“Cốt để Chu Vi Dân một cái bao cát để trút giận, thể phát tiết những cảm xúc trong lòng ngoài.”
Mẹ Chu mắt mù, bà lúc , đứa con trai út mà bà yêu thương vì Khương Lê trở thôn mà cả rõ ràng đúng lắm.
“ cũng thế đấy?"
Mẹ Chu lườm Tô Thanh, tức giận :
“Cô ngày nhà xảy chuyện gì ?
Vị nhạc mẫu ở tít tận Bắc Thành của đột nhiên đến nhà , lễ vật chẳng mang theo một món, cửa viện hỏi vợ giả vờ bệnh để lừa tiền nhà ,
Cũng chẳng thèm quan tâm đang ngoài cửa viện xem náo nhiệt , tiện tay tát cho vợ một cái, mắng vợ là lòng đen tối, lương tâm, đồ bạch nhãn lang!
cũng thấy lạ thật đấy, vợ dù cũng là công nhân thành phố lớn..."
Mẹ đẻ dù chỗ đúng thì đó cũng là nhắm cô con gái là cô, lúc thấy Chu sỉ vả mặt cả nhà, Tô Thanh buông bát đũa, lạnh lùng Chu :
“Mẹ, con trai thì cứ , mắc mớ gì lôi cùng?
, đ-ánh một cái, nhưng đó là vì sai chuyện, đ-ánh là đúng, mắng hai câu cũng là đúng, bản thấy gì cả, cần lôi đây ?"
Bị con dâu đốp chát , Chu lập tức nổi giận lôi đình, bà giơ tay định tát Tô Thanh, ngờ , ánh mắt Tô Thanh lạnh thấu xương:
“Bà dám?
Nếu bà dám động một ngón tay của , sẽ lên hội phụ nữ trấn kiện bà!"
“Cô..."
Mẹ Chu nghiến răng nghiến lợi.
“ bệnh cần tiền, bà một xu cũng đưa, bệnh đến mức ho m-áu , bà cũng chỉ giả vờ như thấy, còn cách nào khác, chỉ thể thư, gọi điện về nhà, bảo bố gửi cho ít tiền...
Vì bệnh của tốn ít tiền, mới hỏi xin bố thêm vài , ai ,
Mới đường xa lặn lội đến tìm .
, mang lễ vật, nhưng cho cháu ngoại tiền, và đưa đến bệnh viện lớn ở thành phố kiểm tra tổng quát, còn thì ?
Đối với chuyện bệnh, những gì?
Giương mắt bệnh đến mức nhấc nổi , ho như văng cả phổi ngoài, một xu cho, còn suốt ngày c.h.ử.i bới om sòm, ép ,
Chương 633 Cái xem ý của nhà
Hoàn quan tâm đến sống ch-ết của , nếu nhà các coi thường như , và Chu Vi Dân ly hôn là xong, đỡ ở cái nhà bà hành hạ đến ch-ết!"
“Cô dọa ai đấy?
Hết lên hội phụ nữ kiện , đến đòi ly hôn, cô tưởng mụ già sống đến từng tuổi là sống uổng chắc?
Cô tưởng ly hôn cô thì thằng Vi Dân nhà cả đời lấy vợ nữa ?
Phi!
Nếu tại cô, Vi Dân nhà và Lê Bảo là một cặp trời sinh, đều tại cái thứ hồ ly tinh nhà cô, hại thằng Vi Dân nhà mất mối hôn sự , hại nó hai năm nay chẳng nở một nụ !"
Tô Thanh chọc :
“Là bắt Chu Vi Dân hủy hôn ?
Là chính qua với , cưới , nên mới hủy hôn với nhà đại đội trưởng, bây giờ bà đổ trách nhiệm lên đầu , cũng xem đồng ý ."
“Cô quyến rũ thằng Vi Dân nhà thì nó thể hủy hôn với Lê Bảo ?"
Nước miếng trong miệng Chu văng tung tóe.
Tô Thanh lạnh:
“Một bàn tay vỗ nên tiếng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-398.html.]
Bây giờ hối hận , thế Chu Vi Dân lúc cái gì hả?"
“Mẹ, xem chê thì bớt vài câu ."
Chu Vi Dân cơm cũng ăn nữa, trực tiếp đặt bát xuống bậc thềm bên cạnh, dậy khỏi cửa viện.
Trời lúc dần tối hẳn, Chu Vi Dân , chỉ ngoài dạo một chút, tiếp tục ở nhà già và Tô Thanh cãi vã nữa.
Khương Lê và Lạc Yến Thanh dẫn theo ba đứa nhỏ Minh Duệ và mấy đứa cháu nhỏ hơn dạo đường làng bữa tối, từ lúc nào, cả nhóm đến bên bờ suối nhỏ chân núi, ngờ chạm mặt Chu Vi Dân.
“Lê Bảo..."
Nhìn thấy Khương Lê trong nháy mắt, cảm xúc của Chu Vi Dân nghi ngờ gì là kích động, tự chủ mà gọi một tiếng.
Tuy nhiên, trong mắt Khương Lê, chỉ là một xa lạ.
Khương Lê thần sắc thản nhiên, cho dù ánh mắt chạm , nhưng cũng chỉ là chạm mà thôi, ngay đó, Khương Lê giống như thấy lạ, dời tầm mắt , vui vẻ với Lạc Yến Thanh.
“Lê Bảo, em đây là giả vờ như thấy ?"
Chu Vi Dân tiến gần, như thấy sự hiện diện của Lạc Yến Thanh, ánh mắt khóa c.h.ặ.t Khương Lê, trong mắt sự si mê, sự hối hận, còn cả đau đớn.
Đây là Lê Bảo, là thanh mai của , là vị hôn thê cũ của , nhưng đ-ánh mất...
Cô của hiện tại, so với hai năm còn xinh hơn, hơn nữa khí chất xuất chúng, khiến càng thêm hối hận về quyết định lúc của .
“Người !
Ông chỗ khác !
Cô nhỏ của quen ông!"
Khương Nhất Vũ và Khương Nhất Hàng tiến lên đẩy Chu Vi Dân.
Khương Nhất Hằng và Khương Nhất Phi, Khương Nhất Lâm, Khương Nhất Phàm bốn đứa chắn mặt cô nhỏ Khương Lê, đồng loạt trừng mắt Chu Vi Dân.
“Không thấy em trai gì ?
Cô nhỏ quen ông, mắc mớ gì bảo là giả vờ thấy ông?"
Lời là Khương Nhất Lâm .
Thằng bé là con trai thứ của nhà ba, năm nay mười tuổi.
“Chú chỉ với cô nhỏ của cháu hai câu thôi."
Chu Vi Dân Khương Nhất Lâm:
“Nhất Lâm, chú Vi Dân sẽ hại cô nhỏ của cháu , cháu và các em chỗ khác đợi một lát, ?"
Khương Nhất Lâm:
“Tại chúng chỗ khác đợi?
Ông là ai của nhà chúng , huống hồ chú nhỏ đang đây , ông mù , thấy chú nhỏ đang cạnh cô nhỏ ?"
Đến lúc , Chu Vi Dân mới nhận thức một bóng dáng khác bên cạnh Khương Lê, cuối cùng mới dời tầm mắt sang Lạc Yến Thanh.
Và khi rõ dung mạo của Lạc Yến Thanh, Chu Vi Dân tự chủ mà ngẩn một lát, tuy nhiên, nhanh ch.óng khôi phục trạng thái bình thường:
“Chào , thể riêng với Lê Bảo hai câu ?"
Lạc Yến Thanh:
“Cái xem ý của nhà ."
Chương 634 Thật sự cần thiết
Trong lúc Chu Vi Dân đ-ánh giá Lạc Yến Thanh, Lạc Yến Thanh cũng đang đ-ánh giá Chu Vi Dân.