Thái Tú Phân đợi Tề Mỹ Di giả tạo lau nước mắt hết lời ngắt lời:
“Đủ !
cần bất kỳ lời giải thích nào của bà cả.
Bà chỉ cần ghi nhớ, bà và từ lâu chẳng còn quan hệ gì nữa .
Còn về phần Nhu Nhu, nếu con bé nhớ , đến Tiết gia thăm bà thì sẽ ngăn cản, đây là nể mặt bà lắm đấy.
Nếu bà còn điều..."
Trong ánh mắt lóe lên tia sáng nguy hiểm.
Thấy , Tề Mỹ Di đột nhiên bật dậy, bà vội vàng thốt lên:
“Ông đừng nữa, , ngay đây!"
Chẳng ai hiểu rõ tính khí và thủ đoạn của Nhan Tùng Bình hơn Tề Mỹ Di cả.
Người mắt thể chứa nổi một hạt cát, cộng thêm phận hiện tại của ông , một khi ông nhắm tới thì những ngày tháng tươi của bà chắc chắn sẽ chấm dứt!
Nguyên nhân đơn giản, bà thể đảm bảo Tiết Duy Văn trong công việc vi phạm pháp luật ...
Ví dụ như nếu ông từng điều gì nên thì chỉ cần một câu của Nhan Tùng Bình là thể điều tra ngọn ngành hết thảy.
Đến lúc đó Tiết Duy Văn gặp chuyện thì với tư cách là vợ, đồng nghĩa với việc bà sẽ mất cuộc sống hiện tại.
Đây là điều bà mong , thế nên bà thể tiếp tục chọc giận Nhan Tùng Bình nữa!
“Tình cảm của con gái và con rể , hy vọng đứa con riêng đó của bà tơ tưởng đến con rể !"
Nhan Tùng Bình ép Tề Mỹ Di như thể thấy sắc mặt đối phương trắng bệch, ông :
“Thi đỗ đại học dễ dàng gì, cô tự hủy hoại tiền đồ của thì cứ việc theo ý !
Ngoài , nếu còn để bà và đứa con riêng đó của bà tìm cách tính kế Nhu Nhu..."
Tề Mỹ Di một nữa ngắt lời Nhan Tùng Bình:
“ , ông cần thêm nữa, hết !"
Nắm c.h.ặ.t chiếc túi xách tay, Tề Mỹ Di bước , từ phía thấy dáng vẻ vô cùng chật vật.
Tầng hai.
“Nếu ngày hôm nay Tiết Hồng vẫn tìm thì ?"
“Anh sẽ báo cáo lên khoa.
Nếu khoa giải quyết, sẽ trực tiếp tìm lãnh đạo trường."
“Em xin !"
“..."
“Tiết Hồng tìm đến lẽ chỉ vì là chồng em thôi."
“..."
Khương Nhất Hồng vẫn hiểu rõ lắm.
Nhan Nhu đang bên mép giường, những ngón tay đan xoắn , cô mím môi :
“Mấy năm em sống ở Tiết gia, chị thích nhất là tranh giành đồ của em, ngay cả khi chị một cái y hệt của em thì cũng cứ cướp lấy cái tay em cho bằng ...
Ngày hôm đó nếu em đến trường đón thì chẳng rắc rối hiện tại của ."
“Em đừng suy nghĩ lung tung."
Hiểu ý tứ trong lời của Nhan Nhu, Khương Nhất Hồng bảo:
“Anh là con chứ món đồ gì cả, đàn bà điên đó thế nào là thế nấy ."
Nghe , Nhan Nhu im lặng, một lát cô :
“Em ở một một lát, ?"
Khương Nhất Hồng đầu tiên là sững , đó gật đầu:
“Được."
Dưới phòng khách.
“Nhu Nhu..."
Thấy Khương Nhất Hồng từ lầu xuống, Nhan Tùng Bình nhịn hỏi thăm xem lúc con gái cưng thế nào .
“Tâm trạng vẫn còn khá định ạ."
Khương Nhất Hồng đáp một câu, đó thấy Nhan Tùng Bình chỉ chiếc sofa đối diện, liền tiến tới xuống:
“Tiết Hồng đó tìm con nhiều nhưng con chỉ gặp cô một thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-658.html.]
Lúc đó con thực sự cô tìm con để gì.
Đợi đến khi con ý đồ của cô thì rõ là kết hôn .
Còn cô là ai, quan hệ gì với Nhan Nhu thì con .
Sau gặp đó, hễ mỗi cô xuất hiện ngoài cửa phòng học lớp con là con đều kịp thời tránh mặt, bất kỳ tiếp xúc nào với cô cả."
Nghe Khương Nhất Hồng kể , trong mắt Nhan Tùng Bình thoáng hiện một tia , giọng của ông lộ chút hối :
“Thằng nhóc ngốc , đó ba hiểu rõ tình hình nên khó tránh khỏi chút giận lây sang con, thực về nhân phẩm của con thì ba tin tưởng con mà."
Khương Nhất Hồng:
“Cảm ơn ba."
Nhan Tùng Bình xua tay:
“Cảm ơn cái gì cơ chứ?!
Là con chịu tai bay vạ gió mà ông già giận lây, về chuyện ba thấy .
Con đừng lời cảm ơn với ba nữa, nếu ông già trông vẻ quá vô lý đấy."
Khương Nhất Hồng:
“Ba chẳng già chút nào cả ạ."
Nhan Tùng Bình sờ sờ thái dương :
“Tóc bạc thế mà còn bảo già ?!"
Mỉm một cái, Nhan Tùng Bình chuyển chủ đề:
“Chiều nay con tiết ?"
“Vâng ạ."
Khương Nhất Hồng gật đầu, :
“Đáng lẽ chiều nay con định đưa Nhan Nhu sang nhà cô nhỏ thăm bà nội nhưng xảy chuyện chắc Nhan Nhu chẳng tâm trạng nào mà ạ."
“Đã hai cái cuối tuần con sang đó .
Thế , con cứ sang thăm bà nội với cô nhỏ, chú nhỏ .
Ở nhà chị Trương , Nhu Nhu nó ."
“Hay là thôi ba."
“Đi , bà nội con hai cái cuối tuần thấy con chắc cũng đang lo lắng đấy.
Sang đó thăm một chút cũng để già yên tâm."
Nhan Tùng Bình đến mức , nếu Khương Nhất Hồng vẫn khăng khăng thì quá đáng.
Anh hiểu rõ điều nên đành :
“Vâng, con lời ba ạ."
Ăn xong cơm trưa, Nhan Tùng Bình lên lầu con gái một cái, thấy gì bất thường mới về đơn vị tiếp tục việc.
“Anh sang bên cô nhỏ thăm bà nội một chút, em cùng ?"
Khương Nhất Hồng hỏi Nhan Nhu.
“...
Thôi ạ."
Do dự hồi lâu, Nhan Nhu lắc đầu, cô :
“Anh , em cử động lắm."
Thực tế cô ... đến nơi thuộc đó, thấy những thuộc đó của .
chuyện xảy lúc buổi trưa khiến lòng cô loạn, ngay cả bây giờ vẫn thấy vô cùng phiền muộn.
Khương Nhất Hồng:
“Anh sẽ về sớm thôi, em nghỉ ngơi nhé."
“Vâng."
Nhan Nhu gật đầu, coi như .
Bước khỏi phòng, Khương Nhất Hồng thuận tay khép cửa , cất bước xuống tầng hai.
Mà lâu khi rời , Nhan Nhu bước khỏi phòng.
Cô ở cửa một lát đến phòng việc.
Khóe miệng mím c.h.ặ.t, Nhan Nhu chằm chằm chiếc điện thoại bàn bàn học từ từ tiến gần.
Cô cầm lấy ống nhưng nhanh đó đặt xuống, tiếp theo cô cầm lên, cứ lặp lặp như mấy , cuối cùng ống vẫn cô đặt về vị trí cũ.