“Tuy nhiên, cũng chỉ trong chớp mắt trở bình thường.”
Túi du lịch Lạc Yến Thanh đặt lên ghế sofa gỗ cứng, tiếp đó tới phòng việc.
Khương Lê và ba đứa nhỏ thấy bộ từng cử động của từ lúc viện, một lớn ba nhỏ lúc biểu cảm đồng loạt trở nên vô cùng phức tạp khi theo bóng dáng cao lớn tiến về phía phòng việc.
“Mẹ ơi..."
Minh Vi khẽ níu lấy tà váy Khương Lê, đôi mắt to như quả nho đen càng thêm vẻ tủi tội nghiệp.
“Mẹ ơi, bố thấy chúng con ?"
Minh Hàm thấy tủi thấy thắc mắc.
Minh Duệ mím môi kiên trì tôn chỉ im lặng là vàng, nhưng từ đôi mắt của đứa trẻ thể thấy rõ sự thất vọng.
“Về phòng chơi đồ chơi một lát ."
Xoa xoa đỉnh đầu Minh Duệ, Khương Lê với bé:
“Dắt các em về phòng con."
Minh Duệ gật đầu.
“Cô phòng việc ?"
Mới phòng việc vài giây ngắn ngủi, Lạc Yến Thanh phòng khách, thẳng mắt Khương Lê, biểu cảm vô cùng lạnh nhạt.
Khương Lê:
“ dọn dẹp nhà cửa nên tiện tay lau dọn phòng việc luôn."
Không cho thì khóa cửa phòng việc ?
Lạc Yến Thanh im lặng, một hồi lâu mở lời:
“Cô động sách giá sách ?"
Giọng trầm thấp thanh khiết, đối với những mê giọng mà thì đây tuyệt đối là giọng đến mức gây nghiện.
Dù Khương Lê hẳn là mê giọng nhưng cũng thừa nhận, giọng của đàn ông đúng là .
“Lúc rảnh rỗi tiện tay rút một cuốn để g-iết thời gian thôi."
Khương Lê phản hồi.
“Cô hiểu ?"
Sách giá sách nếu là sách chuyên ngành thì cũng là những cuốn sách liên quan ít nhiều đến chuyên ngành mà từng theo học, vả trong đó ít cuốn là bản gốc tiếng nước ngoài.
Ánh mắt Lạc Yến Thanh dừng Khương Lê lúc nảy sinh một sự biến đổi mà chính cũng .
Sự biến đổi đó là gì, Khương Lê thấy rõ mồn một.
Cho rằng cô hiểu ?
Tâm trạng Khương Lê chút vui, cô khoanh tay nhướng mày:
“Khó hiểu lắm ?"
Cùng với câu đó thốt , Khương Lê ánh mắt sững sờ rõ rệt của đàn ông, dùng tiếng Anh chuẩn xác và lưu loát thuật nội dung trong cuốn sách nguyên tác mà cô .
Tất nhiên, Khương Lê thuật bộ nội dung cuốn sách, cô hết mà là cô thấy cần thiết quá phô trương.
“Cô..."
Lạc Yến Thanh nhất thời khó mà đáp lời, lúc còn là sững sờ nữa mà là kinh ngạc, ngờ một cô gái nông thôn, cho dù đối phương nghiệp cấp ba, cho dù thành tích học tập ở trường ưu tú,
cuốn sách đó của là sách chuyên ngành vật lý, là bản nguyên tác, mà ngay , cô gái mặt , vợ hiện tại của , thể dùng phát âm chuẩn xác, thuật nội dung trong sách một cách vô cùng trôi chảy.
Im lặng, Lạc Yến Thanh im lặng gì.
Phòng khách nhất thời im lặng đến mức thể thấy cả tiếng kim rơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-71.html.]
Một lúc lâu , Lạc Yến Thanh cuối cùng lên tiếng, vì ý gì mà tùy miệng đặt hai câu hỏi dựa nội dung cuốn sách Khương Lê thuật .
Có lẽ là do lòng hiếu thắng, hoặc lẽ đ-ánh mất danh tiếng xưa của , hoặc lẽ vì lý do nào khác, Khương Lê giữ thần thái kiêu ngạo cũng tự ti, đầy tự tin đáp những gì Lạc Yến Thanh hỏi.
Đợi khi dứt lời, Khương Lê xoay định rời khỏi phòng khách, nhưng hai bước dừng , ngoái đầu :
“Tiền sính lễ đưa cha lấy một xu nào, đều để mang theo bên , còn về những gì thấy trong sân là do nhờ cha và cả, út giúp sửa sang , đúng , còn đồng chí Hà Phong giúp mời thợ mộc qua giúp đỡ nữa, điều tiền công cần trả trả hết ."
Chương 108 Cô vui là
Hơi khựng một lát, Khương Lê tiếp:
“Lắp thêm vòi nước cũng là ý của , còn về mấy món đồ thấy trong phòng khách thì trong đó tivi là quà cưới hai tặng ,
Máy may, xe đạp và radio là của hồi môn gia đình cho , điều định đến cuối năm sẽ đóng gói tivi gửi về quê, như nhà ở quê cũng thể qua tivi mà hiểu thêm về thế giới bên ngoài, ý kiến gì chứ?"
Lạc Yến Thanh:
“Chuyện để sắp xếp."
Khương Lê:
“..."
Ngẩn ngơ một lát, khóe miệng Khương Lê động đậy, :
“ thấy diện tích phòng ngủ nhỏ nên ngăn một gian nhỏ phòng việc cho dùng," dù cũng đến đây nên cô dứt khoát hết luôn, nghĩ như , Khương Lê chớp chớp đôi mắt cáo trong veo của :
“ nghĩ chắc sẽ để ý nhỉ."
Lạc Yến Thanh:
“Cô vui là ."
Khương Lê:
“..."
Ý gì đây?
Thế nào gọi là “Cô vui là "?
Không thể năng cho rõ ràng hơn một chút ?
Thầm oán trách trong lòng, Khương Lê nhớ tới chuyện mua máy giặt vẫn , bèn lên tiếng:
“Ngoài mua cho nhà một chiếc máy giặt, dùng tem ngoại hối để chỗ bà Tề."
Lạc Yến Thanh:
“Biết ."
Thấy Khương Lê vẫn yên nhúc nhích, mím môi im lặng một lát hỏi:
“Còn chuyện gì nữa ?"
“Bọn trẻ Minh Duệ nhớ , hiện giờ về nhà nghỉ phép thì hãy ở bên cạnh chúng nhiều hơn."
Nghe Khương Lê , Lạc Yến Thanh hề lên tiếng.
“Nuôi con chỉ để chúng cái ăn cái mặc là đủ, chúng cần sự bầu bạn của cha hơn."
cho dù Khương Lê đến mức độ , vẫn đợi Lạc Yến Thanh phản hồi.
“Được , còn gì để nữa, cứ bận việc của , xem bọn trẻ Minh Duệ."
Để câu , Khương Lê tới phòng của ba đứa nhỏ.
Minh Duệ đang ghế bàn học một cuốn bách khoa thư về động vật bản dành cho trẻ em.
Trong cặp sinh đôi, trai đang khoanh đôi chân ngắn giường của chơi con ếch dây cót bằng sắt, còn em gái thì đang bò bên cạnh giường trai ghép bộ xếp hình thất xảo.
Phải là, dù là cuốn bách khoa thư động vật mà Minh Duệ đang xem đồ chơi của cặp sinh đôi đang chơi, cùng với các đồ chơi khác và sách dành cho trẻ em để trong phòng đều là Khương Lê dùng điểm tích lũy đổi từ thương thành hệ thống.