Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 542

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:38:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chẳng lẽ đều ngủ hết ?”

 

Về đến nhà, phòng khách yên tĩnh một tiếng động, Khương Lê nhịn hỏi Lạc Yến Thanh.

 

“Đèn trong phòng sáng, chắc là ngủ .”

 

Lạc Yến Thanh về phía hướng phòng của em Minh Duệ, qua cửa phòng của Minh Vi, :

 

“Hay là để xem thử?”

 

“Cứ để em cho.”

 

Nói xong, Khương Lê về phía căn phòng của hai em Minh Duệ.

 

Đẩy cửa , mượn ánh trăng chiếu từ ngoài cửa sổ , Khương Lê thấy hai em quả thực ngủ say, cô bước tới, lượt giúp hai đứa nhỏ vén góc chăn, đó nhẹ chân nhẹ tay khỏi phòng, tới phòng Minh Vi.

 

Cũng giống như , cô bé ngủ ngon.

 

lẽ là cảm nhận điều gì đó, miệng Minh Vi khẽ động đậy, gọi một tiếng “Mẹ”.

 

Cô bé hề mở mắt.

 

Khương Lê ngẩn một chút, bên mép giường khẽ vỗ vỗ lên chăn:

 

“Ngoan, ngủ , ở đây mà!”

 

Nghe thấy tiếng thở của cô bé trở nhẹ nhàng đều đặn, ánh mắt Khương Lê dịu dàng, đặt một nụ hôn chúc ngủ ngon nhẹ nhàng lên trán cô con gái nhỏ nhà .

 

Khép cửa phòng , cô tới ngoài cửa phòng bà cụ.

 

“Mẹ, xuống ?”

 

Co ngón tay gõ nhẹ lên cửa phòng, Khương Lê hỏi.

 

“Nằm , việc gì , để mai hẵng .”

 

Giọng của Thái Tú Phân truyền từ trong phòng, , Khương Lê đáp :

 

“Dạ , ngủ , con phiền ở đây nữa !”

 

“Ngủ hết ?”

 

Lạc Yến Thanh bưng chậu rửa chân phòng khách, thấy Khương Lê về phía , thuận miệng hỏi một câu.

 

Chương 861 Em thế mà bản lĩnh như , bản em nhỉ?

 

Nghe , Khương Lê gật đầu:

 

“Duệ Duệ và mấy đứa nhỏ đều ngủ say, cũng .”

 

Kéo một chiếc ghế trúc đặt xuống gần lò sưởi, Khương Lê hỏi:

 

“Ai đây?”

 

“Dĩ nhiên là phụ nữ ưu tiên .”

 

Trong đôi mắt phượng đen láy như mực của Lạc Yến Thanh mang theo ý , đặt chậu chân xuống đất, nhấc ấm nước lò sưởi lên, thêm nước nóng chậu dùng tay thử nhiệt độ nước, đợi đến khi cảm thấy nhiệt độ phù hợp, :

 

“Anh lấy dép lê và khăn lau chân cho em.”

 

Đặt ấm nước lên lò sưởi, đợi Khương Lê lên tiếng, Lạc Yến Thanh rời .

 

Chẳng bao lâu , từ trong phòng , tay cầm hai đôi dép len, đây là Khương Lê học theo sách đan lát mà Đôn Đôn cung cấp, một đôi chủ đạo là màu xanh da trời, một đôi chủ đạo là màu xám nhạt, mặt cả hai đôi đều thêu hình gấu trúc nhỏ đang ăn trúc đáng yêu.

 

Tất nhiên, loại dép lê như thế , trong nhà đều một đôi, chỉ khác màu sắc chủ đạo.

 

“Em súc miệng.”

 

Đặt dép lê xuống bên cạnh chậu rửa chân, lấy khăn lau chân để sẵn đó, Lạc Yến Thanh khỏi phòng khách.

 

Khương Lê ghế trúc, đôi chân ngâm trong nước ấm áp , chỉ cảm thấy vô cùng khoan khoái dễ chịu.

 

Khoảng chừng hai ba phút , Lạc Yến Thanh :

 

“Kem đ-ánh răng nặn sẵn cho em , trong ly cũng lấy nước , pha thêm nước nóng, đặt bệ cạnh bồn rửa tay đấy.”

 

“Giáo sư Lạc thật chu đáo, cảm ơn !”

 

Lau khô vệt nước chân, Khương Lê xỏ đôi dép len , đang định bưng nước rửa chân ngoài thì Lạc Yến Thanh ngăn :

 

“Để rửa xong đổ luôn.”

 

Khương Lê ngẩn , ngay đó thẳng :

 

“Nước là em dùng qua đấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-542.html.]

“Chúng cũng từng dùng chung một chậu nước ngâm chân.”

 

Lạc Yến Thanh thuận miệng đáp , liền Khương Lê :

 

“Bệnh sạch sẽ của ?”

 

Khóe miệng Lạc Yến Thanh ngậm :

 

“Bị em chữa khỏi .”

 

Cố ý trợn to mắt, vẻ mặt Khương Lê khoa trương:

 

“Em thế mà bản lĩnh như , bản em nhỉ?”

 

Lạc Yến Thanh chọc :

 

“Em cũng , .”

 

“Thật khéo mồm.”

 

Khương Lê “tặc” một tiếng, xoay rời .

 

Bên ngoài cửa sổ ánh trăng sáng tỏ, cho dù trong phòng bật đèn cũng lo va vấp.

 

“Buồn ngủ ?”

 

Hai vợ chồng nghiêng đối diện giường, giọng trầm ấm dễ của Lạc Yến Thanh chậm rãi thốt từ kẽ môi, chằm chằm, định thần đôi lông mày tinh tế của Khương Lê.

 

“Lúc bộ từ ngoài về thì khá buồn ngủ, nhưng hiểu , ngâm chân súc miệng xong thấy tinh thần hưng phấn hẳn lên.”

 

Khương Lê lúc quả thực chút ý buồn ngủ nào, hơn nữa cảm thấy tư duy não bộ hoạt động tích cực, dù bảo cô nhắm mắt thì ước chừng nhất thời nửa khắc cũng ngủ .

 

“Anh một cách thể khiến em ngủ nhanh, thử ?”

 

Giọng của Lạc Yến Thanh chút khàn đục.

 

“...”

 

Khương Lê nhướn mày:

 

“Chẳng lẽ là lừa gạt em đấy chứ?”

 

“Yên tâm, lừa em .”

 

Theo câu thốt , nụ hôn của Lạc Yến Thanh rơi môi Khương Lê, lẽ là quá đột ngột khiến Khương Lê ngây :

 

“...”

 

Đợi đến khi Khương Lê lấy tinh thần thì một bàn tay lớn che kín đôi mắt:

 

“Ngoan, nhắm mắt .”

 

Đôi mắt hồ ly xinh của Khương Lê trợn tròn:

 

“Em ...

 

ưm...”

 

Lại một nữa hôn trụ....

 

Ngày hôm .

 

Trời vẫn sáng rõ.

 

Lạc Yến Thanh rửa mặt xong phòng, cúi in một nụ hôn nhẹ lên trán Khương Lê, :

 

“Em ngủ thêm lát nữa , tiễn mấy đứa Lạc Minh Duệ học.”

 

“...

 

Ừm.”

 

Khương Lê mắt cũng mở, mơ màng đáp một tiếng, hơn nữa còn phẩy tay như xua muỗi:

 

“Tránh xa em một chút... phiền em ngủ...”

 

“Được, phiền em, ngủ !”

 

Chương 862 Mẹ vợ giúp giải vây

 

Trong mắt Lạc Yến Thanh tràn đầy tình cảm dịu dàng thắm thiết, giúp vợ nhỏ vén góc chăn, khuôn mặt vốn thanh tú lạnh lùng hiện lên một nụ nhẹ nhàng, nhưng khoảnh khắc bước khỏi cửa phòng, thần sắc khôi phục như thường, lạnh nhạt đến mức bất kỳ cảm xúc nào.

 

Vén rèm vải bông lên, Thái Tú Phân từ bên ngoài , ngẩng mắt thấy Lạc Yến Thanh, thuận miệng hỏi:

 

“Lê Bảo vẫn dậy ?”

 

 

Loading...