“Dứt lời, trong lớp bùng nổ một tràng pháo tay như sấm dậy.”
Lạc Yến Thanh giơ tay hiệu, đợi tiếng vỗ tay dứt hẳn mới :
“Nhìn phản ứng của cả lớp, cần nhiều chắc các bạn cũng rõ, đáp án của bạn chính xác.
Hơn nữa, tư duy giải đề đơn giản, rõ ràng, đáng để các bạn học tập!"
Sở dĩ các bạn trong lớp vỗ tay là vì họ đều thấy rõ ràng tư duy giải đề của Khương Lê.
Ai nấy đều cảm thấy bừng tỉnh đại ngộ, hóa đề bài Lạc giáo sư bảng đen cách giải đơn giản đến , tại bọn họ nghĩ nhỉ?
Tiếng chuông tan học vang lên.
Lạc Yến Thanh cầm lấy cuốn giáo án còn mở nào, nhàn nhạt lời tạm biệt với sinh viên bước xuống bục giảng, biến mất cánh cửa lớp.
“Khương Lê, giỏi quá mất!
Tớ hâm mộ ch-ết !
Cậu đó còn đến trường mà hôm nay lên lớp thể giải đề của Lạc giáo sư nhẹ nhàng như , đúng là hổ danh thủ khoa khối tự nhiên điểm tuyệt đối của chúng !"
Chương 1017 Nói , thế?
Ôm chầm lấy Khương Lê, Vương Phán phấn khích thôi, cô :
“Cậu nhất định dạy tớ đấy nhé, môn Toán của tớ lắm!"
“Lê Bảo!"
Tiếng gọi phát từ dãy ghế cuối lớp.
Khương Lê đầu thì thấy nhỏ Khương Quốc An và Mặc Nghiên đang cùng , cả hai đều mỉm cô.
“Oa!
Hai bạn nam cũng trai quá .
Khương Lê, họ là ai ?
Hình như quen , thể giới thiệu cho tớ chút ?"
Vương Phán Khương Quốc An và Mặc Nghiên, đôi mắt sáng rực lên đầy vẻ ngưỡng mộ.
Khương Lê thể khẳng định và chắc chắn rằng cô bạn học bên cạnh là một thành viên cốt cán của hiệp hội những cuồng vẻ bề ngoài.
Tuy nhiên, Vương Phán trông cũng khá xinh xắn, tuy tròn trịa nhưng ngũ quan tinh tế, cao 1m52, so với con gái thì cũng tạm .
Ừm, dĩ nhiên là thể so sánh với chiều cao 1m72 của cô .
“Được chứ."
Khương Lê gật đầu, để ý đến những ánh mắt đang đổ dồn .
Cô chỉ tay phía cửa lớp với hai Khương Quốc An, đó cầm sách giáo khoa và vở ghi chép, cùng Vương Phán bước ngoài.
“Hậu sự của cụ già lo liệu xong hết chứ?"
Phòng học lớn ở tầng hai.
Khương Lê và Vương Phán từ lầu xuống thì thấy Khương Quốc An và Mặc Nghiên gốc cây tùng bách lớn đến mức một trưởng thành ôm xuể.
Chưa đợi cô lên tiếng, Khương Quốc An hỏi.
“Vâng."
Khương Lê gật đầu, đó :
“Hai xuống lầu nhanh thật đấy."
“Cầu thang ngay cạnh cửa lớp học mà."
Ý của Khương Quốc An là và Mặc Nghiên từ cửa , thời gian xuống lầu đương nhiên sẽ nhanh hơn Khương Lê một chút.
Nghe , Khương Lê “ồ" một tiếng, Vương Phán giới thiệu với Khương Quốc An và Mặc Nghiên:
“Đây là bạn cùng lớp của em, tên là Vương Phán."
Tiếp đó, cô giới thiệu hai cho Vương Phán:
“Hai , một là nhỏ của tớ, một là bạn tớ."
Vương Phán chằm chằm Khương Quốc An và Mặc Nghiên chớp mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-650.html.]
Đôi má cô ửng hồng, lấy khuỷu tay hích hích Khương Lê :
“Cậu tên nhỏ và bạn là gì, tớ gặp thì xưng hô thế nào đây?!"
Khương Lê Vương Phán đầy ẩn ý, lắc đầu :
“Anh nhỏ tớ tên Khương Quốc An, là tân sinh viên khoa Kinh tế; bạn tớ tên Mặc Nghiên, là tân sinh viên khoa Máy tính."
“Chào hai bạn."
Vương Phán e thẹn chào hỏi Khương Quốc An và Mặc Nghiên.
“Chào bạn."
Hai Khương Quốc An đáp một cách nhàn nhạt.
“Anh nhỏ, lát nữa em còn tiết, đợi trưa tan học chúng chuyện nhé.
Chỗ đó và Mặc Nghiên chứ?"
Khương Lê liếc đồng hồ cổ tay, ánh mắt dời về phía Khương Quốc An và Mặc Nghiên.
Thấy hai cùng gật đầu, cô :
“Vậy hẹn gặp ."
Vẫy vẫy tay với hai , Khương Lê gọi Vương Phán rời .
“Chị Khương Lê thực sự lợi hại."
Đó là giọng của Mặc Nghiên, theo bóng lưng Khương Lê xa :
“Hôm nay mới là buổi học đầu tiên mà chị nắm vững bộ kiến thức cũ lẫn kiến thức mới của ngày hôm nay, hơn nữa còn vận dụng linh hoạt, tư duy giải đề thực sự khiến kinh ngạc."
“Không cần thấy kinh ngạc ."
Khương Quốc An vỗ nhẹ vai Mặc Nghiên, :
“Cậu cứ nghĩ em là thủ khoa khối tự nhiên điểm tuyệt đối năm ngoái thì sẽ thấy lạ nữa."
Mặc Nghiên :
“Cũng đúng.
khả năng hiểu bài của chị Khương Lê quả thực đặc biệt xuất sắc!"
“Câu tán thành.
Từ nhỏ đến lớn, em học giỏi hơn nhiều.
Lần nào kỳ thi cũng vất vả ôn tập, còn em thì vẫn cứ nhởn nhơ như thường ngày."
Khương Quốc An , trong mắt tràn đầy sự chiều chuộng và tự hào:
“Anh ít tự hỏi, rõ ràng là cùng một sinh , tại chỉ thông minh của và em sự cách biệt rõ rệt như ."
“Chắc là lúc dì m.a.n.g t.h.a.i hai , là trai nên nhường bớt dinh dưỡng cho chị Khương Lê ."
Nghe câu đùa của Mặc Nghiên, Khương Quốc An gật đầu vẻ nghiêm túc:
“Tám phần là ."
Mặc Nghiên với ánh mắt trêu chọc:
“Khen b-éo là thở hồng hộc ngay !"
“Anh vốn dĩ là một trai thương yêu em gái mà, khả năng chắc sự thật."
Khương Quốc An mỉm đoạn cất bước về phía một phòng học ở tầng một cách đó trăm mét.
Mặc Nghiên sát theo , chỉ mỉm lời của Khương Quốc An chứ thêm gì nữa....
“Nhìn cái vẻ e thẹn của kìa, nếu tớ đoán nhầm thì đang ý với nhỏ tớ hoặc là bạn tớ đúng ?"
Khương Lê Vương Phán, hai sóng vai bước , tốc độ nhanh chậm.
Vương Phán , hai má lập tức đỏ bừng, nét mặt lộ rõ sự thẹn thùng, cô :
“Bạn thì tớ dám nghĩ tới , trong mắt chỉ thôi.
Nếu phiền thì tớ theo đuổi nhỏ của ."