Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 464

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:33:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thật đang chấp nhặt với bà, đúng ?"

 

Nhìn Ngô Nguyệt một cái, Khương Lê nhếch môi tạo thành một đường cong nhàn nhạt:

 

hẹp hòi , mà, chẳng qua là tôn trọng bà nên tiện miệng đáp lời thôi."

 

Ngô Nguyệt:

 

“Xem hẹp hòi !"

 

“Vậy ?"

 

Khương Lê nhướng một bên mày, đôi mắt hồ ly trong trẻo đầy vẻ trêu đùa, mà Ngô Nguyệt tình cờ sang cô, tự nhiên thu hết thần sắc của cô mắt, khỏi kiêu ngạo lên:

 

“Chẳng lẽ bà tưởng thật ?

 

Thấy đúng là hẹp hòi ?"

 

thế nào."

 

Cong môi, khuôn mặt trắng trẻo thanh tú của Khương Lê treo nụ nhàn nhạt, ai thấy cũng sẽ tự chủ mà mê mẩn.

 

Nhận thấy Ngô Nguyệt thỉnh thoảng liếc , Khương Lê nhịn bật thành tiếng:

 

xinh , nhưng bây giờ bà thể tập trung đạp xe ?

 

Quay đầu tìm lúc nào đó, mặt cho bà cho ."

 

“Đồ tự luyến!"

 

Ngô Nguyệt nhịn , buông hai chữ.

 

Khương Lê lắc đầu:

 

“Rõ ràng vẻ của cho mê mẩn đến chịu , mà cứ cứng miệng thừa nhận, coi như thật sự nhận bà là thế nào ."

 

“Bà đang chuyện với ?"

 

Ngô Nguyệt giả ngu.

 

Khương Lê khẽ mở môi:

 

“Khẩu thị tâm phi."

 

Cứ như , hai đạp xe đấu khẩu cho đến đoàn văn công.

 

Mà Khương Nhất Dương đợi sẵn bên ngoài cổng lớn, thấy hai liền lập tức tươi chào hỏi, đồng thời nắm lấy tay lái từ tay Khương Lê:

 

“Cô nhỏ, để cháu dắt cho ạ."

 

Khương Lê đương nhiên bộ.

 

Buông tay , để Khương Nhất Dương dắt xe đạp, cùng Ngô Nguyệt về phía khu tập thể đoàn văn công.

 

“Cộc cộc cộc!"

 

Đứng cửa nhà Đoàn trưởng Lâm, Ngô Nguyệt gập ngón tay gõ cửa.

 

Không lâu , cửa mở .

 

“Nguyệt Nguyệt... giờ cháu qua đây?"

 

Viên Lệ, vợ của Đoàn trưởng Lâm, của Lâm Đan, qua là một phụ nữ trung niên hoạt bát, bà thấy Ngô Nguyệt ngoài cửa thì cảm thấy khá ngạc nhiên, dù bây giờ cũng đang là giờ việc.

 

“Cháu qua thăm Đan Đan ạ."

 

Ngô Nguyệt xong liền giới thiệu Khương Lê và Khương Nhất Dương với Viên Lệ:

 

“Đây là bạn của cháu, tên là Khương Lê, từng gặp Đan Đan mấy ..."

 

Chưa đợi Ngô Nguyệt hết câu, biểu cảm của Viên Lệ trở nên kích động:

 

“Khương Lê?

 

Cô chính là đồng chí Khương Lê mới một giành bốn huy chương vàng cho đất nước chúng tại giải đấu thể thao quốc tế ?"

 

Nghe , Khương Lê ngại ngùng gật gật đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-464.html.]

“Ngồi , mau !"

 

Sau khi cửa, Viên Lệ nhiệt tình chào mời Khương Lê và Khương Nhất Dương xuống, tiếp đó bà dời tầm mắt sang Khương Nhất Dương:

 

“Cô cháu, cháu tên là Khương Nhất Dương đúng ?

 

Chú Lâm nhà cô về ít nhắc đến cháu, cháu kéo nhị ."

 

Chương 738 Đen đủi và may mắn

 

Thực tế, thường xuyên nhắc đến Khương Nhất Dương ở nhà là Đoàn trưởng Lâm mà là Lâm Đan, nhưng Viên Lệ đương nhiên sẽ lôi con gái lúc .

 

Đặc biệt là khi con gái thích trai trẻ , ngặt nỗi trai trẻ ý với Đan Đan nhà bà, cộng thêm chuyện thời gian ... nếu trai , Đan Đan nhà bà chắc chắn kẻ hủy hoại cả đời,

 

Thế nhưng, cha như họ, vì để trấn an con gái, tránh để con gái t-ự t-ử, nghĩ cái cách chính đáng đó, thật sự chút giống như “nông phu và con rắn".

 

Tuy nhiên, họ suy cho cùng cũng cưỡng ép, mà trai trẻ cũng đồng ý.

 

Viên Lệ nghĩ như , nhưng đối với việc Khương Nhất Dương lúc thể đến thăm, bà vẫn vui mừng.

 

Điều chứng tỏ đối phương nảy sinh hiềm khích với gia đình bà, và sẵn lòng đến cửa thăm Đan Đan nhà bà, như thì tâm trạng của Đan Đan chắc là thể định , còn nghĩ đến chuyện tìm c-ái ch-ết nữa nhỉ?

 

“Mợ ơi, mợ việc gì bận thì cứ mặc kệ tụi cháu, tụi cháu phòng với Đan Đan một lát."

 

Ngô Nguyệt xong liền sang Khương Lê và Khương Nhất Dương, hai hiểu ý, cùng Ngô Nguyệt đồng thời dậy.

 

“Mấy ngày nay mợ và cả đều ép nó ăn uống, nhưng hiệu quả lớn, hôm nay đến giờ vẫn hạt cơm giọt nước nào bụng..."

 

Viên Lệ xong, khóe mắt tự chủ mà ướt đẫm, bà thở dài một tiếng:

 

“Để tránh Đan Đan xảy chuyện ở nhà, mợ xin nghỉ hẳn để ở nhà canh chừng nó."

 

“Đan Đan thích bạn cháu là Khương Lê, hưng là cô khuyên nhủ vài câu thể kéo Đan Đan khỏi ngõ cụt đấy ạ."

 

Ngô Nguyệt lên tiếng an ủi mợ Viên Lệ, lúc Khương Lê :

 

“Để xem cô , lát nữa nếu cần, Dương Dương cháu hãy , lúc đó cô nhỏ sẽ gọi cháu."

 

Tầm mắt từ Ngô Nguyệt và Viên Lệ dời sang Khương Nhất Dương.

 

“Vâng."

 

Khương Nhất Dương gật đầu.

 

Viên Lệ nhẹ nhàng đẩy cửa phòng con gái Lâm Đan :

 

“Gần đây nó cứ giường như đấy."

 

Câu với Khương Lê, Khương Lê lên tiếng nhẹ nhàng:

 

đây."

 

Theo bước chân cô phòng Lâm Đan, cửa phòng Viên Lệ kéo nữa.

 

“Lâm Đan."

 

Đi đến bên giường, Khương Lê cô gái đang nhắm nghiền hai mắt, ngửa bất động giường, cô nhếch môi :

 

là Khương Lê, cùng chị họ cô đến nhà cô đây."

 

Nghe giọng của cô, lông mi Lâm Đan run lên.

 

Khương Lê thu tầm mắt, cô xuống chiếc ghế phía bàn , giọng nhẹ nhàng thư thái, mang cảm giác yên tâm, cô :

 

ngủ, cũng tại trải qua một chuyện chẳng đáng là bao mà cô trở nên còn giống chính nữa.

 

Biết ?

 

Trong lòng , cô là một cô gái sảng khoái, xinh kém phần đáng yêu, giống như hoa hướng dương luôn hướng về ánh mặt trời ...

 

Thế mà Ngô Nguyệt kể về tình hình gần đây của cô, kìm chút thất vọng đấy!

 

tại ?

 

Thôi bỏ , dù cô thì cũng với cô.

 

Lâm Đan, bất kể là cô gái nào, chắc chắn đều hy vọng chuyện như xảy với , nhưng đời chẳng ai khả năng tiên tri cả,

 

 

Loading...