Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 490

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:34:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thái Tú Phân dắt bé Minh Vy từ bên ngoài về.

 

“Ngọc bội đúng là của con bé Văn Du, điều, cô Tô chắc là thấy mất mặt nên đưa miếng ngọc tháo xuống cho nuôi của con."

 

“Cô là ném vỡ đấy chứ ạ?"

 

“Là ném xuống đất đấy, con mà thấy vẻ mặt cô lúc đó , cứ như ăn tươi nuốt sống ."

 

“Mẹ ơi, con dì Tô cho sợ quá."

 

Bé Minh Vy nép lòng , ngước đầu lên giọng sữa:

 

“Dì Tô giống như con hổ dữ ăn thịt , đáng sợ lắm!"

 

Xoa đầu cô bé, Khương Lê rũ mi mắt, giọng nhẹ nhàng mang theo ý :

 

“Đừng sợ, Vy Vy của về nhà , ở đây mà, sẽ bảo vệ bảo bối nhỏ nhà nhé!"

 

“Vâng ạ, ở bên thì Vy Vy chẳng sợ gì hết!"

 

Bé Minh Vy gật đầu mạnh một cái.

 

Lại xoa đầu cô bé nữa, Khương Lê sang :

 

“Cô thì vẻ tính tình ôn hòa, nhưng thực chất nóng nảy.

 

Chuyện bọn trẻ nhà Duyệt Duyệt cho bẽ mặt, lúc nóng giận mà ném vỡ ngọc bội cũng gì lạ.

 

Có điều, miếng ngọc đó vỡ hỏng ?"

 

“Rơi xuống đất là gãy đôi luôn."

 

Thái Tú Phân :

 

“Thấy ngọc bội vỡ, cô Tô rõ ràng là sững sờ, đó trông vẻ hối hận."

 

Khương Lê thầm trong lòng.

 

Có thể hối hận ?

 

Đó chính là “bàn tay vàng" của nữ chính, là nguồn gốc tích lũy tài sản, giờ đây chính nữ chính ném gãy đôi, cũng cái gian gân gà đó còn dùng .

 

Thôi , dù dùng thì miếng ngọc bội trăng lưỡi liềm Tô Mạn ném gãy đôi lúc đang trong tay Văn Duyệt.

 

Ba cô bé đóng c.h.ặ.t cửa phòng, miếng ngọc bội vỡ mà rơi nước mắt.

 

Hồi lâu , Văn Duyệt đặt miếng ngọc bội xuống đất, nhặt nửa viên gạch để ở góc tường lên, thấy , Văn Di nức nở hỏi:

 

Chương 779 Thà rằng hủy

 

“Chị ơi, chị định gì thế?

 

Đây là đồ để cho Tiểu Ngư Nhi mà..."

 

“Chị ."

 

Văn Duyệt ngước đôi mắt ướt át em gái Văn Di một cái, sang em út Văn Du, đó cô bé với hai em:

 

“Mụ đàn bà xa đó ném vỡ ngọc bội thành thế mà vẫn còn chằm chằm buông.

 

Chúng ... chúng giữ , thì đ-ập nát nó thành bột luôn, để xem mụ còn định lấy ngọc bội từ tay chúng kiểu gì nữa."

 

Văn Di trông vẻ buồn bã:

 

nếu thì sẽ ngọc bội bảo vệ Tiểu Ngư Nhi nữa."

 

Văn Duyệt:

 

“Chị là chị cả, em là chị hai, chúng thể bảo vệ Tiểu Ngư Nhi."

 

Văn Du:

 

“Chị cả và chị hai bảo vệ Tiểu Ngư Nhi, Tiểu Ngư Nhi sẽ ngoan ngoãn ở nhà trẻ, đ-ánh nh-au với các bạn ."

 

“Được, em chị cả, sẽ cùng chị cả bảo vệ em gái!"

 

Lau nước mắt mặt, Văn Di nắm lấy tay em gái Văn Du, hai cô bé xổm bên cạnh chị cả Văn Duyệt, chị cầm viên gạch đ-ập miếng ngọc bội.

 

Từng nhát, từng nhát một, miếng ngọc bội gãy đôi dần dần biến thành mấy mảnh vụn, đó biến thành bột mịn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-490.html.]

 

“Giờ vứt luôn chị?"

 

Văn Di chị thu dọn đống bột mịn đất, chớp chớp mắt hỏi chị.

 

“Chị sẽ vứt hố phân trong nhà vệ sinh, để mụ đàn bà xa đó đừng hòng lấy dù chỉ một chút mảnh vụn."

 

Nhìn gói giấy nhỏ trong tay, sợi dây đỏ vốn dùng để xâu ngọc bội đặt bàn học, Văn Duyệt chuyển ánh mắt sang em gái Văn Du:

 

“Chờ chị lớn lên kiếm tiền, chị sẽ mua cho em một cái Trăng nhỏ mới để đeo."

 

“Vâng ạ."

 

Bé Văn Du gật đầu, toét miệng .

 

Mở cửa , Văn Duyệt nhà vệ sinh, cô bé chia đống bột ngọc bội đó vứt bồn cầu, đó múc nước dội mấy , lúc mới yên tâm.

 

Đừng thấy cô bé tuổi còn nhỏ nhưng tâm kế thì ít chút nào.

 

Cô bé miếng ngọc bội trăng lưỡi liềm để cho em gái Văn Du quý giá , nhưng hành động của kế Tô Mạn và ánh mắt của cô khi vỡ miếng ngọc bội, Văn Duyệt cảm thấy đây chắc chắn là một món đồ .

 

Còn ở chỗ nào thì cô bé vẫn .

 

điều đó ngăn cản việc cô bé miếng ngọc bội rơi tay kế.

 

Nói cũng , Văn Duyệt thực sự thông minh.

 

Biết bố bên cạnh, cô bé và hai em ngoài thời gian học thì hầu như đều ở cùng kế, giữ miếng ngọc bội trăng lưỡi liềm để khó khăn.

 

Đeo thì kế luôn tìm cách lấy , giấu trong nhà thì lúc các cô bé học, kế tìm thấy chỉ là chuyện sớm muộn.

 

“Đồ ?"

 

Thấy cửa phòng Văn Duyệt mở , Tô Mạn lạnh mặt tới, cô chằm chằm Văn Di và Văn Du, xòe tay :

 

“Đưa ngọc bội cho dì, dì sẽ mua quần áo mới cho các con."

 

“Không ."

 

Văn Di lắc đầu.

 

Văn Du trốn lưng chị hai Văn Di, sợ hãi dám lên tiếng.

 

“Các con mà lời thế , để xem với bố các con thế nào."

 

Nóng giận là ma quỷ, Tô Mạn hận chính bản thấu xương, rốt cuộc là cái dây thần kinh nào chập mạch mà trút giận lên miếng ngọc bội chứ?

 

Giờ thì , ngọc bội ném gãy đôi, cũng còn ...

 

“Tiểu Ngư Nhi, dì định lừa lấy ngọc bội của con , dì chỉ là quên trả cho con thôi.

 

Giờ con đưa ngọc bội cho dì, để dì tìm sửa cho trả nguyên vẹn cho con ?"

 

Cúi xuống, Tô Mạn cố gắng cho vẻ mặt trông ôn hòa hơn một chút để lấy miếng ngọc bội.

 

“Bà cần phí lời vô ích , miếng ngọc bội bà ném hỏng cháu đ-ập nát bét , tin thì bà xuống đất ."

 

Chương 780 Mất lý trí

 

Văn Duyệt từ ngoài cửa bước , ngón tay chỉ vết tích chỗ đ-ập ngọc bội lúc mặt đất:

 

“Nhìn rõ ?

 

Cháu đ-ập nát nó , mục đích là để nó rơi tay mụ đàn bà xa như bà đấy!"

 

“Chát" một tiếng giòn giã!

 

Tô Mạn giơ tay tát thẳng mặt Văn Duyệt một cái.

 

“Bà xa!

 

Tại đ-ánh chị cháu?

 

Bà cút !

 

Bà cút khỏi phòng chúng cháu !

 

Mụ đàn bà xa, cháu ghét bà!"

 

 

Loading...