Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 491
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:34:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Di đẩy Tô Mạn dùng nắm đ-ấm nhỏ của đ-ánh đối phương, miệng thì “oa oa" t.h.ả.m thiết!
Thấy chị hai , Văn Du cũng oà nức nở theo.
“Bà đ-ánh ch-ết cháu cũng vô dụng thôi, dù đồ cũng cháu đ-ập nát !"
Văn Duyệt , cô bé ngẩng cao cằm, trừng mắt Tô Mạn đầy căm hận:
“Cháu sẽ nhớ kỹ ngày hôm nay bà tay với cháu!"
Tô Mạn những lời đó của Văn Duyệt cho tức đến váng đầu, cô đẩy mạnh Văn Di ngã xuống đất, tát thêm một cái nữa mặt Văn Duyệt.
“Đồ ăn cháo đ-á bát!
Toàn là lũ ăn cháo đ-á bát!
đối xử với mấy ?
Tại cứ đối đầu với ?"
Bất chấp tất cả, Tô Mạn túm lấy tóc Văn Duyệt, dùng sức vặn mạnh cánh tay cô bé.
Có lẽ vì quá đau, Văn Duyệt thực sự nhịn nữa, oà lên nức nở, vùng vẫy tìm cách thoát khỏi tay Tô Mạn.
Văn Di và Văn Du dọa sợ, hai cô bé mở to đôi mắt đẫm lệ, quên cả .
Đến khi Văn Di tiếng của chị cả cho bừng tỉnh, cô bé liền gào :
“Cứu mạng với!
Dì Khương ơi mau đến cứu chị cháu với!
Dì Khương cứu mạng với!
Mau đến cứu chị cháu với..."
Vốn đang trong cơn nóng giận, giờ thấy Văn Di gọi Khương Lê, gọi cái dằm trong mắt , Tô Mạn lúc cô bé định chạy khỏi cửa hề kiểm soát lực tay, đẩy mạnh cô bé một cái.
Chỉ thấy một tiếng trầm đục, nhanh c-ơ th-ể nhỏ bé của Văn Di dọc theo khung cửa từ từ trượt xuống đất.
M-áu từ thái dương cô bé chảy như suối, ngửi thấy mùi m-áu tanh trong khí, lý trí của Tô Mạn mới dần dần trở .
Khi thấy Văn Di ngã gục đất, m-áu tươi đầm đìa trán, cô sợ hãi ngây tại chỗ.
“Đồng chí Tô, cô..."
Người giúp việc thuê trong nhà năm nay ba mươi bảy ba mươi tám tuổi, họ Trịnh, Tô Mạn gọi giúp việc là chị Trịnh.
Nghe thấy động động tĩnh từ phòng chị em Duyệt Duyệt truyền , chị Trịnh dỗ dành Văn Bằng ngủ xong chạy sang xem, lập tức cảnh tượng mắt cho kinh hãi!
“Tiểu Di!
Tiểu Di..."
Văn Duyệt nức nở ôm lấy em gái Văn Di, cô bé gào đến khản cả giọng.
“Chị... em đau lắm... lạnh, chị ơi, em lạnh..."
Mắt Văn Di gần như mở nổi, cô bé chị đang ôm , nỗ lực chuyện, nhưng lời thốt đứt quãng.
“Lê Bảo, con định qua đó ?"
Khương Lê vốn đang kể chuyện khi ngủ cho ba đứa trẻ nhà Minh Duệ, đột nhiên thấy tiếng Văn Di gào gọi cứu mạng, tim cô thắt , vội vàng dậy bước khỏi cửa phòng ba đứa nhỏ, liền thấy cũng từ trong phòng , , cô :
“Con qua đó xem ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-491.html.]
Thái Tú Phân nhíu mày:
“Đi , e là chuyện !"
Nói xong, bà phía cửa sổ phòng khách về phía nhà họ Văn.
Do màn đêm tĩnh lặng, tiếng gào của Văn Di và tiếng Văn Duyệt gọi Văn Di đến khản cả giọng rõ ràng trong đêm.
Chính vì thế mà chỉ Khương Lê chạy đến nhà họ Văn, những hàng xóm láng giềng từ nhà họ Văn về bao lâu cũng lượt kéo sang một nữa.
Khi thấy Văn Di mặt đầy m-áu Văn Duyệt ôm bệt đất, thấy Văn Du sợ hãi xổm một góc run rẩy, chẳng ai kịp gì nhiều, thì gọi điện thoại, thì gọi xe, chẳng ai thèm để ý đến Tô Mạn, trong đầu chỉ duy nhất một ý nghĩ là để Văn Di xảy chuyện.
Chương 781 Phẫn nộ
Khương Lê đón lấy Văn Di từ tay Văn Duyệt, dùng khăn tay ấn c.h.ặ.t lên trán cô bé, quan sát tình hình của Văn Di, nhẹ giọng an ủi Văn Duyệt:
“Đừng sợ, lát nữa xe đến, dì sẽ bế em bệnh viện ngay."
Xe đến nhanh, Khương Lê bế Văn Di, Từ Mai bế Văn Du, phía ít hàng xóm nhiệt tình theo.
Tất nhiên, bà Tề cũng trong đó.
“Mẹ nuôi, con và chị Từ đưa bọn trẻ đến bệnh viện đây ạ!"
Khương Lê bà Tề một câu.
lúc , Văn Duyệt cũng bước lên xe, khuôn mặt cô bé sưng đỏ, nấc :
“Dì Khương ơi, cháu cũng bệnh viện, cháu trông chừng Tiểu Di và Tiểu Ngư Nhi."
“Được."
Khương Lê gật đầu.
Cùng đến bệnh viện còn một đồng chí nam, dù cả ba đứa trẻ đều gặp chuyện, Khương Lê và Từ Mai chắc chắn lo xuể, hơn nữa còn liên quan đến việc đăng ký khám, lấy thu-ốc - những việc cần chạy vạy.
Phía viện nghiên cứu, Văn Tư Viễn nhận điện thoại từ khu tập thể gọi tới, sắc mặt gần như tái nhợt ngay lập tức, vội vàng lên chiếc xe nhỏ do viện trưởng Tống sắp xếp, nhanh ch.óng chạy tới bệnh viện.
Nhìn thấy con gái Văn Di đầu quấn băng gạc, nhắm nghiền hai mắt, sắc mặt còn giọt m-áu giường bệnh, tim đau thắt .
Ánh mắt chuyển dời, thấy con gái út Văn Du cũng mặt mày chút huyết sắc, rõ ràng là đang ngủ nhưng run rẩy, l.ồ.ng ng-ực như b.úa tạ giáng .
Cuối cùng, dồn ánh mắt Văn Duyệt, thấy khuôn mặt con gái lớn sưng đỏ đến biến dạng, hai bên má hiện rõ dấu vân tay, hận thể về nhà ngay lập tức để xé xác Tô Mạn .
Anh đúng là trọng nam khinh nữ, một lòng con trai và toại nguyện, nhưng điều đó nghĩa là quan tâm đến các con gái, dù ... dù con gái cũng là sự tiếp nối sinh mệnh của , Tô Mạn dám... cô dám đối xử với bọn trẻ như ?
Từ điện thoại tuy kể cụ thể xảy chuyện gì, nhưng những gì thấy mắt chắc chắn thể tách rời khỏi Tô Mạn!
“Chị Từ, đồng chí Khương, hai thể cho ... thể cho rốt cuộc là xảy chuyện gì ?
Còn nữa, tình hình của Văn Di và Văn Du bác sĩ thế nào?"
Khương Lê lên tiếng, cô chỉ lặng lẽ bôi thu-ốc cho Văn Duyệt.
Từ Mai thấy ánh mắt của Văn Tư Viễn dừng , im lặng một hồi lâu đem chuyện miếng ngọc bội kể chi tiết cho đối phương, cuối cùng chị :
“Chuyện xảy đó chúng là hàng xóm đều về nhà nên rõ cô Tô còn gì chị em Duyệt Duyệt nữa.
Đến khi chúng tới nhà thì chỉ thấy Văn Duyệt ôm Văn Di đất t.h.ả.m thiết, còn trán Văn Di thì đang chảy m-áu, thì hôn mê ...
Còn Văn Du chắc là dọa sợ, xổm đất run cầm cập.
với Tiểu Khương và Tiểu Hồ đưa bọn trẻ tới bệnh viện, khi bác sĩ chẩn đoán và băng bó cho Văn Di xong thì ..."