Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 358
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:10:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đáng lẽ định cùng đến bệnh viện , nhưng cũng đấy, lúc đó còn một cảnh nữa, nên trì hoãn, giờ mới chạy qua đây ."
Vương Mẫn là diễn viên của xưởng phim Bắc Thành, vì chút quan hệ trong xưởng phim, do đó, chỉ cần là vai diễn cô nhắm tới, cơ bản đều thể đóng .
Nói cũng , diễn xuất của Vương Mẫn cũng khá , tuy thể so với các diễn viên gạo cội, nhưng trong các nữ diễn viên cùng lứa ở xưởng phim Bắc Thành thì coi là xuất sắc.
Cộng thêm ngũ quan đoan trang đại khí, đối với các đạo diễn ở xưởng phim Bắc Thành mà , họ vẫn khá thích dùng những diễn viên như Vương Mẫn.
“Đồng chí Vương, và cô chỉ là cộng tác trong quá trình đóng phim, tính là bạn bè, xin cô đừng quá tự nhiên như thế."
Vẻ mặt Khương Nhất Dương chút cảm xúc, luôn chú ý giữ cách với các đồng chí nữ, chỉ lo sẽ truyền những lời đàm tiếu nọ, mang đến rắc rối cho bản , đồng thời tổn hại danh dự của .
Chẳng ngờ, đồng chí Vương Mẫn trong tình hình rõ ràng mà vẫn thu hẹp cách với , hiện giờ chỉ chạy đến bệnh viện, mà còn phớt lờ cả đồng chí Nam và cô nhỏ của đang mặt trong phòng bệnh, chỉ lo chuyện với , chẳng là quá thất lễ ?
“Chúng ... chúng tính là bạn bè ?"
Trong lòng Vương Mẫn chút khó chịu, nhưng mặt cô vẫn giữ nụ :
“ cứ tưởng khi bộ phim xong, chúng là bạn bè , nay chúng hợp tác thứ hai, vì đóng phim mà thương, vì , xong cảnh hôm nay là đến thăm ngay, trong ý gì khác , đừng hiểu lầm."
“Có ý gì khác , nghĩ bản đồng chí Vương tự rõ, còn việc hiểu lầm gì , nhiều, chắc đồng chí Vương cũng rõ."
Đã là trong vòng mười năm bàn chuyện tình cảm, thì lời , tự nhiên sẽ tùy tiện đổi lời.
“Dương Dương, cháu chuyện với đồng chí nữ khách sáo một chút, nếu , cẩn thận cô về nhà mách bà nội cháu đấy, xem lúc đó bà nội trị cháu thế nào."
Giọng dịu dàng của Khương Lê thoát khỏi kẽ môi, cô mỉm giúp Vương Mẫn giải vây.
Dù đối phương dù gì cũng là một cô gái, nếu da mặt mỏng thêm chút nữa, nhỡ vì mấy câu của đứa cháu trai cô mà nhè ngay tại chỗ thì .
“Chào cô."
Vương Mẫn thấy tiếng Khương Lê, lập tức hướng mắt qua, ngay cái đầu tiên, chính là cái đầu tiên , Vương Mẫn trực tiếp ngẩn .
Không ngẩn ngơ vì sợ, mà cô nhan sắc của Khương Lê cho kinh ngạc đến ngây !
Ngũ quan tinh xảo, làn da trắng nõn như mỡ đông, đôi mắt hồ ly đầy linh khí chứa đựng ý nhàn nhạt, má lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện, khóe môi khẽ cong, khí chất tao nhã, phong thái xuất chúng, trông đặc biệt thiện.
Hoàn hồn , Vương Mẫn che giấu vẻ kinh ngạc trong mắt, cô :
“ tên là Vương Mẫn, bạn là Lâm Đan kể về cô, cô cô là bạn của chị họ cô , bảo cô như tiên nữ , hôm nay phúc gặp cô,
Chương 568 Một tên đại thẳng nam
Quả nhiên đúng như lời bạn Lâm Đan , cô , hơn cả các nữ diễn viên của xưởng phim chúng , hơn nữa khí chất đặc biệt ."
“Đồng chí Lâm Đan là bạn của cô !"
Khương Lê mỉm rạng rỡ:
“Thật cũng chỉ bình thường thôi, đáng để khen ngợi như , nhưng dù vẫn cảm ơn cô, cho những lời tán dương êm tai như thế."
Vương Mẫn xua tay:
“Cô vốn dĩ xinh , dù dùng những lời lẽ nhất để ca ngợi cô cũng hề quá đáng."
“Không cần khách sáo như , đồng chí Vương chuyện với cứ tự nhiên một chút là ."
Cứ một câu “cô" (ngài), hai câu “cô", cô mà thấy ngại quá mất.
Vương Mẫn sững , tiếp đó chút do dự, cô Khương Nhất Dương, đưa mắt về phía Khương Lê:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-358.html.]
“Cô là trưởng bối của đồng chí Khương Nhất Dương..."
“Đồng chí Vương, giờ cô thể ."
Khương Nhất Dương ngắt lời Vương Mẫn:
“Cầm cả túi hoa quả cô mang đến về luôn ."
Khương Lê phát hiện vành mắt Vương Mẫn đỏ lên, rõ ràng chút luống cuống, nhịn đứa cháu trai:
“Dương Dương cháu đang quậy cái gì ?"
“Cháu quậy."
Vẻ mặt Khương Nhất Dương đầy vẻ ủy khuất, miệng mím c.h.ặ.t gần như thành một đường thẳng.
“Cô nhỏ, nếu đồng chí Khương Nhất Dương thấy cháu, cháu đây ạ."
Vương Mẫn đoạn, về phía Nam Địch:
“Tạm biệt đồng chí Nam."
Dứt lời, xoay rảo bước rời .
“Thấy , cái điệu bộ đại thẳng nam của cháu, đồng chí Vương tức giận bỏ kìa."
Khương Lê bất lực lắc đầu với đứa cháu trai:
“Có chuyện gì thì thể năng t.ử tế , cứ nể nang chút nào thế?"
Khương Nhất Dương:
“Cháu chuyện giờ vẫn mà."
“Ai bảo chứ?
Cháu , đúng là một tên đại thẳng nam, cách khác là IQ cảm xúc thấp, cô xem cháu tìm đối tượng kiểu gì."
Đàn ông nhà họ Khương dường như, hình như IQ cảm xúc đều cao lắm, cũng mấy cô chị dâu của cô thế nào mà các trai cô rước về nhà .
“Đồng chí Vương Mẫn thích đồng chí Khương, nhưng đồng chí Khương ý đó với đồng chí Vương Mẫn."
Nam Địch Khương Lê, một câu thật lòng.
Khương Nhất Dương rõ ràng bắt đầu thấy tự nhiên:
“Đồng chí Nam từ ?"
Nam Địch:
“Ánh mắt của đồng chí Vương Mẫn khi đối diện với , cả đoàn phim đều thấy rõ mồn một.
Hơn nữa cứ biểu hiện của đồng chí Vương Mẫn khi phòng bệnh, và những lời với , chỉ cần tình cảm đần độn, mắt mù, đều thể khẳng định đồng chí Vương chấm !"
“Chẳng quy định nào bảo cô chấm thì chấm cô cả, huống hồ với cô , trong vòng mười năm sẽ bàn chuyện tình cảm, nhưng cô cứ như quên sạch lời , lúc nào cũng thu hẹp cách với , thích như ."
Lời của Khương Nhất Dương chỉ là cho Nam Địch , mà còn là cho cô nhỏ Khương Lê nữa.
“Thật đồng chí Vương Mẫn , coi là một bông hoa của xưởng phim chúng đấy, thể cân nhắc kỹ xem nên qua với cô ."
Nam Địch đang giúp Vương Mẫn, chỉ đưa lời khuyên của .