương Quế Lan thực tình cảm với Lạc Yến Thanh, dù đây cũng là đứa con trai đầu lòng bà sinh , vả Vương Quế Lan và chồng đầu tiên kết hôn là vì bà động lòng, cái gốc đó, là một , thể thương đứa con sinh ?

 

Câu trả lời tự nhiên là cần cũng .

 

Còn về việc yêu thương tại bỏ con tái giá, chỉ thể khi liên quan đến lợi ích bản , Vương Quế Lan yêu bản hơn một chút.

 

Cũng chính vì dành cho Lạc Yến Thanh đứa con trai bao nhiêu tình cảm, điều khiến Vương Quế Lan khi gặp Lạc Yến Thanh, lòng đầy hổ thẹn, mất mặt mặt con trai, con trai thấy hình tượng mụ điên của , chọn cách rút lui, lủi thủi rời khỏi Bắc Kinh.

 

dịp gần Tết, mặc cho đứa thứ hai trong nhà công tác tư tưởng, bà cũng Bắc Kinh nữa.

 

Mà Mạnh Hưng Thịnh vì nôn nóng cưới vợ, nhưng thể tìm thấy đột phá từ phía Vương Quế Lan, thế là, tự quyết định, chạy đến thành phố Lang Phường, nghĩ thầm Lạc Yến Thanh sống ở viện mồ côi Lang Phường nhiều năm, hiện giờ tuy việc ở Bắc Kinh, nhưng vẫn giữ liên lạc với viện mồ côi Lang Phường, để phương thức liên lạc của ở Bắc Kinh.

 

Nếu thể tìm cách lấy phương thức liên lạc từ viện mồ côi Lang Phường, đó lấy cớ đẻ bệnh nặng để mở miệng hỏi tiền Lạc Yến Thanh, hòng thể toại nguyện.

 

Tiếc là ý tưởng thì đẽ, nhưng hiện thực phũ phàng.

 

Viện trưởng Nhiếp của viện mồ côi Lang Phường căn bản thèm để ý đến Mạnh Hưng Thịnh, thể đưa phương thức liên lạc của Lạc Yến Thanh cho chứ?!

 

Chạy một chuyến công cốc, trong lòng Mạnh Hưng Thịnh kìm nén một bụng tức, cộng thêm cô gái qua với lưng xúi giục, thế nên mới màn kịch của Mạnh Hưng Thịnh hiện giờ.

 

“Nghe ý của ,

 

Chương 549 Gây áp lực

 

Là sẽ đưa tay hỏi cả họ Lạc, để cưới vợ cho con?"

 

Vẻ mặt Mạnh Hưng Thịnh suy sụp, nhưng nếu để ý kỹ thì khó để thấy sự oán hận trong mắt .

 

Vương Quế Lan:

 

“Mẹ cái mặt đó."

 

Mạnh Hưng Thịnh:

 

“Vậy thì cứ để con và mấy đứa em bên đều ở góa hết ?"

 

“Các con chẳng lẽ tay chân, thể tự kiếm tiền sính lễ ?"

 

Lão già ch-ết tiệt đạp chân một mạch thật thanh thản, để trong cái nhà chịu khổ chịu tội, sớm ngày hôm nay, gì bà cũng sẽ bước chân cửa nhà họ Mạnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-346.html.]

Vương Quế Lan Mạnh Hưng Thịnh và Mạnh Hưng Bình, ngoài cửa phòng mấy đứa nhỏ khác, chỉ cảm thấy gánh nặng đè nén đến mức thở nổi.

 

“Mẹ..."

 

Mạnh Hưng Bình đột ngột lên tiếng.

 

Vương Quế Lan:

 

“Có gì thì ."

 

Mạnh Hưng Bình:

 

“Dựa việc công tính điểm đợi đến cuối năm đại đội chia tiền, e là con và hai cưới vợ, ít nhất cũng đợi thêm hai ba năm nữa."

 

“Có còn hơn , nếu , các con tự nghĩ cách khác xem."

 

Không ăn lương thực nhà nước, giống như những dân quê , ai chẳng ruộng đồng kiếm điểm công?

 

Không , thôi, đến lúc đại đội chia lương thực, phần của con, đó cuối năm đại đội chia tiền, cũng phần của con.

 

“Tay chân siêng năng một chút, với sức lao động của con và thằng hai, tiền lĩnh dịp cuối năm sẽ ít ."

 

Nghe , Mạnh Hưng Bình mím môi, cuối cùng thêm gì nữa, xoay khỏi phòng.

 

Mạnh Hưng Thịnh thì hỏi Vương Quế Hoa:

 

“Trong nhà bây giờ còn lấy bao nhiêu tiền?"

 

Thủy Thảo là một cô gái , đợi thêm nữa.

 

“Tự con tính toán ?

 

Hồi cưới vợ cho cả con, nhà nợ ít nợ ngoài, đến giờ cũng mới chỉ trả một phần."

 

Ý của Vương Quế Hoa rõ ràng, tiền!

 

Nếu thì sớm lấy trả nợ .

 

Mạnh Hưng Thịnh siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, thu ánh mắt đang đặt , đó đầu mà rời .

 

Gần sập tối, trong cánh rừng nhỏ ở phía tây thôn.

 

“Thím đồng ý đưa cho nhà em hai trăm đồng tiền sính lễ ?"

 

“Nhà nhiều tiền như ."

 

“Vậy định thế nào?"

 

“Hồi cưới vợ cho cả , nhà nợ nợ ngoài, đến giờ vẫn trả hết, nếu vay tiền trong thôn, sợ là ai..."

 

“Mẹ em , hai trăm đồng tiền sính lễ, bà sẽ gật đầu gả em cho ."

 

Người là một cô gái mười bảy mười tám tuổi, dáng cao ráo, g-ầy, nhan sắc thể coi là thanh tú, tết một b.í.m tóc đuôi tôm lớn.

 

Họ Thôi, tên Thủy Thảo.

 

“Em... em yên tâm, nhất định sẽ nghĩ cách lấy hai trăm đồng tiền sính lễ cho nhà em."

 

Đây là giọng của Mạnh Hưng Thịnh, và Thôi Thủy Thảo đối diện , vẻ mặt gò bó, nhưng trong mắt tràn đầy tình cảm chân thật.

 

Nhìn , Thôi Thủy Thảo đỏ mặt, cô c.ắ.n môi :

 

“Anh Hưng Thịnh, em thật lòng qua với , em cũng sẵn sàng đợi , nhưng nếu nhà lâu mời bà mai đến nhà em dạm ngõ, cha em chắc sẽ tìm mối khác cho em."

 

 

Loading...