Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 505

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:31:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giọng nhẹ nhàng, Khương Lê kể đúng sự thật những việc Tô Mạn , cuối cùng cô thở dài một :

 

“Văn Duyệt và Văn Di hồi phục như , duy chỉ Văn Duệ cho đến nay vẫn chịu mở miệng chuyện, tuy nhiên đứa trẻ cái gì cũng , chỉ là chịu mở miệng thôi."

 

Lạc Yến Thanh hỏi:

 

“Là tự bản mở miệng, phát âm thanh?"

 

“Hôm qua khi em cửa, Văn Duyệt đưa Văn Di và Văn Duệ đến nhà tìm đám trẻ Duệ Duệ chơi, em hỏi Văn Duyệt, cô bé Văn Duệ thể phát âm thanh, chỉ là mở miệng chuyện thôi."

 

“Nếu thì chắc vấn đề gì lớn ."

 

“Em cũng nghĩ thế, nhưng cần những xung quanh chuyện với Văn Duệ nhiều hơn, dẫn dắt cô bé mở miệng."

 

“Em nhận thế nào về vợ của đồng chí Văn Tư Viễn?"

 

“Cũng hạng thập ác bất sá gì, chẳng qua là tư tâm quá, tính tình nóng nảy, thiếu kiên nhẫn đối với mấy đứa trẻ Văn Duyệt."

 

“Lạc Minh Duệ bọn trẻ thể một như em, đúng là phúc khí của chúng!"

 

“Vậy còn ?"

 

Khương Lê nhướng mày đàn ông.

 

“Chuyện đó còn ?

 

Có thể cưới em là chuyện hạnh phúc nhất đời của !"

 

Đứng dậy, Lạc Yến Thanh nhếch môi:

 

“Anh rửa cặp l.ồ.ng."

 

Liếc đàn ông, Khương Lê thần thái lười nhác mà quyến rũ, tùy ý phẩy phẩy tay:

 

“Đi ."

 

Điều Khương Lê ngờ tới là Lạc Yến Thanh rửa cặp l.ồ.ng xong , đột nhiên hỏi sang một chuyện khác:

 

“Hồi tan hôm qua, đàn ông chuyện với em là vị nào thế?

 

Hai ?"

 

Chương 803 Anh nên bà xã thật giỏi

 

“……

 

Cái giọng điệu chua quá mất!"

 

Nghe , Khương Lê sững một chút, trong mắt đầy vẻ trêu chọc.

 

“Không , hửm?"

 

Lạc Yến Thanh đặt cặp l.ồ.ng xuống, đoạn liền ôm Khương Lê lòng, và c.ắ.n nhẹ một cái lên môi cô.

 

“Suỵt!"

 

Khương Lê đau điếng, thuận tay nhéo một cái phần thịt mềm bên hông đàn ông coi như đáp lễ, đó cô đôi mắt hồ ly khẽ nheo :

 

“Vừa mới từ hũ giấm ?"

 

“Có hả?"

 

Lạc Yến Thanh thừa nhận đang ăn giấm, nhưng thần sắc thì khó để nhận .

 

“Hũ giấm.

 

Quen , nhưng lắm, mà cũng chẳng ai khác, chính là chồng của đó."

 

Cái tên Thẩm Quân, Khương Lê thật chẳng nhắc tới chút nào.

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Chồng của Thẩm Quân."

 

Không là hỏi, mà là giọng điệu khẳng định.

 

“Giáo sư Lạc thật thông minh!"

 

Khương Lê giơ ngón tay cái lên tán dương.

 

Lạc Yến Thanh nắm lấy ngón tay cái của cô:

 

“Anh gì với em?"

 

Khương Lê:

 

“Nói chuyện phiếm thôi."

 

“Em nghĩ sẽ tin ?"

 

Lạc Yến Thanh nhíu mày:

 

“Không thật thì sẽ tự tìm hiểu cho rõ."

 

“Ái chà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-505.html.]

 

Thời gian của sắp đến đấy, còn lề mề nữa là chắc chắn muộn cho xem."

 

Khương Lê bẩn tai Lạc Yến Thanh.

 

“Có liên quan đến vợ ?"

 

Lạc Yến Thanh một câu trúng phóc.

 

“……"

 

Thông minh thế để ?

 

Khương Lê chớp chớp đôi mắt hồ ly xinh của , thấy đàn ông rời mắt cô chằm chằm, hết cách, cô chỉ đành :

 

liên quan đến vợ , thế , đồng chí Tiêu lúc đó là đang xin em."

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Hôm qua em gặp đàn bà đó ở trong viện ?"

 

Khương Lê:

 

“Ừm."

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Cô những lời khó mặt em ?"

 

Khương Lê “ừm" một tiếng, cô lộ vẻ bất lực:

 

“Em căng thẳng như là vì quan tâm em, lo em bắt nạt, nhưng tin em chứ, em hạng chịu ấm ức , hơn nữa con em từ đến nay đều thù là báo ngay tại chỗ, cho nên, em chịu thiệt nhé!"

 

“Cô gì."

 

Giọng điệu của Lạc Yến Thanh thản nhiên, nhưng nơi đáy mắt là một mảnh lạnh lẽo.

 

“Anh đang tức giận ?"

 

Khương Lê bưng lấy khuôn mặt tuấn tú của đàn ông, hai bốn mắt :

 

“Loại đó đáng để chúng tức giận, cô chẳng qua là vì yêu mà nên giận cá c.h.é.m thớt, dùng cái bụng bầu của cô để mỉa mai em thôi, chẳng gây chút tổn thương nào cho em hết."

 

Lạc Yến Thanh , kìm xót xa cho cô gái nhỏ của :

 

“Lê Bảo, chúng sẽ con của riêng , nhất định sẽ , em đừng đau lòng."

 

Khương Lê bật :

 

“Hại!

 

Anh nghĩ nhiều quá , chẳng lẽ em từng với ?

 

Đời em thể con của riêng thực em chẳng để tâm chút nào , huống hồ ba đứa nhóc tỳ nhà đều , em đang coi chúng như con đẻ của mà nuôi nấng đấy thôi, đừng lúc nào cũng nghĩ thế thế , cảm thấy vì em m.a.n.g t.h.a.i lưng sướt mướt xót xa cho em."

 

Thu c.h.ặ.t vòng tay, Lạc Yến Thanh dùng trán tì trán Khương Lê, lặp :

 

“Chúng sẽ con của riêng ."

 

Khương Lê tiếp lời, mà hiệu cho Lạc Yến Thanh ghé tai gần, đó cô hạ thấp giọng, trong lời mang theo ý , kể việc cô châm chọc ngược Thẩm Quân như thế nào cho Lạc Yến Thanh , giây tiếp theo, trong cổ họng Lạc Yến Thanh phát tiếng khẽ:

 

“Làm lắm, hổ là bà xã của !"

 

“Gì chứ?!

 

Em châm chọc cái đó giúp ."

 

Khương Lê vẻ mặt kiêu kỳ:

 

“Anh nên bà xã thật giỏi!"

 

“Bây giờ cũng muộn mà."

 

Trong đôi mắt phượng đen như mực của Lạc Yến Thanh tràn đầy ý , khóe môi đẽ của khẽ cong lên:

 

“Bà xã em thật giỏi!"

 

“Không thưởng cho chút gì ?"

 

Ngón tay chỉ một bên má của , Khương Lê ngẩng cái cằm đường nét ưu mỹ lên.

 

Việc khiến Lạc Yến Thanh buồn thôi, hôn một cái lên mặt cô, trao thêm một nụ hôn sâu.

 

Chương 804 Xót xa, lo lắng

 

“Anh đây, em mà buồn ngủ thì lên giường ngủ một giấc ."

 

“Ừm."

 

“Không tiễn ?"

 

“Đồ bám ."

 

Nói đoạn, Khương Lê tiễn ngoài cửa ký túc xá, vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé:

 

“Ông xã thong thả nhé, việc cho đấy, em đợi về!"

 

Loading...