Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 475

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:33:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chỉ một như thế, liền bảo với là cô con của , bảo chấp nhận ?”

 

Phùng Ngụy:

 

“Chú tư, trong mắt Hà Tuyết là chú thôi, cô là tính cách gì cả nhà đều , nghĩ…… chỉ , mà ngay cả ba và hai chú nữa, đều nhận định đứa bé trong bụng Hà Tuyết là của chú.

 

Lần nhất định kéo Phùng Diệc cuộc là do Hà Tuyết khăng khăng chọn Phùng Diệc, mà chú thừa nhận, gia đình còn cách nào khác, chỉ thể để Phùng Diệc gánh cái tội thôi."

 

Phùng Tiêu:

 

“Em thấy chính là thấy Phùng Diệc hiền lành, thấy nó dễ bắt nạt thôi."

 

“Chúng là vì ai chứ?"

 

Phùng Ngụy chút tức giận đến mức mất kiểm soát.

 

“Em cũng bảo đối xử với Phùng Diệc như thế , vả tại thể để Hà Tuyết bệnh viện bỏ cái t.h.a.i ?"

 

Phùng Tiêu bĩu môi.

 

“Với thể chất của Hà Tuyết, hậu quả của việc bệnh viện cực kỳ thể sẽ băng huyết!"

 

Chương 755 Cánh tay vặn nổi đùi ?

 

Đây là nhà họ Hà , khi tìm đến nhà họ Phùng, đưa Hà Tuyết đến bệnh viện, ngờ thông báo rằng nhất nên sinh đứa bé , nếu hậu quả tự chịu.

 

Phùng Tiêu những lời cả Phùng Ngụy xong, hồi lâu lên tiếng.

 

“Sao gì nữa?"

 

Phùng Ngụy nhướng mày.

 

Phùng Diệc khóe miệng động đậy, đón lấy ánh mắt của Phùng Ngụy, hỏi:

 

“Nhất định để Phùng Diệc cưới Hà Tuyết ?"

 

“Nó cưới thì ai cưới, chú ?"

 

Phùng Ngụy đoạn sầm mặt hừ một tiếng, :

 

“Nếu chuyện chú gây , và ba thể vất vả dọn dẹp đống rắc rối chú bày thế ?

 

Có thể…… màng đến cảm xúc của Phùng Diệc mà bắt nó gánh tội ?

 

thế nào nữa, Phùng Diệc cũng là em của chú cháu , đây Hà Tuyết vì chú mà hại nó một , đoán chừng Hà Tuyết tám phần là chú thêm một cái,

 

từ đó một nữa hại Phùng Diệc, như chính là con dâu út của nhà họ Phùng, cả năm là thường xuyên gặp chú, nhưng ít nhất cũng thể gặp chú một dịp lễ tết."

 

“Anh cả chẳng lẽ quên ?"

 

Phùng Tiêu thu vẻ mặt bỡn cợt, :

 

“Cho dù đàn bà Hà Tuyết đó nghĩ như , lẽ nào cả thằng út tuyệt tình đến mức đoạn tuyệt quan hệ với gia đình , thì thể với trong cái nhà chứ?"

 

“Cánh tay vặn nổi đùi ?"

 

Phùng Ngụy cho là đúng :

 

“Chỉ cần nó còn mang họ Phùng một ngày, thì nó và nhà họ Phùng thể tách rời , vả chú nghĩ bà kế của chúng thật sự thể việc bỏ mặc con trai cả đời thèm đoái hoài ?

 

Còn cả ba nữa, ông vì chuyện khác, chỉ riêng vì thể diện của chính , cũng thể để thằng út cứ ở bên ngoài mãi ."

 

Phùng Tiêu thần sắc rõ ràng:

 

“Theo ý cả, nghĩa là……

 

Phùng Diệc sớm muộn gì cũng về cái nhà ?"

 

“Đây là chuyện đương nhiên."

 

Phùng Ngụy gật đầu, đưa câu trả lời khẳng định.

 

đều đối xử với thằng út như thế , nó thể cùng một lòng một với cái nhà ?"

 

Phùng Tiêu ánh mắt phức tạp:

 

“Hại một đủ, giờ hại thêm nữa, nếu em là thằng út, đối với ngoài hận thì sẽ thêm một chút tình cảm nào khác."

 

Nghe , Phùng Ngụy đ-ập một nhát lên bàn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-475.html.]

 

“Chú thế là ý gì?

 

Là chúng đang hại thằng út ?

 

Là chú, là chú và con bé Hà Tuyết đó, là các hết đến khác sai chuyện, cứ túm lấy Phùng Diệc mà hại dứt!"

 

Phùng Tiêu:

 

“Em !"

 

Phùng Ngụy:

 

“Chú ?

 

Lẽ nào con bé Hà Tuyết đó là do chú trêu ghẹo ?"

 

“Không !

 

Là cô tự bám lấy em đấy chứ."

 

Phùng Tiêu gồng cổ lên .

 

“Được, cho dù con bé nhà họ Hà đó hổ tự bám lấy chú, nhưng đây nó vu khống Phùng Diệc là Phùng Diệc đ-ánh thương em trai nó, tại chú ?

 

Lại còn chuyện nữa, tin chú con bé đó m.a.n.g t.h.a.i con của chú, nhưng chú gì?

 

Không thừa nhận, càng cưới cửa, ép đối phương một nữa nảy ý định lên Phùng Diệc, chú dám bảo đây là các cùng hại ?"

 

Tức giận đến mức chịu nổi, Phùng Ngụy nghiêm giọng trách mắng:

 

“Anh là ưa bà kế của chúng , bao nhiêu năm qua cũng coi Phùng Diệc là em của , nhưng quan hệ huyết thống thể xóa nhòa, mà cũng mất nhân tính đến mức hết đến khác hãm hại em ruột thịt của .

 

Tuy nhiên chuyện phát triển đến mức , vì cái nhà , vì chú, thể trái lương tâm mà đồng ý với ba để Phùng Diệc giúp chú gánh tội.

 

Chú , còn sang trách móc chúng , thấy chúng đang hại Phùng Diệc, một câu khó , mặt mũi chú để hả?"

 

Cứ ngỡ những lời của thể đ-ánh thức em trai Phùng Tiêu, khiến nó còn hát ngược tông với nữa, thể thấu hiểu cho nỗi khổ tâm của và cha,

 

Chương 756 Em sẽ cảm kích

 

ai dè, Phùng Tiêu như giẫm đuôi, xù lông lên :

 

“Phải , là của em, nếu cô gả cho em, em thành cho cô chứ gì!"

 

Không đợi Phùng Ngụy kịp phản ứng, Phùng Tiêu hầm hầm rời khỏi thư phòng.

 

“……"

 

Phùng Ngụy cơn giận bốc lên đầu, ghế hồi lâu vẫn hồn .

 

“Tiểu Tiêu, con……"

 

Thấy Phùng Tiêu mặt lạnh lùng tới, Phương Tố vội đổi vẻ mặt, ngờ Phùng Tiêu trực tiếp đưa tay mặt bà:

 

“Chìa khóa."

 

Thấy Phương Tố mãi động tác gì, Phùng Tiêu vẻ mặt đầy thiếu kiên nhẫn:

 

chìa khóa của cái cửa !"

 

Phương Tố:

 

“Không thể mở cửa , như Phùng Diệc sẽ bỏ trốn mất."

 

“Chìa khóa!"

 

Sắc mặt Phùng Tiêu càng thêm khó coi, giọng lạnh lẽo:

 

nghi ngờ Phùng Diệc do bà sinh , đồng thời nghi ngờ kiếp nó đào mộ tổ tiên nhà bà nên kiếp bà mới hận nó như thế, để đến mức kiếp ngừng trả thù nó!"

 

Phương Tố đưa chìa khóa thì những lời đ-âm thấu tim của Phùng Tiêu, trong nhất thời gương mặt đỏ bừng lên.

 

“Thằng út, xin , em , đứa bé trong bụng Hà Tuyết là của , sẽ cưới cô ."

 

Mở cửa , Phùng Tiêu thấy Phùng Diệc đôi mắt đỏ ngầu, mở miệng liền xin .

 

Không ngờ Phùng Diệc ngay lập tức đ-ấm một phát quai hàm , đó tấn công vùng bụng.

 

 

Loading...