Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 683
Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:06:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nghe xong một tràng dài những lời gần như là chỉ trích của cả Phùng Ngụy, sắc mặt Phùng Lộ đổi liên tục, khóe miệng cô mấp máy, biện minh cho bản , nhưng nhất thời khó nghĩ những lời lẽ hợp lý để đối phó.”
“Có còn gì để nữa ?"
Biểu cảm của Phùng Ngụy thấy sự biến động cảm xúc nào, :
“Cô là do lớn lên, trong lòng cô ngoại trừ bản , ai khác nữa ,
Ngay cả đối với Tiêu Thận, cô chẳng qua cũng chỉ giống như lúc nhỏ thích một con b.úp bê vải , bất kể con b.úp bê vải của cô , cô đều biến nó thành của .
Nói trắng , đây chính là d.ụ.c vọng chiếm hữu đang quấy nhiễu.
phủ nhận việc cô trở nên kiêu ngạo hách dịch, liên quan đến việc bố và những như chúng quá nuông chiều, dung túng cho cô, nhưng nguyên nhân lớn hơn trong chuyện là ở chính bản cô.
Cô coi sự cưng chiều của chúng dành cho cô là lẽ đương nhiên, cậy thế gia đình từ nhỏ ít bắt nạt bạn bè cùng trang lứa, lúc đó chúng thấy cô còn nhỏ, nên nỡ cô nhiều, nhưng tại cô bạn bè dần dần xa lánh, cô tự suy nghĩ kỹ xem vấn đề ở ?
Biết Tiêu Thận và Tần Trăn , thừa nhận những lời đùa về việc định hôn ước từ bé mà trưởng bối hai nhà với hai lúc nhỏ, thậm chí Tiêu Thận vì thể ở bên Tần Trăn, thà rằng chạy về nông thôn sống...
điều chứng minh cái gì?
Chứng minh Tiêu Thận là thật lòng yêu thích Tần Trăn, cho dù nhà họ Tần chuyện, cũng nguyện ý từ bỏ cô bạn gái Tần Trăn .
Ngược là thái độ của Tiêu Thận đối với cô, hận thể một chút quan hệ nào với cô đấy!"
“Anh bảo kiêu ngạo hách dịch, d.ụ.c vọng chiếm hữu mạnh, còn và hai cùng em tư thì ?
Các thì thể khá hơn bao nhiêu chứ?
Phải, là lộ liễu ức h.i.ế.p ai, nhưng thích cái trò ngoài lạnh lùng quan sát, hai và em tư diễu võ dương oai trong đám trẻ cùng trang lứa ở đại viện, thừa nhận ?"
Ánh mắt đầy vẻ châm biếm, Phùng Lộ lạnh:
“Ở bên ngoài như thì thôi , ngay tại nhà , cũng lạnh lùng quan sát như , để mặc hai và em tư sai bảo Phùng Diệc như trâu ngựa, để mặc hai bọn họ hễ gặp chuyện gì vui là lấy Phùng Diệc trút giận, một như , thì thể khá hơn bao nhiêu chứ?"
“Xem cô cảm thấy đang xen chuyện khác, định để lo lắng cho tương lai của cô nữa , thôi, , cô thế nào thì tùy cô."
Phùng Ngụy cảm thấy những lời đó là đàn gảy tai trâu, dậy, Phùng Lộ nữa, thẳng ngoài cửa.
“..."
Ngẩn một lúc, Phùng Lộ vội vàng mang theo tiếng gọi:
“Anh cả đừng ..."
Bước chân Phùng Ngụy khựng , nhưng hề đầu.
“Anh cả, ... để thăm bọn trẻ Duệ Duệ , lúc Duệ Duệ còn nhỏ đối xử với nó, nhưng lúc đó chẳng còn trẻ, cách một , những năm qua ở Thượng Hải, ngày nào là hối hận cả,
Chương 1062 Các đây là coi thành cái gì ?
Anh cả... với bọn trẻ Duệ Duệ, cho dù để xuất hiện mặt chúng, cũng chẳng còn mặt mũi nào, hứa với , thật sự chỉ từ xa chúng một cái thôi là ..."
Phùng Lộ tuôn rơi nước mắt, một cách chân thành tha thiết, tuy nhiên, những lời của cô hề Phùng Ngụy mảy may d.a.o động.
Anh bước , bước khỏi cửa, tiện tay khép cửa , lâu , tiếng bước chân biến mất.
Đối với việc Phùng Ngụy chịu nhượng bộ, Phùng Lộ chắc chắn càng thêm phẫn nộ, cô trực tiếp ngửa mặt đất, ánh mắt trống rỗng, cảm thấy cả sắp sụp đổ đến nơi .
Cũng từ ngày hôm đó, Phùng Lộ mở miệng chuyện nữa.
Thoắt cái nửa tháng trôi qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-683.html.]
Hôm nay, Phùng Lộ hai chị dâu dọn dẹp sạch sẽ, cho một bộ quần áo tươm tất, cả Phùng Ngụy và hai Phùng Khải đưa lên một chiếc xe jeep.
Theo thời gian trôi qua, Phùng Lộ cuối cùng cũng mở cái miệng nửa tháng mở , giọng của cô khàn đặc, khó như tiếng cưa gỗ:
“Các định đưa ?"
“Cuối cùng cũng chịu chuyện với chúng đấy!"
Đây là giọng của Phùng Khải, và Phùng Lộ đều đang ở hàng ghế .
Ánh mắt đặt khuôn mặt nghiêng của Phùng Lộ, Phùng Khải :
“Đến nơi cô sẽ thôi."
Hiện tại dám , nếu , con bé chừng sẽ mở cửa xe nhảy thẳng xuống mất.
“Rốt cuộc các định đưa ?"
Càng sẽ đưa , Phùng Lộ càng , sắc mặt cô khó coi, chằm chằm Phùng Khải :
“Chẳng lẽ các định đưa đến thâm sơn cùng cốc ?"
“Sao thể thế chứ?!
Cô là em gái bảo bối của và cả mà, chúng lúc nào cũng chỉ mong cô , thể đưa cô đến thâm sơn cùng cốc để chịu khổ ?"
Trong mắt Phùng Khải mang theo ý nhàn nhạt, :
“Ngoan , cô nhắm mắt ngủ một lát, khi nào đến nơi hai sẽ gọi cô dậy."
Cách sân bay còn hơn một tiếng đồng hồ đường nữa, để tránh việc Phùng Lộ loạn đường, Phùng Khải nhịn đưa lời khuyên của .
Tuy nhiên, Phùng Lộ căn bản lời , nhưng cũng hỏi gì từ miệng Phùng Ngụy và Phùng Khải, tâm trạng cô nôn nóng, dần dần trở nên yên.
để ngăn cô những hành động quá khích, Phùng Khải từ lúc lên xe canh chừng cô c.h.ặ.t.
Chiếc xe chạy thẳng một mạch đến sân bay.
“Các đưa đến sân bay gì?"
Từ xe bước xuống, Phùng Lộ hai Phùng Ngụy kẹp ở giữa, và mỗi xách một chiếc vali, đưa Phùng Lộ đến sảnh chờ máy bay.
“Đồng chí Phùng đến ?!"
Nhìn thấy ba Phùng Ngụy, một nam thanh niên ngoài hai mươi tuổi tiến lên chào hỏi, phía nam thanh niên , hai nữ thanh niên và hai nam thanh niên khác đang .
Dưới chân mấy đều đặt một hoặc hai chiếc vali.
“Đây là em họ Mai Lộ, đành phiền chăm sóc nhiều hơn ."
Giới thiệu Phùng Lộ với nam thanh niên bước tới bắt chuyện với , Phùng Ngụy :
“Đến nơi thì cứ theo lời bố dặn mà là , tránh trì hoãn việc học của ."
Nam thanh niên họ Hồ, tên Dực, lời Phùng Ngụy , nhếch mép :
“ thế nào mà, đồng chí Phùng và Phùng lão cứ yên tâm !"
“Các đây là coi thành cái gì ?"
Phùng Lộ thấy Phùng Ngụy và Hồ Dực cứ tự ý chuyện của họ, mà chuyện họ đang bàn luận chính là cô , mà cô chẳng cái thá gì, chuyện cô bực hỏa!