Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 522

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:32:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Quốc An:

 

“Chuyện cũng khó lắm."

 

Khương Lê:

 

“Lát nữa em gọi điện hỏi hai xem .

 

Nhất Thần tham gia thi đại học ở chỗ hai, còn Tiểu Hoằng Hoằng thì thi ở quê , hy vọng hai đứa nó đều thi đỗ kết quả ."

 

“Cô nhỏ, trong tay bọn nó cũng những trọng điểm cô vạch và vở ghi chép cô chỉnh lý mà, nếu bọn nó thi , thì chỉ thể chứng minh hai đứa nó là đầu óc lợn thôi."

 

Nói hai đứa em trai ruột của , Khương Nhất Dương thể gọi là độc mồm độc miệng, :

 

“Tuy là đề thi chung quốc, nhưng những trọng điểm cô vạch và vở ghi chép cô chỉnh lý, lúc bài cháu thấy ít kiến thức quen thuộc nhé!

 

Có cái là đề nguyên văn, cái là đổi cách hỏi thôi, tóm cháu thấy độ khó của đề thi lớn lắm, hồi hai đứa nó học, thành tích học tập ở mức xuất sắc, nhưng mức khá thì tuyệt đối thành vấn đề."

 

Khương Lê mỉm :

 

“Vậy bọn nó thi đỗ đại học chắc là vấn đề gì."

 

“Không đại học trọng điểm, đỗ hệ chính quy, nếu bọn nó mà ngay cả cao đẳng cũng đỗ, cháu về sẽ đ-á cho bọn nó một trận, ai can cũng vô ích, đ-á cho bọn nó ngã lăn đất mà ma sát một trận thì cháu cả của bọn nó!"

 

Vừa , khóe miệng Khương Nhất Dương hiện lên một nụ lạnh.

 

Tống Hiên:

 

“Anh Dương ơi, như thế trông giống kẻ trong phim lắm."

 

“Thế ?"

 

Khương Nhất Dương nhướng mày:

 

“Có bây giờ đóng vai ác cho em xem ?"

 

Cố ý xoa tay múa chân, Khương Nhất Dương dọa Tống Hiên.

 

“Không... cần ạ..."

 

Tống Hiên lắc đầu như trống bỏi.

 

“Cháu chỉ bắt nạt Hiên Hiên thôi!"

 

Khương Quốc An lườm Khương Nhất Dương một cái, :

 

“Có giỏi thì cháu xoa tay múa chân với chú xem nào?"

 

“Không dám, dám, cháu dám phản ạ!"

 

Khương Nhất Dương cầu hòa, thể gọi là nhát cáy ngay lập tức.

 

Chương 830 Mẹ nên thiên vị ?

 

Đây là chú nhỏ ruột thịt đấy, nếu mà dám vô lễ, thì chắc chắn là đang tìm đường ch-ết !

 

Đại viện.

 

“Cô, cháu nhà đây ạ."

 

Xe chạy đại viện, dừng chắc chắn cổng nhà họ Tống, Tống Hiên xuống xe, vẫy vẫy tay về phía cửa sổ xe.

 

“Được."

 

Khương Lê vẫy tay đáp .

 

Tống Hiên vẫy tay chào tạm biệt Lạc Yến Thanh, Khương Quốc An, Khương Nhất Dương ba , đó xoay bước cổng viện.

 

Hai ba phút .

 

“Yến Thanh... con...

 

đây là..."

 

Thái Tú Phân thấy Lạc Yến Thanh theo Khương Lê bước từ cổng viện, nhất thời chút hiểu đầu đuôi .

 

“Con rể nhà cuối cùng cũng bận xong , hơn nữa còn đặc biệt đến tận cổng trường thi đón con gái bảo bối của đấy, bây giờ bà cụ nhà còn điều gì rõ nữa ?"

 

Ánh mắt linh động, Khương Lê hi hi bà cụ.

 

“Cái con bé hư , con thể năng t.ử tế ?"

 

Vỗ nhẹ lên cánh tay con gái bảo bối một cái, Thái Tú Phân :

 

“Rửa tay mau phòng khách cho ấm, cơm xong , bọn Duệ Duệ đang ăn đấy."

 

Vừa dứt lời, Thái Tú Phân bếp:

 

“Quốc An, con với Dương Dương rửa tay bưng bát."

 

Khương Quốc An:

 

“Dạ ngay!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-522.html.]

 

“Bố...

 

Bố ơi đúng là bố thật ?!

 

Bố về nhà ạ?!

 

Còn đến đơn vị nữa ạ?

 

Con nhớ bố lắm!"

 

Rửa tay xong, Lạc Yến Thanh mới vén tấm rèm bông bước phòng khách, đối diện liền một “quả pháo nhỏ" lao tới, chính là con trai Lạc Minh Hàm, nhóc ôm lấy đôi chân dài của bố, ngẩng đầu lên đôi mắt sáng như ngàn lấp lánh, đến thể vui hơn.

 

Xoa xoa đầu nhóc, Lạc Yến Thanh cố gắng khiến giọng của ôn hòa hơn, :

 

“Tạm thời nữa."

 

“Bố ơi!

 

Con cũng nhớ bố lắm!"

 

Hơn hai năm gặp, Minh Vi lúc bố, rõ ràng chút ngại ngùng.

 

Minh Duệ thì tương đối điềm tĩnh, dậy gọi một tiếng bố, mím môi thêm gì nữa.

 

“Ăn cơm thôi nào."

 

Đây là giọng của Khương Lê.

 

Nghe , Lạc Yến Thanh gật đầu, :

 

“Để bếp giúp bưng bát."

 

“Trước đó chẳng cần , cứ xuống , nhỏ và Dương Dương của em một bưng bát một bưng chậu, đang ở ngay lưng em đây ."

 

Khương Lê đặt đôi đũa và hũ ớt chưng lên bàn ăn.

 

Bữa trưa là mì kéo hầm.

 

Vì thế, thấy bọn Khương Lê về, Thái Tú Phân múc trực tiếp mì kéo hầm từ trong nồi chậu, do Khương Nhất Dương bưng phòng khách.

 

“Để ."

 

Thấy Khương Lê định múc mì, Lạc Yến Thanh vội vàng đưa tay đón lấy muôi múc cơm.

 

“Chút việc mọn cũng giành với em."

 

Liếc xéo đàn ông một cái đầy duyên dáng, Khương Lê chào Khương Quốc An và Khương Nhất Dương xuống, thấy bà cụ bước phòng khách, vội vàng chào bà cụ chỗ, cuối cùng cô và Lạc Yến Thanh mới xuống.

 

“Trời lạnh ăn mì kéo hầm cho ấm bụng."

 

Thái Tú Phân cầm đũa lên, :

 

“Yến Thanh nếu thấy nhạt thì ở đây giấm muối, con tự cho thêm bát một ít."

 

“Vừa miệng lắm ạ."

 

Lạc Yến Thanh ăn một miếng mì kéo hầm, ngước mắt đáp vợ đại nhân.

 

Khương Lê giả vờ uất ức:

 

“Mẹ ơi cứ thiên vị , Lạc Yến Thanh về, chỉ quan tâm đến khẩu vị của thôi, hỏi đến con gái bảo bối của hả?"

 

“Mẹ nên thiên vị ?

 

Yến Thanh bận rộn suốt hơn hai năm trời, hôm nay mới về, chẳng lẽ nên quan tâm nó thêm một chút?!"

 

Lườm con gái bảo bối một cái, Thái Tú Phân lườm sang Khương Quốc An và Khương Nhất Dương:

 

“Nhìn cái gì mà , ăn cơm của mấy đứa !"

 

Bánh bao Minh Hàm hi hi:

 

“Bà ngoại uy vũ!"

 

Minh Vi:

 

“Mẹ ơi, thấy thiếu muối thiếu giấm ạ, để con giúp thêm một chút."

 

Chớp chớp đôi mắt đen láy như hạt nho, Minh Vi bố một cái, với :

 

“Bà ngoại quan tâm bố, thì con quan tâm , cần ghen tị với bố ."

 

Chương 831 Chỉ con là giỏi bày trò

 

“Áo bông nhỏ nhà đúng là tinh tế quá!"

 

Khương Lê mày hớn hở tươi , với bà cụ:

 

“Mẹ thấy ?

 

Con gái con đối xử với con bao!"

 

 

Loading...