Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 638

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:03:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được."

 

Khương Lê ghé má trái của sát gần nhóc tì:

 

“Đến nào."

 

Tiểu Ron mặt đỏ bừng, nhẹ nhàng hôn một cái:

 

“Xong ạ!"

 

“Mẹ cảm thấy thật hạnh phúc quá !"

 

Khương Lê cố ý vẻ mặt khoa trương, thấy , tiểu Ron toét miệng :

 

“Được hôn hôn, tiểu Ân hạnh phúc lắm..."

 

Lúc Minh Thụy tới, bế tiểu Ron lên:

 

“Đi thôi, đưa em rửa tay."

 

Biết Lý lão phu nhân hôm nay chuyển đến sống bên phía trường học, Thẩm mẫu và vợ chồng Thẩm Vân Tu đương nhiên là giúp một tay, dù hai nhà sống đối cửa , hơn nữa quan hệ tệ, nếu cứ im trong nhà thì chắc chắn sẽ trở nên xa lạ.

 

Vì thế lúc dùng bữa, Lý lão phu nhân chuyên môn sang nhà đối diện gọi gia đình Thẩm mẫu sang ăn cùng, nhưng Thẩm mẫu khéo léo từ chối, trong nhà dùng bữa .

 

Có lời của Thẩm mẫu, Lý lão phu nhân đành thôi....

 

Khoảng ba rưỡi chiều, Khương Lê chào hỏi hai vợ chồng La lão và Lạc Yến Thanh, đó một ngoài, gọi Thôi Tiểu Quỳ từ nhà họ Thẩm :

 

“Ngày mai chị rời Thượng Hải , nếu giờ em việc gì bận thì chúng ngoài dạo một lát."

 

“Em đang rảnh mà, chị Khương Lê chờ em một chút, em quàng cái khăn quàng cổ ."

 

Thôi Tiểu Quỳ vội vàng nhà, lâu , cô xuất hiện mặt Khương Lê:

 

“Chị Khương Lê, chúng thôi."

 

“Ừm."

 

Khương Lê gật đầu.

 

Hai bước khỏi khu nhà ở dành cho giảng viên, chậm rãi rảo bước trong khuôn viên trường đại học .

 

“Đồng chí Thẩm Vân Tu hai ngày nay đối xử với em và hai đứa nhỏ thế nào?"

 

“...

 

Cũng ạ."

 

“Có từng nghĩ đến việc tham gia kỳ thi đại học mùa hè năm nay ?"

 

“Trước khi đến Thượng Hải, bố em nhắc với em, em... em thử xem , chỉ là đỗ ."

 

Thôi Tiểu Quỳ thấy Khương Lê dừng bước, khỏi dừng theo, cô mím mím môi, Khương Lê :

 

“Em thể đến Thượng Hải, thể cho hai đứa nhỏ một gia đình chỉnh, đều nhờ chị Khương Lê giúp đỡ, cảm ơn chị!"

 

Dứt lời, Thôi Tiểu Quỳ liền hướng về phía Khương Lê cúi chào một cái.

 

Hành động của cô quá đột ngột, khiến Khương Lê kịp tránh .

 

“Không cần cảm ơn chị , chúng cùng quê, hơn nữa lúc chú Thôi với chị về chuyện của em, chị vặn nghĩ đến thím Lý nên mới nhận lời chú Thôi."

 

Khương Lê thản nhiên , ánh mắt cô bình lặng, thẳng mắt Thôi Tiểu Quỳ:

 

“Gọi em đây, thực chị với em rằng, đừng coi tình cảm quá nặng nề, đặc biệt là khi đối phương trân trọng, điều đầu tiên em cần là yêu chính , nhớ kỹ đừng dễ dàng để lời hành động của đối phương chi phối cảm xúc của , như cho bản em, cũng cho các con của em."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-638.html.]

“Vâng, em lời chị Khương Lê ạ."

 

Thôi Tiểu Quỳ gật đầu.

 

Khương Lê:

 

“Ngoài , chồng em là giáo sư của trường đại học , nếu em gặp vấn đề gì khi ôn tập bài vở thì cũng thể thỉnh giáo chồng nhiều hơn.

 

Còn nữa... gặp chuyện đừng hoảng hốt, chỉ cần bình tâm , luôn sẽ cách giải quyết thôi."

 

Vành mắt Thôi Tiểu Quỳ ươn ướt:

 

“Em nhớ ạ."

 

Quan sát Thôi Tiểu Quỳ kỹ lưỡng từ đầu đến chân một lát, Khương Lê :

 

“Tóc của em đen bóng, tướng mạo cũng xinh xắn, so với những cô gái thành phố chẳng qua là thiếu sự chăm chút, hãy tìm một tiệm cắt tóc, nhờ thợ ở đó cắt ngắn bớt hai b.í.m tóc dài một chút, như em thể buộc tóc đuôi ngựa cao, cũng thể để kiểu tóc như của chị...

 

, đừng tiếc tiền mà may quần áo mới cho nhé.

 

Tục ngữ câu:

 

Người vì lụa, lúa vì phân!

 

Câu cái lý nhất định của nó đấy."

 

Chương 999 Em

 

“Em... em ạ!"

 

Thôi Tiểu Quỳ những gì Khương Lê đều là vì cho cô, thực mặt Khương Lê, cô cảm thấy đặc biệt ngẩng đầu lên nổi.

 

Nguyên nhân đơn giản, cô và cô con gái nhỏ nhà đại đội trưởng ở đại đội bên cạnh thực sinh cùng năm, chỉ kém đối phương một tháng tuổi, mà cô sống những ngày tháng như thế nào, còn sống cuộc sống ?

 

Bị hủy hôn, dù là gả cho một đàn ông qua một đò, dù là kế của ba đứa trẻ, vẫn sống thuận buồm xuôi gió, những chồng yêu thương trân trọng, mà còn ba đứa con riêng thật lòng yêu quý, tự đáy lòng nhận , hơn nữa thông qua nỗ lực cá nhân mà lập công cho đất nước trong các sự kiện thể thao, còn đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi đại học năm ngoái...

 

Nghĩ đến những điều , Thôi Tiểu Quỳ cảm thấy cùng là con gái, mà cô chỉ mải mê xoay quanh một đàn ông, quên mất cô nên cuộc đời và sự theo đuổi của riêng .

 

Mặc dù bề ngoài cô là vì để hai đứa con một gia đình chỉnh mới rời xa Thẩm Vân Tu, thực chất... thực chất là do cô buông bỏ tình cảm dành cho Thẩm Vân Tu.

 

Càng nghĩ càng hổ, đầu óc Thôi Tiểu Quỳ lúc vô cùng tỉnh táo, cô thể giống như đây, trong lòng ngoài việc chứa đựng một Thẩm Vân Tu thì còn màng đến những thứ khác, ví dụ như tương lai của chính cô và tương lai của hai đứa con.

 

Nói cách khác, là cô tự vững!

 

Không thể tiếp tục vì một Thẩm Vân Tu mà sống hồ đồ, sống nhu nhược nữa.

 

đổi, dù là từ bên trong bên ngoài đều sự đổi.

 

Bên ngoài, cô học cách chăm chút bản , bên trong, cô dùng kiến thức để phong phú , cứ như , một ngày nào đó chắc cũng thể sống tự tin như Khương Lê chứ?

 

Đến lúc đó, một Thẩm Vân Tu thì ý nghĩa gì trong lòng cô nữa ?

 

“Em ."

 

Giọng Khương Lê trong trẻo mềm mại, trong đôi mắt hồ ly trong trẻo thấu đáo nhiễm lên một chút ý nhàn nhạt:

 

“Chị cũng giống em đều là con nhà nông, nhưng chị hề cảm thấy xuất của chúng , lý do ?"

 

Thôi Tiểu Quỳ gật đầu.

 

Khương Lê:

 

“Xuất thể quyết định tương lai, chỉ cần chịu khó nỗ lực, cuộc đời mà em vốn tưởng rằng sẽ như sẽ , cố lên!

 

Chị tin rằng thông qua nỗ lực học tập, mai em nhất định thể tự chống đỡ một trời cho chính và các con của !"

 

 

Loading...