Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 375

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:15:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hơn nữa khi qua với thanh niên trí thức Tô , mà nó vẫn nhất định nhảy chen một chân, , thấy nó là đang vả mặt ai?

 

Lê Bảo đối xử với nó ?

 

Nếu thật sự đối xử , Lê Bảo thể chơi cùng nó, thể mang đồ ngon trong nhà chia cho nó ăn ?

 

Đội trưởng thể nào cũng sắp xếp công việc chiếu cố nó ?

 

Bảo con lương tâm, bảo con là kẻ bạc tình, con thấy cái thứ 'hàng lỗ vốn' sinh mới thực sự là lương tâm, là hạng sói mắt trắng nuôi tốn cơm!

 

Nếu , dựa quan hệ của Lê Bảo và nó, bây giờ Lê Bảo thể chiếu cố nó một chút ?"

 

Từ Xuân Hà sắp vùi đầu bát cơm luôn !

 

Hàng lỗ vốn?

 

Trong mắt cha em trai, cô và chị cả cùng hai đứa em gái đều là hàng lỗ vốn, đối với những như , cô cần để gì?

 

Mẹ Từ Từ Xuân Lai cho á khẩu, bà thấy con trai cả đúng, quả thực là thứ hàng lỗ vốn bà sinh , hại nhà bà và nhà đội trưởng nảy sinh hiềm khích, hại bà hết đến khác Thôi Loa Lớn và Vương Xuân Hoa, Lý Đại Niệm ba sỉ nhục.

 

Nghĩ đến đây, Từ nhịn nữa, lao thẳng về phía Từ Xuân Hà, trút hết cơn uất hận trong lòng.

 

“Mẹ, định gì thế?"

 

Từ Xuân Mai đúng lúc ngẩng đầu lên, thấy Từ lao về phía chị ba Từ Xuân Hà, khỏi hét to thành tiếng.

 

Mà đợi đến khi Từ Xuân Hà phản ứng , tóc cô Từ túm c.h.ặ.t trong tay, liên tiếp hai cái tát giáng xuống mặt cô.

 

“Đừng đ-ánh chị ba con nữa, , là phạm pháp đấy!"

 

Từ Xuân Mai gỡ bàn tay Từ đang túm tóc chị ba Xuân Hà, ngờ Từ tiện tay cho một cái tát.

 

Từ Xuân Lai lúc kéo Từ Xuân Mai sang một bên:

 

“Chị ba mày sai chuyện, đ-ánh nó vài cái là nó đáng chịu, mày đ-ánh cùng thì nhất đừng sán gần!"

 

“Anh hai!

 

Chị ba hàng lỗ vốn, em và em út cũng hàng lỗ vốn, chúng em cũng giống như và em năm, cũng là con !"

 

Từ Xuân Mai hận ch-ết bà già và hai em trai duy nhất trong nhà , chỉ vì bà già trọng nam khinh nữ, chỉ vì hai và em năm nhiều hơn chị cả, chị ba, em út và cô hai lạng thịt,

 

Bọn họ liền trở thành lũ con gái vô dụng, thành hàng lỗ vốn...

 

Từ nhỏ đến lớn, bốn chị em họ việc ít, ăn là ít nhất trong nhà, còn chịu đòn roi mắng c.h.ử.i, chẳng lẽ con gái sinh định sẵn là chịu tội ?

 

Hay là con gái vốn dĩ nên sinh ?

 

Không!

 

Không như !

 

chị Lê Bảo từng qua, con gái và con trai đều là thịt đầu quả tim của cha , đều bình đẳng, sang hèn, đều thể đến trường học, khi lớn lên giống như con trai thể nhà máy , thể kiếm tiền nuôi gia đình.

 

ở nhà họ, cô và chị cả, chị ba, em út, một ai già cho học, dùng lời của bà già mà , bọn họ là hàng lỗ vốn, ăn của nhà, nhờ nhà nuôi lớn, bước cửa nhà khác, chị em bọn họ nuôi tốn cơm, để ch-ết đói là sự nhân từ của bậc cha .

 

Có thái độ đó của bà già, hai và em năm từ tận đáy lòng hề coi bốn chị em cô là m-áu mủ ruột rà, bọn họ coi bọn cô như nha thời cũ, quát tháo tùy ý, đ-ánh là đ-ánh, mắng là mắng, thật, cô hận ch-ết bọn họ !

 

Từng đứa một ngốc nghếch như lợn !

 

Từ Xuân Lai, hai cô chỉ riêng lớp một tiểu học học suốt ba năm,

 

Chương 596 Đ-ánh trả

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-375.html.]

Cuối cùng thật sự học , ở trường bạn học nhạo, tự bỏ học chạy về nhà, gào thét học nữa.

 

già xót con trai, bèn mặc kệ Từ Xuân Lai vất vơ vất vưởng trong nhà, trong thôn.

 

Đây đều là cô chị ba kể .

 

Sau , em năm đến tuổi học, bà già gửi đứa con trai đến trường, ai ngờ đầu óc Từ Xuân Vượng chẳng khá hơn đầu óc Từ Xuân Lai bao nhiêu, miễn cưỡng học hết tám năm mới xong tiểu học.

 

Sau đó học đòi theo gương , giống như Từ Xuân Lai chơi rông khắp nơi, cả nhà chỉ dựa già và những chị em như bọn cô kiếm điểm công nuôi sống.

 

Trong lòng phẫn uất bất bình, Từ Xuân Mai giận dữ Từ Xuân Lai, ngờ đối phương lẽ lời của cô chọc giận, tiện tay liền giáng cho cô một cái tát.

 

Cha Từ ăn cơm xong, đặt bát xuống bàn mặt, ghế dài lạnh lùng quan sát, quan tâm Từ xâu xé, cào cấu Từ Xuân Hà, cũng chẳng màng việc Từ Xuân Lai giáng cho Từ Xuân Mai một bạt tai.

 

“Cha!

 

Cha bảo đừng đ-ánh chị ba nữa!

 

Hu hu..."

 

Từ Xuân Hương nhỏ nhất, sợ đến mức bật nức nở, cô bé cầu xin cha Từ quản lý Từ, nhưng cha Từ như thấy gì, một chút ý định mở miệng cũng .

 

Cô bé sang Từ Xuân Lai, hỏi:

 

“Anh hai, đ-ánh chị tư?"

 

Từ Xuân Lai:

 

“Nó đáng đ-ánh!"

 

Còn về Từ Xuân Vượng, ăn cơm xong tiện tay quẹt miệng một cái, một bên xem náo nhiệt.

 

“Mày dám cào bà già , Từ Xuân Hà, tao thấy mày chán sống !"

 

Tóc túm đau điếng, hai má sưng đỏ, Từ Xuân Hà nhịn nữa, cuối cùng nhịn thêm nữa, cô giải cứu mái tóc của , nhanh ch.óng tránh né móng vuốt đang cào tới của Từ, thậm chí còn hung hăng cào một cái lên cổ Từ!

 

“Ái chà!

 

Ông nó ơi, ông ch-ết hả?

 

Không thấy con 'hàng lỗ vốn' đẩy ngã !"

 

Mẹ Từ Từ Xuân Hà bất thình lình đẩy ngã xuống đất, khỏi gọi cha Từ giúp một tay để trừng trị đích đáng đứa con gái lời Từ Xuân Hà .

 

Cha Từ nhíu mày, lên tiếng:

 

“Được , bà đ-ánh cũng đ-ánh , mắng cũng mắng , thôi !"

 

“Tư Mai, Lục Hương, chúng !"

 

Chẳng thèm quan tâm đến sắc mặt bà già, Từ Xuân Hà một tay dắt em út Từ Xuân Hương, một tay dắt em ba Từ Xuân Mai vẫn còn đang ngơ ngác vì cái tát của Từ Xuân Lai, ba chị em chạy khỏi nhà.

 

“Tội nghiệt mà!

 

Cao Đạo T.ử cái tội nghiệt gì mà sinh mấy cái thứ gì như chứ..."

 

Xếp bằng đất, Từ chẳng lấy một giọt nước mắt, vỗ đùi than .

 

Từ Xuân Lai:

 

“Mẹ, còn dọa con trai con nữa thì đừng trách con và Hạnh Nhi dẫn sang nhà vợ con con rể ở rể đấy!"

 

Nhà vợ bảy đứa con gái, vốn dĩ Hạnh Nhi định giữ nhà để tuyển rể, là dẻo miệng dỗ dành mới khiến nhà vợ đồng ý gả con gái sang nhà họ Từ lão.

 

 

Loading...