“Từ đó bắt đầu một chặng đường thuận buồm xuôi gió, cùng nữ chính Tô Mạn đạt những thành tích đáng tự hào trong lĩnh vực riêng của mỗi .”
Tóm là một câu, hai sự nghiệp thành đạt, hôn nhân viên mãn, con cái nên , cả gia đình hòa thuận, trong thời đại internet, họ trở thành giai thoại trong miệng quần chúng.
Đặc biệt là nam chính Văn Tư Viễn và nữ chính Tô Mạn, khi bạc đầu vẫn đông đảo cư dân mạng tôn sùng là nam thần, nữ thần...
Thời gian từng chút trôi qua, khi chiếc xe chạy cổng viện nghiên cứu, Khương Lê thu dòng suy nghĩ, đợi xe dừng hẳn, cô cùng Viện trưởng Tống xuống xe, về phía phòng thí nghiệm nơi Lạc Yến Thanh việc.
“Lúc vẫn đến giờ việc, con vặn thể trong xem thử."
Viện trưởng Tống dẫn đường phía .
Khương Lê theo sát phía .
Qua ô cửa kính nhỏ cửa, Viện trưởng Tống và Khương Lê bên trong, Viện trưởng Tống thần sắc ôn hòa:
“Xem chừng là dùng bữa xong, con xem hộp cơm đang để bàn kìa."
“Vâng."
Khương Lê gật đầu, tỏ ý thấy.
“Chúng thôi."
Viện trưởng Tống đề nghị.
Khương Lê:
“Dạ."
Viện trưởng Tống gõ cửa, đợi bên trong phát tiếng trả lời, ông đẩy cửa , vặn Lạc Yến Thanh sang, thấy Khương Lê Viện trưởng Tống, lập tức sững sờ tại chỗ.
“Hai đứa cứ trò chuyện , ngoài cửa chờ."
Thực tế là để ngăn cản những nghiên cứu viên lát nữa đến việc phiền hai Khương Lê và Lạc Yến Thanh, dù hai trẻ tuổi quá lâu gặp, chắc chắn nhiều điều .
Hơn nữa hai cần giao lưu kỹ càng, tránh cho tình cảm của hai chỉ vì chuyện nên nghỉ phép mà thật sự nảy sinh vấn đề gì.
“Sao thế, nhận em ?"
Ném cho đàn ông một câu như thế, Khương Lê bắt đầu quan sát căn phòng thí nghiệm .
Không gian thực sự nhỏ, cô chậm rãi bên trong, đến nơi nghỉ ngơi của Lạc Yến Thanh, đây là một gian phòng ngăn chừng mười mét vuông, chia hai phần là phòng ngủ và phòng đồ.
Cách bài trí trong phòng ngủ tuy đơn giản, nhưng giường, bàn ghế và các tiện nghi sinh hoạt khác đều trang đầy đủ.
Đến bên giường, Khương Lê cúi , đưa tay sờ thử độ dày của chăn đệm, thấy cũng , trong lòng khỏi yên tâm, nhưng ngay đó thấy chua xót khôn nguôi.
Đồ ngốc!
Công việc và cuộc sống gộp một, cho bản một chút thời gian thư giãn nào, định cô xót ch-ết ?
Mắt cay xè, nước mắt kìm mà rơi xuống.
Hồi lâu thấy cô gái nhỏ của gì thêm, Lạc Yến Thanh bước đến lưng Khương Lê, ôm c.h.ặ.t lấy cô từ phía , vùi đầu hõm cổ cô, giọng khàn khàn :
“Sao thể nhận Lê Bảo của chứ?
Anh xin ..."
Một lời xin thốt , nhận thấy mu bàn tay đang vòng qua eo cô gái nhỏ cảm giác ấm nóng ẩm ướt.
Lập tức, tim thắt , xoay cô gái nhỏ để cô đối mặt với , liền thấy khuôn mặt tinh tế trắng nõn của cô đầy nước mắt.
“Em ...
Lê Bảo, em ?
Ngoan, đừng nữa ?
Có chuyện gì em cứ với , đừng tự đau lòng, Lê Bảo..."
Chương 808 Anh đang đòi đ-ánh đấy
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-508.html.]
Lạc Yến Thanh luống cuống cầm khăn tay lau nước mắt mặt Khương Lê, trong đôi mắt đen đầy vẻ lo lắng và bất an, miệng liên tục gọi tên mật của Khương Lê.
“Em cần quản, tránh xa em !"
Khương Lê giơ tay đẩy đàn ông, cô mặt , để lau nước mắt cho , miệng :
“Đồ ngốc, tại em đến thăm một đồ ngốc, tại xót xa vì một đồ ngốc chứ?
Công việc quan trọng, chẳng lẽ sức khỏe quan trọng ?
Em hối hận , em nên chuyến ..."
Nước mắt cũng ngừng , Khương Lê rõ ràng , nhưng nước mắt cứ như chuỗi hạt đứt dây mà rơi xuống lã chã.
“Trong lòng em là cái gì?
Em chẳng là gì cả đúng ?"
Nghe những lời Khương Lê , l.ồ.ng ng-ực Lạc Yến Thanh truyền đến từng cơn đau âm ỉ, mặc kệ cô vùng vẫy, ôm c.h.ặ.t lòng:
“Ai thế?
Em là vợ , là yêu, trong lòng em còn quan trọng hơn cả mạng sống của !
Tin , Lê Bảo, giữa em và , em quan trọng hơn mạng sống của nhiều..."
“Nói thì hơn hát, tại nghỉ phép, tại khi tất cả trong nhóm đều nghỉ, cứ bám trụ ở vị trí công tác?
Tại chà đạp sức khỏe của chính ?
Anh em góa bụa ?
Muốn em một nuôi nấng bọn Duệ Duệ khôn lớn ?
Chẳng lẽ em là bà v-ú già thuê về, chứ là bạn đời cùng hết cuộc đời ?"
Những lời tuy chút kiêu kỳ, nhưng Khương Lê quản nhiều như , cô chỉ giải tỏa cảm xúc trong lòng, nếu , cô sẽ xót ch-ết đàn ông ngốc nghếch mất!
“V-ú già?
Lê Bảo, em như , em thể tự hạ thấp ?
Em là phụ nữ yêu, là bạn đời gắn bó cả đời...
Không nghỉ phép, chỉ sớm thành dự án trong tay, như mới thể ở bên cạnh em thật lâu..."
“Không , là sớm thành quả, vì quốc gia cần, chứ vì ở bên em lâu hơn...
nghĩ tới ?
Nếu thật sự mệt quá sức mà mệnh hệ gì, em đây?
Bọn Duệ Duệ ?
Em rõ ràng với chỉ một , kết hợp việc và nghỉ ngơi, chú ý nghỉ ngơi, ăn uống đúng giờ, tại lọt tai lời em?"
“Anh nghỉ ngơi mà, Lê Bảo, lời em, bỏ bữa, việc thâu đêm suốt sáng , em tin , còn cùng em sống đến đầu bạc răng long mà, thể gục ngã giữa chừng, để em chứ?"
Hôn lên những giọt nước mắt mặt Khương Lê, trong đôi mắt phượng của Lạc Yến Thanh đầy vẻ thâm tình.
“Anh gì đấy?"
Khương Lê một nữa đẩy đàn ông.
Nào ngờ, Lạc Yến Thanh trực tiếp hôn lên môi cô.
Anh một tay ôm cô, một tay ấn gáy cô, hôn đến mức cô gần như nhũn trong lòng .
Đợi đến khi nụ hôn kết thúc, trong lúc đàn ông đang cô đắm đuối, Khương Lê tiện tay vỗ một cái cánh tay trái của , đó cô tức giận :
“Không chào hỏi gì mà hôn em, đang đòi đ-ánh đấy ."