Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 631
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:45:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà cụ Lý gật đầu, đó thở dài một tiếng, :
“ học trò của dì trong chuyện tình cảm quá chung tình...
Vì ở bên cạnh đối tượng mà cam tâm tình nguyện cùng về nông thôn chịu khổ, kết quả hai ở bên mấy năm thì âm dương cách biệt với vợ, đến Thượng Hải bên việc, đến nay bảy tám năm vẫn tìm thêm nào khác, dì mà thấy đau lòng ."
Chương 987 Lo âu
“Sự trọng tình suy cho cùng vẫn hơn vô tình nhiều lắm, vả học trò đó của dì dành tình cảm sâu nặng cho vợ khuất, chứng tỏ vợ là một phụ nữ xứng đáng đối xử như , nếu như thế trong lòng học trò đó của dì lẽ cảm thấy cuộc sống hiện tại gì ."
Rất rõ ràng Khương Lê đang khuyên bà cụ Lý nghĩ thoáng , dù tình cảm trong lòng mỗi , bất kể là đối với tình tình yêu thái độ như thế nào, chỉ chính đó mới quyền lên tiếng nhất, ngoài nếu can thiệp thật là chút thích hợp.
“Cháu... cháu , là dì lo xa quá !"
Bà cụ Lý như thể bỗng chốc thông suốt hẳn , bà :
“Cậu là ba mươi mấy tuổi , sống cuộc sống như thế nào, lùi một bước mà thực sự nào cảm thấy bây giờ sống như một nhà sư khổ hạnh nhúng tay quản lý, thì thích hợp nhất và tư cách nhất chính là cha ."
“Dì là ơn sư, chẳng lẽ thích hợp, chẳng lẽ tư cách ?"
Khương Lê khóe miệng ngậm :
“Cháu như đó là vì nghĩ rằng học trò đó của dì chắc chắn là thanh niên mới lớn gì, nhất định cuộc sống hiện tại là điều mong , dựa cơ sở cháu mới khuyên dì cần quá lo lắng, tránh để bản dì mệt mỏi."
“Cháu đấy!
Dì cháu là vì cho dì, cần giải thích riêng với dì gì."
Nắm lấy tay Khương Lê bà cụ Lý vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô, ôn tồn :
“Chú La của cháu lo lắng cho tình trạng sức khỏe của dì, vốn định để dì trường tiếp tục giảng dạy, là dì yên , vả trường học hiện giờ thiếu giáo viên, thế là dì thuyết phục chú La mới chấp nhận lời mời của lãnh đạo nhà trường."
Khương Lê lời quan tâm:
“Những năm ở thôn chúng cháu dì và chú La đều chịu ít khổ cực, giờ Thượng Hải hằng ngày hai bồi bổ sức khỏe cho thật , như đợi Tiểu Ân lớn lên mới thể hiếu thảo với hai ông bà ."
“Từ lúc về vẫn luôn điều dưỡng suốt đấy thôi!"
Bà cụ Lý đáp .
“Thế thì quá ạ."
Khương Lê trong mắt ý lẩn khuất, cô chuyển chủ đề hỏi về chuyện của bé La Ân:
“Tiểu Ân theo dì và chú La về nhà đến nay thứ chắc đều quen chứ ạ?"
“Trông thì vẻ quen nhưng đứa trẻ vẫn chút hướng nội và hiểu chuyện, hằng ngày ở nhà bao giờ lóc quấy rầy, dắt ngoài chơi với các bạn cùng trang lứa trong đại viện cũng chỉ bên cạnh thôi, chủ động bắt chuyện."
Nhắc đến chắt nội nhỏ trong mắt bà cụ Lý nhịn nhiễm một tầng lo âu:
“Trẻ con thì nên hoạt bát nghịch ngợm một chút, gặp chuyện vui thì lóc quấy rầy đây đều là chuyện bình thường, nhưng Tiểu Ân từ lúc về nhà bao giờ như cả."
Khương Lê:
“ cháu thấy Tiểu Ân mà, lúc thằng bé thấy cháu và Lạc Yến Thanh chỉ chằm chằm chúng cháu một lúc là nhận chúng cháu ngay, hơn nữa còn trực tiếp gọi chúng cháu là cha , giờ dì xem thằng bé cùng Duệ Duệ bọn trẻ chơi trong phòng vui vẻ bao nhiêu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-631.html.]
Nghe tiếng “khúc khích" của ba đứa nhỏ Duệ Duệ và bé La Ân chơi trong phòng phát , thần sắc Khương Lê vô cùng dịu dàng, cô với bà cụ Lý:
“Dì đừng nóng vội, đợi Tiểu Ân mẫu giáo xung quanh là các bạn nhỏ, tính cách của thằng bé tự nhiên sẽ trở nên hoạt bát cởi mở thôi ạ."
Lắc đầu bà cụ Lý :
“Không vội vội, dì chỉ hy vọng Tiểu Ân khỏe mạnh là , đời trẻ con tính tình kiểu gì cũng , Tiểu Ân lẽ chính là kiểu đứa trẻ thích yên tĩnh đó, cũng chẳng gì là cả."
“ giống như ba em Duệ Duệ, là cả Duệ Duệ từ nhỏ tính tình trầm , hơn nữa ít , còn Hàm Hàm thì khá hiếu động, so với Vi Vi còn thích nũng nịu bám hơn..."
Chương 988 Cháu nghĩ là quá xa ?
Chưa đợi Khương Lê xong Minh Vi sải đôi chân ngắn chạy phòng khách:
“Mẹ ơi đang gì về con thế ạ?"
Ánh mắt Khương Lê tràn đầy cưng chiều:
“Nói con thông minh lanh lợi, hoạt bát đáng yêu, còn nhiệt tình phóng khoáng nữa."
Ngay lập tức mặt Minh Vi trở nên đỏ bừng:
“Con như lời ạ!"
Bé gái rõ ràng chút thẹn thùng, cô bé giọng non nớt chạy về phòng.
Bà cụ Lý thấy nhịn bật :
“Con bé thẹn thùng kìa!"
Khương Lê híp mắt “ừm" một tiếng, :
“Da mặt mỏng ạ."
“Mấy năm nay ba đứa nhỏ bao giờ nhắc đến đẻ của tụi nó ở nhà ?"
Bà cụ Lý bỗng nhiên hỏi một câu như , Khương Lê đầu tiên là sững một chút, lắc đầu cô mỉm :
“Không ạ, từng nhắc đến mặt cháu một nào, năm đó cháu và Lạc Yến Thanh kết hôn Duệ Duệ năm tuổi, Hàm Hàm và Vi Vi là cặp sinh đôi khi đó đầy ba tuổi, cả ba đứa nhỏ đều hiểu chuyện ngoan ngoãn, đặc biệt lời cháu."
Bà cụ Lý hỏi:
“Thế nghĩ đến việc tự sinh một đứa ?"
“Cháu từ nhỏ sức khỏe , bệnh viện lớn khám , bác sĩ bảo khó thụ thai."
Khương Lê vẫn luôn giữ nụ môi, bà cụ Lý hỏi:
“Thế Tiểu Lạc ý kiến gì ?"
Khương Lê lắc đầu:
“Anh thì thêm một đứa con, nhưng tình hình của cháu rành rành đó , thế là chúng cháu bàn bạc kỹ , chuyện cứ để thuận theo tự nhiên, thì đón nhận, cũng cưỡng cầu, dù chúng cháu cũng ba em Duệ Duệ , chẳng thiếu con trai cũng chẳng thiếu con gái."
Lời là thật giả bà cụ Lý thấy rõ mồn một qua đôi mắt của Khương Lê, Khương Lê là từ tận đáy lòng, bà mặt nụ hiền từ:
“Cứ nên nghĩ thoáng như , theo dì thấy quan hệ huyết thống tuy quan trọng nhưng đứa trẻ do chính tay nuôi nấng, cho dù quan hệ huyết thống chỉ cần nuôi dạy thì khi lớn lên cũng chẳng kém gì con ruột ."