Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 351

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:10:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Con cứ lanh chanh ."

 

“Làm gì ạ, con gái là ngoan nhất đấy!"

 

Khương Lê híp mắt, giọng điệu nũng nịu mềm mại, rõ ràng là đang nũng với .

 

“Mẹ thấy con ngày càng lanh chanh, chẳng ngoan ngoãn hiểu chuyện bằng mấy đứa Minh Duệ."

 

Thái Tú Phân tuy miệng như , nhưng giọng điệu lộ rõ vẻ cưng chiều.

 

Khương Lê giả vờ vui:

 

“Mẹ, con còn là đứa con gái mà yêu thương nhất nữa ạ?"

 

“Con cứ giở quẻ ."

 

Thái Tú Phân vẻ bất lực, đó :

 

“Đi thì ở đó một đêm."

 

Chủ đề chuyển đổi tốc độ đừng quá nhanh nha.

 

Khương Lê sững một lát, :

 

“Giường trong ký túc xá của Lạc Yến Thanh ngủ một thì còn , ngủ hai thì chật ạ."

 

Ý tứ trong lời qua đêm.

 

“Hai đứa đều là g-ầy, thể chật đến mức nào chứ?"

 

Thái Tú Phân dừng động tác tay , bà Khương Lê :

 

“Vợ chồng xa lâu ngày , con và thằng Yến Thanh vốn dĩ cơ hội gặp mặt ít, chuyến đến chỗ nó mà một đêm thì hà tất lặn lội đường xa xe qua đó gì?"

 

“...

 

Được , con lời ."

 

Miệng thì ứng thuận, nhưng hai gò má Khương Lê tự chủ nóng lên.

 

Thái Tú Phân:

 

“Vậy thì hậu tết ." (Ngày )

 

“Tại là hậu tết ạ?"

 

Khương Lê hiểu.

 

Thái Tú Phân:

 

“Hậu tết là thứ bảy."

 

“Con là thứ bảy mà...

 

Hiểu ạ, bọn trẻ Minh Duệ thứ bảy chỉ học nửa buổi thôi."

 

Buổi trưa đón ba đứa nhóc về nhà, chiều cô viện nghiên cứu, chủ nhật về, ảnh hưởng đến việc đưa đón trẻ học thứ hai tuần .

 

Kể từ ngày Thái Tú Phân cùng đưa đón ba đứa Minh Duệ, những ngày gần đây, bất kể thời tiết thế nào, bà đều cùng bốn con Khương Lê về về, đảm bảo con gái yêu và các cháu ngoại hờ đường về về an vô sự.

 

“Được , nếu con thấy mệt thì phòng một lát, đan thêm vài mũi nữa chúng đón bọn trẻ Minh Hàm."

 

Thái Tú Phân đoạn, động tác tay bắt đầu.

 

“Con cứ ở đây chợp mắt một lúc, nhớ gọi con nhé."

 

Tháo chiếc đồng hồ đeo tay đặt lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh cho tiện xem giờ, đó Khương Lê nhắm hai mắt , cứ thế tựa chiếc ghế mây bập bềnh, chuẩn đ-ánh một giấc.

 

“Muốn ngủ ở đây thì con phòng lấy cái gì đó đắp lên , nếu một giấc tỉnh dậy nhiễm lạnh là chắc chắn chịu khổ đấy."

 

Thái Tú Phân miệng lầm bầm, , Khương Lê phản bác, dậy phòng ngủ.

 

Tháng năm tuy ấm áp, nếu mặt trời lớn một chút thậm chí còn thấy nóng, nhưng cứ thế ngủ say trực tiếp trời lộ thiên thì lúc tỉnh dậy thực sự khi sẽ nhiễm lạnh thật.

 

Đợi đến khi Khương Lê trong viện, lên ghế đắp cho xong xuôi, Thái Tú Phân :

 

“Vị chuyên gia già mà thằng Yến Thanh tìm cho con quả thực lợi hại, trải qua mấy tháng điều dưỡng, sắc mặt con so với lúc uống thu-ốc thang hơn nhiều đấy."

 

Khương Lê:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-351.html.]

 

“Lạc Yến Thanh vị Trương lão đó là một bậc thầy quốc y ạ."

 

Đối với những đổi tinh tế c-ơ th-ể, Khương Lê tự nhiên thể cảm nhận .

 

Ví dụ như bộ hằng ngày thấy nhẹ nhàng hơn ít, vả sắc mặt trắng bệch bệnh tật từ nhỏ đến lớn trông rõ ràng là khỏe mạnh hơn một chút.

 

Chương 557 Cô quen Khương Lê ?

 

Sự đổi đối với bình thường chẳng là gì, nhưng đối với một mỹ nhân bệnh tật như Khương Lê mà , tuyệt đối coi là một chuyện đại hỷ sự.

 

Gió thanh nhè nhẹ thổi, hương hoa thanh nhã thoang thoảng nơi cánh mũi, vô tri vô giác, Khương Lê chìm giấc mộng....

 

Do Minh Duệ chiều nay trực nhật, vì thế lúc tan học về đại viện muộn hơn thường lệ một chút.

 

“Đồng chí Khương đây là đón Minh Duệ về ?"

 

Tiêu Cẩn tan đạp xe đến cổng đại viện, thấy Khương Lê dắt tay Minh Duệ tới, bèn mỉm chào một tiếng.

 

“Minh Duệ hôm nay trực nhật, nên tan học muộn hơn ngày thường một chút ạ."

 

Cũng đáp bằng một nụ , Khương Lê khẽ một câu.

 

“Cháu chào chú Tiêu ạ."

 

Chẳng cần Khương Lê nhắc nhở, Minh Duệ ngoan ngoãn chào Tiêu Cẩn một tiếng.

 

“Chào Minh Duệ nhé."

 

Thấy Minh Duệ bên trái , Tiêu Cẩn vẻ mặt ôn hòa, thuận tay xoa xoa đầu Minh Duệ.

 

Nói cũng , Tiêu Cẩn khá là thắc mắc về một chuyện, đó là hễ thấy Minh Duệ, yêu mến một cách kỳ lạ, cảm thấy đứa trẻ hợp nhãn duyên của .

 

Sau khi song hành cùng con Khương Lê một đoạn đường, Tiêu Cẩn dắt xe đạp định rẽ sang một con đường khác, khỏi chào tạm biệt con Khương Lê:

 

“Đồng chí Khương, Minh Duệ tạm biệt nhé."

 

“Chú Tiêu tạm biệt ạ."

 

Minh Duệ vẫy vẫy đôi tay nhỏ.

 

Ba bốn phút , Tiêu Cẩn về đến nhà, cổng viện thấy Thẩm Quân, nhịn hỏi:

 

“Cô đây là nghỉ phép ?"

 

“Ở nhà nghỉ ngơi hai ngày."

 

Thẩm Quân gật đầu, đưa câu trả lời.

 

Tiêu Cẩn cất xe đạp xong, hai phòng khách.

 

Trong bếp giúp việc thuê về là chị Lý đang nấu cơm.

 

Người chính là lúc Thẩm Quân dọn đại viện, Thẩm giúp tìm một cô cháu dâu họ xa, từ quê lên để chăm sóc con Thẩm Quân.

 

“Bố ơi, con thể sang nhà Vi Vi chơi ạ?"

 

Dưới cửa sổ ánh trăng sáng như bạc, Tiêu Cẩn bên giường con gái, giống như thường lệ đang dỗ con gái Đồng Đồng ngủ, cô bé chuyện với , mỉm :

 

“Có thể, nhưng để chị Lý đưa con và em trai qua đó, bản con chạy lung tung đấy."

 

“Cát An...

 

Cát An em thích chơi với các bạn nhỏ ạ."

 

Cô bé giường bố, trong đôi mắt sáng long lanh tràn đầy vẻ ngây thơ:

 

“Bố ơi, bố tại Cát An thích chơi với các bạn nhỏ ạ?"

 

“Chắc là em thích yên tĩnh thôi."

 

Đối với con trai riêng, cảm giác đầu tiên của Tiêu Cẩn là đứa trẻ lớn lên vô cùng trắng trẻo tinh xảo, giống như một con b.úp bê bằng sứ , theo thời gian trôi qua, tiếp xúc nhiều hơn, Tiêu Cẩn phát hiện con trai riêng quá đỗi yên tĩnh.

 

Bảo là bệnh tâm lý gì thì , chỉ là thích mở miệng chuyện, thích giao lưu với khác mà thôi.

 

điều theo cách của thì chút nào.

 

trẻ con thì nên bản tính hoạt bát, tiếp xúc nhiều với các bạn nhỏ cùng trang lứa, như mới thể trưởng thành khỏe mạnh vui vẻ .

 

 

Loading...