Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 716

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:06:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ Xuân Hà:

 

“Cô đếm xỉa đến con."

 

Phương Tố Mai:

 

“Mặt dày !"

 

“...

 

Con... con thử xem ..."

 

Nhận câu trả lời của Từ Xuân Hà, Phương Tố Mai hài lòng lắm, bà :

 

“Khí chất nhất thời thể nâng lên từ trong xương tủy , con bắt chước chứ?

 

Quan sát kỹ lời hành động và cách ăn mặc của , đó lén lút tự bắt chước nhiều , thời gian lâu dần tổng cộng cũng học một hai phần bản lĩnh của ."

 

“Con ."

 

Từ Xuân Hà gật đầu.

 

“Ngủ sớm , đừng để bụng những lời chiều nay, chúng con, con lúc nào cũng nhớ kỹ điểm thì sẽ gì cũng đều là vì cho con."

 

Để câu , Phương Tố Mai vô cảm rời .

 

Theo tiếng bước chân của bà xa dần, Từ Xuân Hà đóng cửa phòng , nước mắt tuôn rơi như mưa.

 

Rõ ràng lúc đầu đối xử với cô , mở miệng xin , tại qua bao lâu những lời khó như với cô ?

 

Mắng cô là đầu gỗ, mắng cô dẫu mặc long bào cũng giống thái t.ử, hôm nay thậm chí còn mắng cô ngu ngốc thu-ốc nào chữa , chỉ mắng cô mặt bác Phùng mà còn mắng ngừng mặt bảo mẫu trong nhà, chẳng hề quan tâm đến cảm nhận của cô chút nào.

 

Đây thực sự là ?

 

Trong lòng Từ Xuân Hà khó chịu, cô giường thành tiếng, một chút cũng cái nhà nữa.

 

Thế là, khi trường mẫu giáo cuối tuần, Từ Xuân Hà đưa quyết định, cuối tuần cô sẽ về nhà họ Phùng nữa, nhưng cô vẫn ghi nhớ kỹ những lời Phương Tố Mai với tối thứ bảy, thậm chí cảm thấy những lời đó lý.

 

Tức là mặt dày bám lấy Khương Lê, thông qua việc quan sát lời hành động của Khương Lê để đạt mục đích bắt chước Khương Lê.

 

thể đến nhà cô chơi ?"

 

“Cô cứ thẳng , cứ bám theo mãi thế gì?"

 

“Lê Bảo, chúng là bạn bè, tan chỗ nào để nên ở bên cô thêm một lát, thể bám theo cô chứ?"

 

“Từ thứ hai tuần đến hôm nay là thứ năm, chiều nào đến đón bé Ân nhà cô cũng sấn tới, kiếm chuyện để , với .

 

Từ Xuân Hà, ngờ mặt mũi cô dày đến thế, rõ cô và còn quan hệ gì từ lâu, mà bây giờ chạy đến mặt giở trò.

 

Cô mà còn như nữa thì đừng trách khách sáo với cô."

 

Khương Lê lạnh lùng Từ Xuân Hà, cô bỗng ghé sát đối phương, hạ thấp giọng :

 

“Công việc của cô là nhờ quan hệ mà , chuyện nếu để các giáo viên khác trong trường mẫu giáo , cô đoán xem công việc của cô còn giữ ?"

 

“Sao cô thể như ?"

 

Từ Xuân Hà thể tin nổi Khương Lê:

 

“Cô và cùng lớn lên từ nhỏ, chẳng lẽ chút tình nghĩa nào ?"

 

“Lúc cô tính kế , cô cảm thấy giữa cô và còn tồn tại hai chữ 'tình nghĩa' ?"

 

Khương Lê thần sắc đạm mạc:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-716.html.]

khuyên cô một câu, con học cách trân trọng phúc phận, cuộc sống cô đang sống hiện tại so với ở trong thôn thì đúng là một trời một vực.

 

Nếu cô cứ nhất định bám lấy để thể hiện sự tồn tại của , sống những ngày nữa thì cứ đợi mà về quê tiếp tục để cha em cô chà đạp !"

 

“Họ cha , cũng gọi là Từ Xuân Hà, tên là Giang Lôi!"

 

Chương 1110 dám chứ?!

 

Sắc mặt Từ Xuân Hà bỗng chốc trở nên khó coi, cô Khương Lê trừng trừng như kẻ thù:

 

mụ đàn bà độc ác nhà họ Từ trộm từ trong lòng , lúc đó sinh lâu, do sức khỏe hao tổn quá lớn nên ôm ngất xỉu bên vệ đường.

 

Đợi đến khi bà tỉnh trong bệnh viện thì phát hiện biến mất, chịu nổi cú sốc nên mới kịp thời tìm thấy .

 

con liền tâm, đến Bắc Thành là do đưa về ngôi nhà hiện tại của bà , đó nhận chính là đứa con gái thất lạc năm xưa, bây giờ cô hiểu ?

 

bất kỳ quan hệ nào với nhà họ Từ cả, cô đừng dùng cái tên 'Từ Xuân Hà' đáng ghê tởm đó để gọi nữa!"

 

Nhất thời cảm xúc kích động, Từ Xuân Hà đem câu chuyện về thế của mà cô từ miệng Phương Tố Mai một tràng.

 

Và vì Từ Xuân Hà lúc kiêng dè lời Khương Lê , trong đầu tự chủ mà rối bời, cộng thêm việc Phương Tố Mai ngày đó kể cho Từ Xuân Hà về thế tới hai phiên bản, điều dẫn đến câu chuyện thốt từ miệng Từ Xuân Hà trở thành một phiên bản mới.

 

Tuy nhiên, bất kể là phiên bản nào thì ngoại lệ đều là giả.

 

“Hóa thế của cô ly kỳ khúc chiết như cơ đấy!"

 

Khóe miệng Khương Lê khẽ giật một cái dễ nhận , tiếp đó thần sắc phức tạp :

 

“Được, đồng chí Giang Lôi, những gì cô đều , thì lúc đây cô cũng cho kỹ đây, giữa cô và bất kỳ quan hệ nào cả, cũng bạn bè gì với cô, đừng động tí là bám lấy nữa, hãy yên mà sống cuộc đời của !"

 

Để câu , Khương Lê chẳng thèm quan tâm Từ Xuân Hà mặt mày thế nào, dắt bé La Ân tiếp tục về phía ....

 

Đêm khuya khi ngủ, Khương Lê đến phòng .

 

“Mẹ ơi..."

 

“Sao thế?

 

Lũ trẻ ngủ hết ?"

 

“Vâng, ngủ cả ."

 

“Thế con về phòng mà ngủ , giờ còn chạy qua đây gì?

 

Ngày mai đến trường ?"

 

“Mẹ cũng , con chỉ còn đợi tháng nghiệp lấy bằng thôi mà!"

 

“Mẹ , nhưng con kiêu ngạo, trường vẫn đến.

 

Ở nhà , lũ trẻ , từ ngày mai trở con cứ ở trường , đừng chạy chạy nữa."

 

“Thế còn cuối tuần?

 

Chẳng lẽ cho con về nhà cuối tuần ?"

 

“Cách cái thời gian nghiệp con còn đầy hai mươi ngày nữa, con chuẩn kỹ càng ?"

 

“Không cần ạ."

 

“Sao cần?"

 

“Được , con lời , nhưng cuối tuần con nhất định về đấy, nếu con sẽ biến thành mọt sách mất!"

 

“Cái con bé , cứ cậy cái đầu thông minh, học đại học mà cứ như chơi, bữa đực bữa cái."

 

 

Loading...