Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 533

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:32:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ái chà chà, nuôi lớn trong hũ mật, em nghĩ thôi thấy lâng lâng !”

 

Khương Lê một vẻ mặt khoa trương.

 

Lạc Yến Thanh:

 

em hề nuôi lệch lạc, điều chứng tỏ thiên tính của em lương thiện, tâm tư thuần khiết.”

 

Nghe , Khương Lê “tặc lưỡi” một tiếng, rạng rỡ như hoa:

 

“Đây là đang tâng bốc em đấy ?”

 

Cô nhướng mày nghiêng gương mặt mỹ của đàn ông:

 

mà, cái mũ cao đội lên đầu em cũng hợp đấy.”

 

Nguyên chủ chẳng là một cô gái , cho dù già trẻ lớn bé trong nhà cưng chiều như , vẫn là một cô bé lương thiện đơn thuần.

 

Chỉ tiếc mệnh quá ngắn, dù cô đến thì cô bé đó cũng sống quá ba mươi tuổi, nghĩ , Khương Lê thấy khá tiếc nuối cho nguyên chủ.

 

Tuy nhiên, giờ đây cô là con gái út nhà họ Khương, nhất định sống thật , hơn nữa là sống phần của cả hai !

 

“Vốn dĩ hợp mà.”

 

Chương 847 Anh cũng thật là cầm lên buông xuống

 

Lạc Yến Thanh cong môi :

 

“Anh cảm ơn nhạc phụ nhạc mẫu sinh em.”

 

“Gì cơ?

 

Cha em sinh em cho , lúc đó họ là ai chứ?”

 

Khương Lê lườm yêu đàn ông một cái, giọng đầy tự hào:

 

“Em là chiếc áo bông nhỏ mà cha em mong mỏi mãi mới sinh , liên quan gì đến nhé!”

 

“Em là vợ , liên quan đến ?”

 

Lạc Yến Thanh cố ý trêu chọc Khương Lê.

 

“Lúc em sinh , là ai ?”

 

Tặng cho đàn ông một cái lườm quý phái, Khương Lê dựa lưng ghế, vẻ mặt thảnh thơi tự tại :

 

“Anh chẳng qua là chiếm cái lợi từ gương mặt thôi, nếu thì dù thu nhập của cao đến , cũng đừng hòng em gả cho .”

 

Nghe , trong đôi mắt phượng của Lạc Yến Thanh tràn ngập ý , đôi lông mày đẽ nhướng lên:

 

“Ngoài gương mặt lọt mắt em , chẳng lẽ nhân phẩm của lúc đó chiếm lòng em ?”

 

Khương Lê tặng cho đàn ông một cái lườm quý phái nữa:

 

“Nhân phẩm?

 

Lúc đó em còn chẳng quen , nhân phẩm ?”

 

“Chưa từng qua , hửm?”

 

Lạc Yến Thanh liếc Khương Lê, ánh mắt chút thâm ý, vặn Khương Lê bắt gặp, cô khẽ “hừ” một tiếng, :

 

“Không , em chỉ cha em nhắc đến công việc gì, và là một đàn ông góa vợ ba đứa con.”

 

Lạc Yến Thanh xong lời Khương Lê , chút tự nhiên, ho khan hai tiếng :

 

“Xem dù là đây hôm nay em đều lừa , thể đồng ý gả cho , quả thực là vì gương mặt của mọc đúng gu của em.”

 

“Em vốn dĩ bao giờ dối nhé?!”

 

Khương Lê thần sắc thản nhiên:

 

nếu qua tiếp xúc, một khi em phát hiện nhân phẩm , dù trai như Phan An, thậm chí hơn cả Tống Ngọc, em cũng sẽ do dự mà bái bai với .”

 

“Anh cũng thật là cầm lên buông xuống .”

 

Lạc Yến Thanh trêu chọc.

 

“Chẳng lẽ việc thích dây dưa kéo dài, bản vốn là do dự thiếu quyết đoán?”

 

Khương Lê nhướng mày, thong dong nghiêng gương mặt mỹ của đàn ông.

 

Mà Lạc Yến Thanh lắc đầu:

 

“Anh giống như em .”

 

“Vậy em nên cảm thấy vinh hạnh ?”

 

Khóe miệng Khương Lê ngậm , đôi mắt đầy vẻ trêu chọc.

 

“Có cần thiết ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-533.html.]

Lạc Yến Thanh thấy buồn , :

 

“Thực chúng thể đến với , điều chứng minh chúng duyên phận định sẵn, càng chứng minh một nhà thì cùng một cửa.”

 

Ánh mắt Khương Lê giễu cợt:

 

“Xác định đang tự dát vàng lên mặt đấy chứ?”

 

“Em nghĩ như cũng gì sai.”

 

Cong môi, Lạc Yến Thanh đáp .

 

“Da mặt Giáo sư Lạc dày thật đấy!”

 

Khương Lê cố ý cảm thán.

 

“Cũng bình thường thôi.”

 

Đôi mày Lạc Yến Thanh ngập tràn ý , giọng điệu vân đạm phong khinh.

 

Nghe , Khương Lê “phụt” thành tiếng, cô :

 

“Phục , em tâm phục khẩu phục Giáo sư Lạc.”

 

Không ngờ miệng lưỡi ngày càng lanh lợi, là chịu ảnh hưởng từ cô ?

 

Ý trong mắt Lạc Yến Thanh gần như tràn ngoài:

 

“Không cần khách sáo thế .”

 

“Cho cái thang là leo lên luôn, Giáo sư Lạc, em thấy nên điểm dừng thì hơn đấy nhé!”

 

Tiếp nhận ánh mắt thâm thúy của Khương Lê, Lạc Yến Thanh một tay lái vô lăng, một tay xoa xoa mũi, hắng giọng :

 

“Đùa với em thôi mà, bắt nạt em .”

 

Khương Lê nheo mắt:

 

“Bắt nạt em, dám ?”

 

Ý thức cầu sinh trỗi dậy, Lạc Yến Thanh lập tức lắc đầu:

 

“Không dám, tuyệt đối dám.”

 

“Ngoan như mới đúng chứ!”

 

Khương Lê dứt lời, ngay đó cô liền thấy gương mặt đàn ông đỏ bừng, trong lòng thầm , miệng nghiêm túc:

 

“Anh trông vẻ nóng?”

 

Chương 848 Bình An

 

Lạc Yến Thanh vợ nhỏ đang trêu chọc , thế là mắt phượng khẽ lóe lên, cũng nghiêm túc đáp:

 

“Bị em trêu đấy.”

 

“...”

 

Cái nồi úp xuống...

 

Khương Lê gì cho , còn Lạc Yến Thanh bật :

 

“Hết nổi chứ gì?”

 

Khương Lê im lặng .

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Đang giận ?”

 

“Em đến mức đó ?”

 

Giọng thanh ngọt của Khương Lê mảy may gợn sóng:

 

“Chưa qua trong bụng tể tướng thể chèo thuyền ?”

 

Lạc Yến Thanh :

 

“Không giận là .”

 

Ai ngờ, Khương Lê “hừ” một tiếng, mặt , ngoài cửa sổ xe, là dáng vẻ thèm để ý nữa.

 

Thấy , Lạc Yến Thanh nhịn mà bồi tội :

 

“Anh sai , nên nương theo cái thang em đưa mà leo lên, còn nữa, so đo tính toán, hẹp hòi, em đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với .”

 

“Hừ!”

 

Khương Lê kiêu ngạo, thầm nghĩ:

 

“Cứ thèm để ý đấy, đồ đáng ghét!”

 

 

Loading...