Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 726

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:19:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

chuyện , cũng , nhưng nếu bà cứ nhất quyết đem những chuyện rắc rối giữa bà và Từ Xuân Hà đổ lên , đem chuyện tìm thấy Từ Xuân Hà ấn lên đầu ,

 

ngại với các đồng chí ở đồn công an rằng, Từ Xuân Hà mất tích, chừng là do chính bà bày trò đấy.

 

Ví dụ như bà thông qua việc giả vờ nhận con gái, thực chất là ngầm buôn bán ,

 

đừng nghĩ đang hươu vượn, nghĩ rằng các đồng chí ở đồn công an sẽ tin , dù thì chuyện bà nhận Từ Xuân Hà con gái chắc hẳn chỉ một , đến lúc các đồng chí ở đồn công an điều tra, e là bà giải thích thế nào cũng vô dụng thôi!"

 

Nghe những lời của Khương Lê, sắc mặt Phương Tố lập tức đen như nhọ nồi:

 

“Cô ngậm m-áu phun !"

 

chỉ tay Khương Lê:

 

“Tin cô mà thêm một câu nữa là xé nát miệng cô ?"

 

“Cảm xúc kích động như , trúng tim đen , đồng chí Phương?"

 

Khương Lê thong dong tự tại, thái độ của cô nghi ngờ gì kích động đến Phương Tố, chỉ thấy Phương Tố sấn tới ba hai bước, giơ tay định tát Khương Lê, nhưng ngờ một bóng đột ngột chắn mặt Khương Lê.

 

“Cái đồ mụ điên , dám đ-ánh con gái , bà coi bà già ch-ết chắc?!"

 

Thái Tú Phân vốn đang ở cửa phòng, thấy sắc mặt Phương Tố liền bước tới phòng khách, khi thấy Phương Tố sấn tới Khương Lê, lập tức sải bước tiến lên, đẩy Phương Tố một cái, đó hung hăng giáng cho Phương Tố một cái tát mặt!

 

“Bà... cái đồ mụ đàn bà chanh chua , bà dám đ-ánh , liều mạng với bà!"

 

Phương Tố vững , màng đến cảm giác đau rát mặt, lao về phía Thái Tú Phân.

 

Không ngờ, đợi bà kịp đến gần Khương Lê đ-á một cước ngã sấp xuống đất.

 

“Ở trong nhà , dám động thủ với , còn định động thủ với , đồng chí Phương bà giỏi thật đấy!"

 

Khương Lê lạnh lùng , gọi Minh Duệ và Minh Hàm phòng khách đỡ Thái Tú Phân về phòng, còn cô thì nhấc máy gọi điện cho nhà họ Tống.

 

“Mẹ nuôi, là con..."

 

Nghe thấy giọng bà Tề vang lên trong ống , Khương Lê kể chuyện của Phương Tố, đó cô :

 

“Con gọi cuộc điện thoại cho , chắc hiểu ý con , nếu bác Phùng qua đây đón , thì con báo cảnh sát xử lý thôi."

 

Không chọn cách trực tiếp báo cảnh sát mà thông qua bà Tề liên lạc với ông cụ Phùng qua đón , chẳng qua là Khương Lê cân nhắc đến mối quan hệ giữa nhà họ Tống và nhà họ Phùng, vả Phương Tố dù cũng là đẻ của Phùng Diệc, nếu cô trực tiếp ném cho đồn công an thì vẻ thiếu tình .

 

Phương Tố lồm cồm bò dậy, cả nhếch nhác chịu nổi, bà hằn học Khương Lê, định lao tới xâu xé nữa, nhưng khi thấy Khương Lê từng bước tiến gần thì tự chủ mà lùi .

 

“Cô định gì?"

 

Giọng run rẩy, tóc tai bù xù, Phương Tố trông vẻ nhát.

 

."

 

Khương Lê dang hai tay , cô cách Phương Tố ba bước chân, nhếch môi :

 

“Cuộc điện thoại thấy chứ?!

 

Nếu tự , thì cứ ở đây đợi nhà bà đến đón , đây là nể mặt bố nuôi nên mới chọn báo cảnh sát xử lý việc bà đến nhà gây chuyện ác ý, cần cảm ơn , xưa nay vốn là mà!

 

nghĩa là dễ bắt nạt, nếu bà nhớ kỹ bài học ngày hôm nay, thì đừng trách thực sự khách sáo với bà."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-726.html.]

, và bà vốn oán thù, cứ tìm chuyện với ?"

 

Khoanh tay ng-ực, Khương Lê chằm chằm Phương Tố, thản nhiên :

 

“Đầu tiên là Tết năm đó, bà lấy chuyện Phùng Diệc để định động thủ với , hôm nay bà lấy chuyện Từ Xuân Hà , một nữa định động thủ với , rốt cuộc là nguyên nhân gì nhỉ?"

 

Xoa xoa cằm, Khương Lê quan sát Phương Tố:

 

“Chẳng lẽ kiếp và bà thù oán, nên kiếp bà cứ thấy là nảy sinh lòng ghét bỏ, thế là liền nghĩ cách tìm rắc rối cho ?"

 

“Bây giờ cô còn nhắc đến Phùng Diệc với , cô lấy mặt mũi mà đây nhắc đến nó?

 

Nếu gì với Phùng Diệc, nó thể nhận , thể biến mất tăm mất tích, mấy năm trời liên lạc với gia đình ?"

 

Nghĩ đến chuyện của con trai Phùng Diệc, Phương Tố kìm cơn tức đầy bụng, bà lườm Khương Lê:

 

“Tuổi còn nhỏ mà bản lĩnh mê hoặc lòng hề nhỏ, cô cứ chờ đấy, sẽ ngày xem cô đàn ông của cô đuổi khỏi cái nhà như thế nào!"

 

Phùng Lộ, đứa con gái riêng đó của bà chẳng hạng !

 

Nếu , năm đó chẳng bày một màn “giả ch-ết thoát " nhờ gia đình giúp đỡ, bỏ mặc chồng con cần để theo một đàn ông khác.

 

Hơn một năm nay, Phùng Lộ ở nước ngoài, ít gọi điện về nhà, lóc đòi về, mà theo hiểu của bà về con bé đó, phần lớn là sẽ về nước thời hạn, đến lúc đó, nếu vẫn thể ở bên đứa con nhà họ Tiêu , chừng sẽ nảy sinh ý đồ khác.

 

Phương Tố lạnh trong lòng, bà đợi xem lúc Khương Lê mặt mày xám xịt.

 

“Bà , trong mơ bà xem cái gì cũng ."

 

Ngồi xuống ghế sofa, Khương Lê tiện tay cầm một tờ báo lên lật xem, thèm để ý đến Phương Tố nữa.

 

Thời gian từng chút trôi qua, Phương Tố cảm thấy như một tên hề, như trời trồng trong nhà khác, bà thầm nghiến răng, tiện tay phủi phủi , siết c.h.ặ.t túi xách trong tay buông lời đe dọa Khương Lê:

 

“Cô cứ đợi đấy cho !"

 

Sau đó, bà xoay rảo bước rời .

 

Tuy nhiên Phương Tố về nhà ngay, bà xuất hiện thứ hai trong ngày hôm nay tại trường mẫu giáo nơi Từ Xuân Hà việc.

 

qua đây là xác nhận , thực sự là con gái Lôi Lôi của tự gọi điện xin nghỉ với nhà trường ?"

 

“Điện thoại là , đúng là giọng của đồng chí Giang Lôi."

 

Hiệu trưởng khó hiểu Phương Tố:

 

“Chẳng đồng chí Phương hỏi nhà quen , lẽ nào dò hỏi tin tức gì về đồng chí Giang Lôi?"

 

“Không ."

 

Phương Tố lắc đầu, bà nghĩ ngợi một lát hỏi hiệu trưởng:

 

“Con gái ở trường mẫu giáo thiết với giáo viên nào?"

 

Hiệu trưởng nhanh ch.óng hiểu ý Phương Tố, bà dậy từ bàn việc, cửa văn phòng gọi:

 

“Cô Vương!

 

Cô Vương cô qua đây một lát!"

 

 

Loading...