Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 383

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:15:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lê Bảo, ... với vài câu, tiện ?"

 

và cô quen ?"

 

“Cậu đừng như ?

 

Lê Bảo, đây những điểm đúng, nhưng lúc đó thực sự từng nghĩ sẽ hại ."

 

Từ Xuân Hà lấy hết can đảm để chặn đường Khương Lê, cô cùng với các em Xuân Mai, Xuân Hương trong căn lều tranh dột nát đó cả buổi chiều, đang chuẩn về nhà, ngờ tình cờ thấy Khương Lê và Lạc Yến Thanh sóng đôi đường làng, gần như chút do dự, cô bảo hai đứa em về , cô quyết định theo lời em gái Xuân Mai , tìm lối thoát cho từ chỗ Khương Lê.

 

Nghĩ như thế nào thì hành động như thế nấy, Từ Xuân Hà cách Khương Lê chừng hai bước chân, nén nỗi tủi nhục, cầu xin Khương Lê vài câu.

 

“Là cô quên, là trí nhớ ?"

 

Khương Lê thần sắc bình thản, giọng điệu chút cảm xúc nào:

 

“Biết rõ nhà họ Chu ép buộc đến nhà hủy hôn, cô giúp Chu Vi Dân lừa bờ suối chân núi, khiến ngày hôm đó suýt chút nữa mất mạng, cô dám trong chuyện cô đối đãi t.ử tế với ?"

 

Suýt chút nữa?

 

Nếu sự xuất hiện của cô, c-ơ th-ể của nguyên chủ bây giờ là một đống xương trắng .

 

Từ Xuân Hà vô cùng khép nép, cô :

 

“Là Chu Vi Dân cầu xin giúp , gặp một , những chuyện đó gì hết.

 

Lê Bảo, hơn nữa... hơn nữa ngày hôm đó là do tự vững chân, nên mới..."

 

“Đủ !"

 

Ngắt lời Từ Xuân Hà, Khương Lê :

 

“Cô lừa ngoài, thể chạy đến bờ suối chân núi , đến đó, liệu xảy vụ t.a.i n.ạ.n đó ?"

 

thực sự cố ý lừa !"

 

Giọng Từ Xuân Hà mang theo tiếng :

 

“Mình nghĩ Chu Vi Dân tìm ... hối hận , hòa với ... thế nên mới..."

 

“Cô đang giả bộ đáng thương mặt ?"

 

Tuy là hỏi, nhưng Khương Lê dùng giọng điệu khẳng định.

 

“Lê Bảo, chúng là bạn bè, thể đừng chuyện với như nữa ?"

 

Thay đổi , thực sự đổi , còn dễ lừa như , cũng còn mềm lòng như nữa.

 

Từ Xuân Hà nhất thời nên thế nào cho .

 

“Xem cô đúng là quên thật.

 

nhớ ngày hôm đó khi tỉnh dậy với cô , chúng còn là bạn bè nữa, giờ cô lấy chuyện bạn bè để , thấy đang sỉ nhục hai chữ 'bạn bè' ?"

 

Thấy về phía , Khương Lê tiếp tục phí lời, với Lạc Yến Thanh:

 

“Chúng ngoài cũng một lúc , về thôi."

 

“Được."

 

Lạc Yến Thanh gật đầu.

 

Trong lúc Từ Xuân Hà chuyện với Khương Lê, Lạc Yến Thanh thậm chí thèm Từ Xuân Hà lấy một cái, bên cạnh Khương Lê,

 

Chương 609 Cô định bắt lấy đức báo oán , mặt mũi ?

 

ánh mắt dịu dàng, chỉ lặng lẽ Khương Lê, vợ nhỏ của .

 

“Lê Bảo!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-383.html.]

Từ Xuân Hà thể dễ dàng để Khương Lê rời như , cô bất chấp tất cả, trực tiếp quỳ xuống mặt Khương Lê:

 

“Mình cầu xin , cứ vài câu thôi ?

 

Chỉ vài câu thôi!"

 

“Cô bệnh gì đấy chứ?"

 

Khương Lê hành động quỳ xuống đột ngột của Từ Xuân Hà cho giật , hồn , cô lùi hai bước, thản nhiên :

 

“Cho cô thời gian ba phút, bây giờ cô dậy cho , gì thì nhanh ."

 

Quay sang Lạc Yến Thanh, Khương Lê chỉ một cái cây cách đó chừng hai ba trượng:

 

“Anh đó đợi em."

 

Lạc Yến Thanh gật đầu.

 

Đợi tới gần cái cây đó, Khương Lê dời tầm mắt trở Từ Xuân Hà, thấy đối phương vẫn quỳ mặt , giọng điệu khỏi lạnh lẽo:

 

“Cô thế chẳng lẽ đỡ cô dậy ?"

 

“Không, ."

 

Từ Xuân Hà dậy, nước mắt tuôn rơi, cô :

 

“Cậu cũng thấy bây giờ như thế nào đấy, Lê Bảo, đây là đ-ánh, hai năm nay bà hễ vui là đ-ánh c.h.ử.i , là đồ ăn hại, sớm muộn gì cũng sẽ đem bán...

 

Lê Bảo, giúp với, bán cho lão già góa vợ, bán cho thằng ngốc vợ, rời khỏi thôn Ao Lý, rời khỏi nơi của chúng , ... thể dẫn theo ?"

 

“Cô chắc là đang đùa ?

 

Dẫn cô , dẫn cô bằng cách nào?

 

Không giấy giới thiệu, cô thể ?

 

Cho dù giấy giới thiệu, cô bên ngoài , chuyện ăn ở giải quyết thế nào?"

 

Khương Lê thẳng mắt Từ Xuân Hà:

 

“Hay là cô bám lấy , để nuôi cô ăn ở?"

 

“Không như , Lê Bảo, ý nghĩ đó, ... chỉ dẫn ngoài, giúp tìm một đối tượng ở Bắc Thành, yêu cầu gì đặc biệt cả, chỉ cần đối phương thể cho một miếng cơm ăn, cho một chỗ để ngủ là , xem như ?"

 

Đôi mắt đẫm lệ của Từ Xuân Hà đầy vẻ khát cầu:

 

“Lê Bảo, thậm chí tìm cho một đàn ông qua một đời vợ cũng bằng lòng."

 

“Về nhà rửa mặt ngủ , trong mơ cái gì cũng đấy."

 

bà mai mà bắt cô giúp tìm đối tượng, tính toán kiểu gì ?

 

Khương Lê cạn lời.

 

“Lê Bảo, giúp ?"

 

Sự khát cầu trong mắt Từ Xuân Hà chuyển thành đau đớn, cô nghẹn ngào :

 

“Dù thế nào, chúng cũng bạn nhiều năm , thực sự ngày tin bán , tin sống nổi, tìm đến c-ái ch-ết ?

 

Mình thừa nhận đây thực sự thích Chu Vi Dân, nhưng là vị hôn phu vị hôn thê, trong thời gian đó từng gì cả!

 

Sau , chuyện giữa và Chu Vi Dân, chắc cũng thím qua, nhưng lúc đó và Chu Vi Dân còn quan hệ gì nữa , cũng là vì tức chịu nổi thanh niên tri thức Tô phá hỏng hôn sự của và Chu Vi Dân, mới nghĩ đến chuyện cướp Chu Vi Dân về, để xả giận cho , kết quả là còn kịp gì,

 

thanh niên tri thức Tô hãm hại đến mức hủy hoại danh tiếng, Lê Bảo... coi như là thương hại , dẫn khỏi thôn, giúp tìm một mối hôn sự, yêu cầu nhỏ nhoi cũng thể đồng ý với ?"

 

Nhìn Từ Xuân Hà một hồi lâu, thần sắc Khương Lê vẫn thản nhiên, điều, khóe môi cô cong lên, nở một nụ như như :

 

“Trường não là để cô học tập, từ đó mở mang kiến thức, cô dùng để nuôi heo, thể suy nghĩ viển vông như , cầu xin đến mặt nghĩ là sẽ giúp cô, còn bảo là yêu cầu nhỏ nhoi, bạn , cô định bắt lấy đức báo oán , mặt mũi ?"

 

 

Loading...