Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 435

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:20:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Làm bây giờ?

 

Chúng cần giúp đỡ ?"

 

Người đ-ánh là gương mặt Đông Phương, hơn nữa thấy tiếng kêu cứu bằng tiếng phổ thông, Hàn Hà tự chủ mà nảy sinh tâm trạng lo lắng.

 

Khương Lê xung quanh, ngoài trừ những kẻ xem náo nhiệt thì vẫn là những kẻ xem náo nhiệt.

 

Mím môi, Khương Lê nhét đồ đạc trong tay tay đồng đội Hàn Hà:

 

“Bạn ở đây đợi nhé, giúp một tay."

 

Mắt cô mù, tai điếc, ít nhất tám phần chắc chắn đ-ánh là đồng bào.

 

Không gặp thì thôi, nhưng bây giờ gặp , tự nhiên thể trơ mắt hai xảy chuyện mắt .

 

Hàn Hà còn kịp phản ứng, thấy Khương Lê về phía trung tâm cuộc ẩu đả, bằng sức lực của một , bằng hình g-ầy yếu, mất bao nhiêu công sức quật ngã ba gã đàn ông vạm vỡ!

 

“Tiên sinh, ông chứ?"

 

Đỡ đàn ông trung niên ngã gục bên chân dậy, Khương Lê khẽ hỏi đối phương một câu.

 

“Cũng... cũng ..."

 

Người đàn ông trung niên ăn mặc tinh tế, khí chất nho nhã, đeo một cặp kính gọng vàng, mượn lực của Khương Lê chậm rãi dậy, ông về phía đàn ông đang bò dậy từ đất, hỏi:

 

“A Phong, thương ?"

 

Người đàn ông trung niên gọi là “A Phong" là một tài xế, trông trạc tuổi với đàn ông trung niên.

 

“Tiên sinh, khỏe lắm."

 

Tài xế A Phong, tên đầy đủ là Giang Phong, trán ông m-áu chảy đầm đìa, nhưng lắc đầu với vị trong miệng , biểu thị .

 

“Khương Lê!"

 

Hàn Hà lúc chạy tới:

 

lúc thấy hai cảnh sát nên báo cảnh sát , bọn họ..."

 

Chưa đợi Hàn Hà xong, Khương Lê hai chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.

 

“Khương Lê!

 

Khương Lê!

 

Bạn ?"

 

Hàn Hà cuống quýt đến mức sắp thành tiếng.

 

“A Phong, mau, mau bế vị tiểu thư lên xe, đưa cô đến bệnh viện gần nhất!"

 

Người đàn ông trung niên lúc mới đưa mắt lên khuôn mặt Khương Lê, trong nháy mắt, thần sắc từ kinh ngạc chuyển sang lo lắng, run giọng phân phó tài xế Giang Phong.

 

“Vâng, thưa ."

 

Giang Phong đáp lời.

 

Ba gã đàn ông vạm vỡ đất bò cũng bò dậy nổi, bọn họ chỉ Khương Lê đ-á gãy một chân, mà còn Khương Lê bẻ khớp cả hai cánh tay, như những con sâu mềm cuộn tròn đất, miệng ngừng c.h.ử.i bới.

 

“Ông...

 

ông là Giang ?"

 

Hai cảnh sát mà Hàn Hà tới, thấy đàn ông trung niên, một trong đó đồng t.ử co rụt , đó mở miệng xác nhận phận của đàn ông trung niên.

 

“Là , đưa bọn họ giam giữ , đầu sẽ sắp xếp tới xử lý chuyện hôm nay."

 

Nói xong, đàn ông trung niên cũng thèm ba gã vạm vỡ đất, chào Hàn Hà lên xe, bản ông thì vị trí ghế phụ.

 

“Khương Lê... bạn tuyệt đối chuyện gì đấy, nếu , cách nào ăn với Chủ nhiệm La ..."

 

Chương 692 Lo lắng ?

 

Hàn Hà nước mắt đầm đìa:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-435.html.]

“Đều tại , Khương Lê, đều tại , nên đề nghị giúp đỡ..."

 

Khương Lê sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, gần như chút huyết sắc nào, khóe miệng cô động đậy, triều Hàn Hà lộ một nụ , giọng vô cùng yếu ớt:

 

, bạn... bạn đừng căng thẳng..."

 

Dựa Hàn Hà, Khương Lê về phía ghế phụ:

 

“Tiên sinh, cần... cần đưa đến bệnh viện, ông trực tiếp đưa chúng ..."

 

Báo địa chỉ nơi ở, Khương Lê thấy đối phương phản hồi, nhịn gọi đàn ông trung niên:

 

“Tiên sinh, bái thác ông..."

 

“Cháu cần đến bệnh viện."

 

Trong lòng đàn ông trung niên lúc rối loạn, giọng của ông vẫn còn run rẩy.

 

“Khương Lê, chúng cứ đến bệnh viện , bạn yên tâm, phía Chủ nhiệm La sẽ gọi điện thoại qua đó."

 

Nước mắt trong mắt Hàn Hà khống chế mà từng đợt trào .

 

Phải khi tham gia thi đấu, cá biệt lãnh đạo và đồng đội đối với năng lực của Khương Lê lẽ còn giữ thái độ hoài nghi, nhưng chỉ dựa việc Khương Lê cá nhân giành bốn tấm huy chương vàng, đủ để chứng minh đây là một ngôi thể thao rực rỡ.

 

Mà nhân tài như , khi về nước chắc chắn sẽ coi trọng, các lãnh đạo chú trọng bảo vệ.

 

bây giờ chỉ vì cùng cô dạo phố một , vì một câu của cô, mà viện, đầu bất kể là lãnh đạo đồng đội, sợ là đều hận thể nghiến răng nghiến lợi với cô nhỉ?

 

thật sự , chỉ là nhấc nổi sức thôi, đây là bệnh cũ của , chỉ cần nghỉ vài tiếng là thể khôi phục."

 

Rõ ràng trải qua điều dưỡng kỹ lưỡng , tại cái thể khi dùng sức mạnh vẫn cái di chứng như ?

 

Khương Lê tâm trạng luôn .

 

“Bạn lừa chứ?"

 

Hàn Hà giọng mang theo tiếng hỏi.

 

Khương Lê :

 

“Tự nhiên sẽ lừa bạn, căn bệnh của nhà đều , đơn giản một chút, chính là thoát lực."

 

Khựng một chút, Khương Lê :

 

“Bạn cũng thấy đấy, quật ngã ba đó chắc chắn dùng ít sức lực, nhưng do thể cũng lắm, cho dù học một chút chân tay võ nghệ, cuối cùng vẫn là thể lực chống đỡ nổi, mới xuất hiện tình trạng như hiện tại."

 

Nghe , Hàn Hà ngẩn một hồi lâu, nhưng khi lấy tinh thần, cô lắc đầu:

 

cần , cho dù là như lời bạn , bạn cũng nhất định đến bệnh viện kiểm tra."

 

Người đàn ông trung niên hỏi:

 

“Hai vị tiểu thư là từ trong nước tới?"

 

Hàn Hà:

 

, chúng đến từ trong nước."

 

Người trung niên hỏi:

 

“Là đến tham gia giải đấu ?"

 

Nghe từ giọng , cảm xúc của đàn ông trung niên định.

 

."

 

Hàn Hà :

 

“Đây là đồng đội của , cô tên Khương Lê, cá nhân cô giành bốn huy chương vàng, vẻ vang cho đất nước chúng nhiều, nhưng vì một câu của giúp các ông, nên mới biến thành thế , nếu để huấn luyện viên chúng , chắc chắn sẽ phê bình."

 

sẽ giải thích với huấn luyện viên của các cháu."

 

Người đàn ông trung niên :

 

“Tại hạ họ Giang, hai cháu gọi là Giang chú chú, hoặc là Giang đều ."

 

 

Loading...