Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 705

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:06:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 1096 Chó c.ắ.n ch.ó

 

lòng tham lam như rắn nuốt voi, vốn là một đàng hoàng lịch sự, cũng gọi một tiếng “chú Phương", chỉ vì hám lợi mà rơi cảnh ngộ ngày hôm nay.

 

Trách ai ?

 

Chẳng qua là tự tự chịu mà thôi!

 

Hiểu rõ ngày hôm nay của là do , lão Phương đương nhiên mặt mũi nào xuất hiện mặt chủ cũ.

 

“Ông đang trách ?

 

Chẳng lẽ Diệu Tông gì, suốt ngày loạn bên ngoài, đều là do nuông chiều mà , liên quan gì đến ông ?"

 

Người phụ nữ tên là Hồ Lệ, là tiểu lão Phương nạp ở trong nước, , lão Phương thật chính là cha của Phương Tố, tên là Hòe, năm đó theo chủ t.ử Giang Hồng Phát nước ngoài, bỏ vợ con chính thất, chỉ mang theo tiểu sủng ái nhất và một cặp trai gái do tiểu sinh .

 

“Nội, bà và nội ông đừng cãi nữa, giờ tìm cách đưa ba con bệnh viện , nếu , ba con sốt cao thiêu ch-ết thì cũng sẽ trở thành kẻ ngốc!"

 

Đây là tiếng của con trai Phương Diệu Tông phát , đang canh giữ bên cạnh một chiếc giường gỗ nát, thỉnh thoảng dùng nước lạnh thấm ướt khăn mặt, đặt lên trán Phương Diệu Tông để giúp hạ nhiệt.

 

“Hữu Ninh , con tưởng nội ?

 

nhà giờ lấy tiền, bệnh viện thể cho chúng ?"

 

Hồ Lệ vẻ mặt đau khổ, tiến lên đ-ấm đ-á Phương Hòe:

 

“Đều tại ông vô dụng, nếu... nếu Diệu Tông mệnh hệ gì, sẽ sống với ông nữa!"

 

Phương Hòe im động đậy:

 

“Mẹ con bà tham lam, suốt ngày lải nhải bên tai , thể giương mắt các phản bội lão gia ?

 

Không phản bội lão gia, cả nhà chúng rơi cảnh ngộ ngày hôm nay ?!"

 

“Ông tham lam?

 

Ông tham lam mà thể để mặc chúng nhận lợi lộc từ phía nhị lão gia ?!"

 

Hồ Lệ mắng Phương Hòe, hai cộng một trăm ba mươi tuổi, lúc đổ cho .

 

Phương Hữu Ninh năm nay hai mươi hai tuổi, mới chuyện yêu đương với một , ai ngờ nhà xảy chuyện, đối phương hai lời liền đề nghị chia tay, hơn nữa của Phương Hữu Ninh, tức là vợ của Phương Diệu Tông cũng lúc nhà họ Phương xảy chuyện đầu tiên, mang theo tiền riêng trực tiếp chạy về nhà đẻ – một gia đình trung lưu Hoa.

 

“Có thể tìm cô út mượn ít tiền ?"

 

“Cô út con đúng là đồ lương tâm, nó tám phần là đang nghĩ cách vạch rõ giới hạn với chúng đấy, nếu , nhà xảy chuyện, đến giờ nó vẫn xuất hiện?"

 

Nghe thấy lời của cháu trai, Hồ Lệ hận ch-ết cô con gái Phương Tố Tâm, bà vất vả nuôi nấng, yêu thương kém gì con trai Diệu Tông, càng là giúp đỡ tìm một nhà chồng ở nơi đất khách quê , giờ thì , con nhãi ranh chẳng màng đến sống ch-ết của cha nó.

 

tin con gái nhà xảy chuyện!

 

ngoài nghĩ cách."

 

Phương Hòe lúc dậy, khòm lưng bước khỏi cánh cửa rách nát.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-705.html.]

Tiếng bước chân xa, Hồ Lệ nghiến răng, đưa một quyết định, bà về phía cháu trai Phương Hữu Ninh :

 

“Con tìm con , đừng về đây nữa, nội và nội ông đều già ,

 

Có ngày nay chắc ngày mai, ba con đang như thế , chúng là gánh nặng của con, cứ giữ lấy chúng , cả đời của con sẽ hủy hoại mất!

 

Nếu con chịu để con nhà ngoại, con cũng đừng ăn ở đó lâu dài, nhất là cầu xin nhà ngoại giúp đỡ một chút, về nước mà sống ...

 

Nội nội ông con từng lẩm bẩm, từ chỗ lão gia, tình hình trong nước giờ , con là sinh viên đại học, khi về nước... khi về nước hãy tìm cách kiếm một công việc, ngày tháng luôn thể sống tiếp !

 

Nếu nhất thời tìm việc , con hãy tìm nhà bà nội cả của con, con cứ nội và nội ông con, ba con đều ch-ết ở nước ngoài, họ sẽ thu nhận con."

 

Chương 1097 Tự chui rọ

 

Nghe lời Hồ Lệ, Phương Hữu Ninh ngẩn một lúc lâu, hồn :

 

“Con sẽ tìm , nhưng nếu về nước, con sẽ đưa nội và nội ông cùng ba rời khỏi đây."

 

“Con chi cho khổ chứ?!"

 

Hồ Lệ thoáng qua đứa con trai đang hôn mê bất tỉnh giường gỗ, trong mắt bà tràn đầy sự thất vọng tột độ vì con nên , với Phương Hữu Ninh:

 

“Nghe lời nội, cần lo cho nội và nội ông, cũng như ba con...

 

Chúng giúp gì cho con, thể gánh nặng cho con, huống hồ ba con là thế nào chẳng lẽ con , cho cùng, đều trách nội và nội ông con,

 

Là chúng một mực nuông chiều ba con, mới khiến nó lớn lên thành cái đức hạnh khốn nạn như ...

 

Sau nếu nó ở bên cạnh con, con sẽ ngày nào ."

 

đây dù cũng là ba con!"

 

Ánh mắt Phương Hữu Ninh phức tạp, đàn ông trung niên giường dù đang hôn mê cũng khó giấu vẻ lưu manh, khàn giọng :

 

“Con thể bất hiếu."

 

“Sao con lời thế nhỉ?"

 

Cháu trai lớn thể lo lắng cho sự sống ch-ết của con trai bà, trong lòng Hồ Lệ đương nhiên là mừng, nhưng bà vạn thể để con trai khổ cháu trai, dù cháu trai thể lớn đến nhường , về cơ bản đều là bà và ông lão đang lo liệu, còn con trai và con dâu, một chỉ ăn chơi bài bạc, một ngoài dạo phố tiêu tiền chưng diện, trong mắt con trai.

 

Mà nhà họ sở dĩ rơi cảnh ngộ ngày hôm nay, thật trắng là do con trai Diệu Tông của bà chơi với con cái nhà nhị lão gia, dẫn ngoài đ-ánh bạc hết đến khác,

 

Tiêu tán sạch sành sanh vốn liếng bà và ông lão tích cóp bao năm, thấy trong nhà thực sự lấy tiền đ-ánh bạc, mới sự khiêu khích của nhà nhị lão gia, kéo theo cả là bà xuống nước,

 

Nghĩ đến việc giúp nhà nhị lão gia trừ khử Bác Nhã thiếu gia, từ đó để bộ sản nghiệp tên lão gia rơi tay nhị phòng, cuối cùng thù lao, sẽ chia cho nhà họ hai phần đồ đạc tên lão gia.

 

Sự cám dỗ thực sự quá lớn, đừng là hai phần, dù chỉ chia cho họ một phần, cũng đủ cho nhà họ tiêu dùng ít năm trời.

 

lão gia và Bác Nhã thiếu gia đều ăn, sản nghiệp tên bao nhiêu, bà con cụ thể, nhưng theo những gì bà , đáng kể .

 

Thế là, sự xúi giục của con trai, bà nhắm mắt đưa chân, liền giúp con trai bày mưu tính kế, cùng nhà nhị lão gia mưu tính.

 

Ông lão con họ định gì, chỉ khiển trách họ vài câu nhẹ nhàng, cuối cùng cũng ngăn cản họ lún sâu hơn với nhà nhị lão gia.

 

 

Loading...