Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 539

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:32:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Tiểu Lê em cứ ăn tiếp , để cho.”

 

“Chuyện nhỏ gì mà tranh, với u và các con cứ ăn , em loáng cái là về ngay.”

 

Đi về phía nhà bếp, Khương Lê lấy một chiếc liễn sắt tráng men nhỏ nắp từ kệ xuống, tiếp đó đến bục bếp, mở nắp nồi , liền múc món hầm liễn.

 

Tất nhiên, chiếc liễn sắt tráng men nhỏ rửa sạch sẽ, dù cũng đặt kệ, là đồ thường dùng trong bếp, thể nào bám một lớp bụi .

 

Hơn nữa Khương Lê và Lạc Yến Thanh đều chút bệnh sạch sẽ nhẹ, mà Thái Tú Phân từ đến nay chân tay nhanh nhẹn, vệ sinh trong bếp đương nhiên cần bàn cãi.

 

Nhà họ Tống.

 

“Ba nuôi, nuôi, Hiên Hiên.”

 

Bước phòng khách, thấy Viện trưởng Tống và bà Tề cùng Tống Hiên ba đang quây quần bên bàn ăn cơm, Khương Lê mở miệng liền gọi từng một, đó cô :

 

“U con nấu món hầm, bảo con mang qua cho cả nhà một ít ạ.”

 

Đặt chiếc liễn sắt tráng men nhỏ tay giữa bàn, Khương Lê mở nắp , ngay lập tức mùi thơm lan tỏa trong khí:

 

“Mọi mau nếm thử , món hầm u con thơm lắm ạ!”

 

“Cái ngửi thôi thấy mùi , cần nếm nữa, thơm thật đấy!”

 

Bà Tề :

 

“Ba nuôi của con là thích ăn món hầm nhất đấy, con mang đến thật đúng lúc!”

 

, ba nuôi chỉ thích món thôi!”

 

Viện trưởng Tống tươi rạng rỡ:

 

“Thay ba nuôi lời cảm ơn tới u của con nhé!”

 

Khương Lê:

 

“Không vấn đề gì ạ.”

 

Tống Hiên gắp một miếng món hầm bỏ miệng, một lát , về phía Khương Lê, đôi mắt cong cong, :

 

“Cô ơi, ngon lắm ạ.”

 

“Vậy thì ăn nhiều nhé.”

 

Mỉm , Khương Lê cáo từ:

 

“Ba nuôi nuôi, con lâu , nếu lát nữa về, món hầm trong bát của con nguội mất ạ.”

 

Ánh mắt bà Tề hiền từ nuông chiều:

 

“Hay là xuống ăn luôn !”

 

“Thôi ạ.”

 

Khương Lê xua tay, cô híp mắt :

 

“Lúc con cửa, u con múc món hầm bát cho con ạ.”

 

Nói đoạn, Khương Lê liền ngoài phòng khách:

 

“Con chào ba nuôi ạ!

 

Chào Hiên Hiên nhé!”

 

Bà Tề vội vàng dậy, nhưng kịp tiễn, bóng dáng Khương Lê biến mất ngoài cổng viện.

 

“Đi nhanh thật đấy!”

 

Quay bàn ăn, bà Tề cảm thán với Viện trưởng Tống.

 

“Bà đang Lê Bảo ?”

 

Viện trưởng Tống hỏi.

 

Lê Bảo thì còn ai nữa?”

 

Tặng cho Viện trưởng Tống một cái lườm, bà Tề :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-539.html.]

rõ ràng khỏi phòng khách , thế mà chỉ loáng một cái, con bé đến tận ngoài cổng viện.”

 

“Người trẻ tuổi chân tay nhanh nhẹn, nhanh là chuyện bình thường ?!”

 

Viện trưởng Tống mỉm , :

 

“Mau ăn , vị món hầm thực sự ngon.”

 

“Bên trong nguyên liệu ít , hơn nữa gia vị cũng nhiều, thơm cho ?”

 

Nhìn món hầm thơm phức trong liễn, bà Tề :

 

“U của Lê Bảo nấu ăn hào phóng, ông xem thịt ba chỉ thái thành từng miếng từng miếng , còn đậu phụ rán và viên chiên, rong biển, nấm hương, phù trúc... chủng loại thật nhiều!”

 

“Thời gian , u của Lê Bảo gửi cho nhà ít đồ khô, trong đó đậu đũa khô, nấm hương khô, mộc nhĩ khô...

 

Quay đầu bà cũng cho cả nhà một nồi món hầm để giải thèm nhé.”

 

Viện trưởng Tống ăn món hầm ngon lành với bà Tề:

 

“Cứ theo đúng vị mà u của Lê Bảo món cho .”

 

“Miệng đang ăn đây, mà sắp xếp xong bữa , thật là phục ông!”

 

Chương 857 Ông thể hết lời ?

 

Bà Tề vẻ mặt buồn , nhưng vẫn nhận lời, bà :

 

“Được thôi, hôm nào sẽ nấu cho nhà .”

 

Viện trưởng Tống:

 

“Trong nhà hạt tiêu, bát giác, lá thơm... những loại gia vị ?”

 

Bà Tề gật đầu:

 

“Có, nhưng còn nhiều nữa, đầu sẽ mua thêm một ít, còn hơn một tháng nữa là Tết , còn trong nhà chắc chắn đủ dùng.”

 

“Lê Bảo và Yến Thanh chắc là sẽ về quê ăn Tết.”

 

Nghe Viện trưởng Tống , bà Tề và Tống Hiên đều sững , Tống Hiên hỏi:

 

“Cô và chú nhất định về quê ạ?”

 

Tuy rằng lúc thi đại học xong đường về nhà, cô và chú Quốc An, cùng Dương nhắc đến việc sẽ về quê ăn Tết, nhưng nếu họ thực sự về dịp cuối năm, thì chắc chắn sẽ một thời gian gặp cô và đám Minh Duệ !

 

Nghĩ như , Tống Hiên nhịn chút hụt hẫng.

 

“Cô của cháu hai năm về , chú của cháu vặn nghỉ phép ở nhà, gia đình họ là về quê xem xem, cùng nhà đón một cái Tết đoàn viên thật .”

 

Viện trưởng Tống miệng , trong lòng cũng chút hụt hẫng, ông :

 

“Ăn Tết là cầu cái sự náo nhiệt, thế nếu trong nhà mấy , cùng ăn bữa cơm tất niên cũng chẳng thấy ngon.”

 

“Ông cái gì?”

 

Bà Tề nghĩ đến con trai con dâu khuất nhiều năm, khỏi cay mắt, bà lau khóe mắt :

 

“Nếu ba Hiên Hiên còn sống, bữa cơm tất niên nhà chắc chắn cũng ăn thật náo nhiệt.”

 

“Được , nữa là chứ gì, xem kìa khơi chuyện buồn của bà.”

 

Viện trưởng Tống kéo khóe miệng nở nụ , chỉ chỉ liễn món hầm:

 

“Ăn , một lát nữa nguội là mất hết cái vị bây giờ đấy.”

 

Bên , Khương Lê về đến nhà, món hầm trong bát của cô Lạc Yến Thanh ăn sạch, chiếc bát trống rỗng, Khương Lê nhịn trợn tròn mắt, mà lúc Thái Tú Phân :

 

“Yến Thanh ăn giúp con ...”

 

Khương Lê hậm hực hỏi Lạc Yến Thanh:

 

“Sao ăn trong bát của em?”

 

“Con thể u hết lời ?”

 

Thái Tú Phân bực :

 

“Yến Thanh là thấy món hầm trong bát con nguội , lo con về ăn sẽ đau bụng, nên mới ăn giúp con, bảo là đợi con cửa sẽ múc cho con trong nồi.”

 

 

Loading...