Khương Quốc Thắng nhếch môi:
“Không hổ là em gái !"
Khương Quốc An:
“Lê Bảo cũng là em gái em."
Chương 1145 Ai cũng cần phản tỉnh
Anh Ba Khương:
“ là Ba của Lê Bảo, nó cũng là em gái ruột của ."
Nhìn Khương Quốc An và Ba Khương, Khương Quốc Thắng chỉ cảm thấy chút buồn :
“Anh bảo ."
Anh Ba Khương gãi đầu, để lộ một nụ ngây ngô, tiếp theo :
“Anh Hai, chú Năm Lê Bảo và em rể mua cho cha một cái viện lớn ở Bắc Thành, còn cái viện đó Lê Bảo tìm sửa sang xong xuôi ."
Nghe , Khương Quốc Thắng khựng , xoay Khương Quốc An:
“Tốn ít tiền nhỉ?"
Nhà cửa ở Bắc Thành cũng rẻ, đặc biệt là mua một cái viện lớn một chút.
“Cụ thể tốn bao nhiêu em , nhưng em đoán chừng ít nhất cũng một hai vạn.
Lê Bảo đó là tấm lòng của em và em rể hiếu kính cha , cái tứ hợp viện hai tiến đó, nhà bất cứ ai đến Bắc Thành coi như một chỗ dừng chân, tóm , khi em xem cái viện đó xong, thấy hổ, cảm thấy đều Lê Bảo so sánh đến mức chui xuống lỗ nẻ."
“Nghe chú , mấy em khác của chúng chẳng lẽ giống thế?"
Khương Quốc An liếc về phía nhà bếp, :
“Xem Lê Bảo còn hiếu thảo hơn mấy em như chúng , em là phụng dưỡng cha già ở Bắc Thành đấy!"
Khoảng cách giữa phòng khách và nhà bếp chút xa, Khương Lê cũng cố ý ba Khương Quốc Thắng chuyện, vì , tự nhiên ba đang ở phòng khách thảo luận về , lúc , cô từ nhà bếp , thấy ba Khương Quốc Thắng đều đồng loạt , khỏi chút hiểu vì .
“Sao đều em thế?"
Chớp chớp đôi mắt trong trẻo, giọng ngọt ngào của Khương Lê tràn khỏi môi, trong mắt cô đầy vẻ khó hiểu:
“Chẳng lẽ mặt em vết bẩn gì ?"
Sờ sờ mặt , nhưng thấy gì tay, Khương Lê nhịn càng cảm thấy kỳ quái.
“Mặt em sạch."
Trong mắt Khương Quốc Thắng tràn đầy ý :
“Anh Hai em là vì thấy Lê Bảo nhà thông minh hiếu."
“Hả?"
Làm gì thế nhỉ?
Anh Hai vốn nghiêm túc nịnh nọt cô thế ?
“Anh Ba và chú út của em đều với Hai , nhưng Hai từ lâu, em gái Lê Bảo của là giỏi nhất!"
Nghe lời của Khương Quốc Thắng, Khương Lê chắc chắn nhanh ch.óng hiểu , cô mất tự nhiên:
“Chẳng là nghiệp sớm thôi , cái đó là gì cả, còn về việc mua viện cho cha , đó là do Lạc Yến Thanh đề xuất đấy, cha vất vả cả đời, luôn yêu thương chiều chuộng em, chúng em lý nên hiếu thảo với cha nhiều hơn, vả đó chỉ là một cái viện nhỏ thôi, đáng nhắc tới."
“Em rể là , tấm lòng hiếu thảo của các em đáng nhắc tới?
Trong mắt Hai, so với em và em rể, như đối với cha thật sự là chút bất hiếu ."
Lời của Khương Quốc Thắng là phát từ tận đáy lòng, , Khương Lê :
“Anh Hai gì mà bất hiếu chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-742.html.]
Anh chẳng vì nhu cầu công việc mới thể tận hiếu bên cạnh cha , về việc , cha đều thấu hiểu."
“Lê Bảo đúng đấy."
Khương Quốc An dời tầm mắt sang Khương Quốc Thắng:
“Anh Hai đừng kiểm điểm nữa, nếu , cho em và Ba cũng tự phản tỉnh đấy."
Khương Lê :
“Ai cũng cần phản tỉnh cả, theo em thấy, chúng đều hiếu thảo, dù cha dạy dỗ chúng như , nếu ai dám bất hiếu, thì thật sự quá với cha già già sinh thành dưỡng d.ụ.c chúng !"
Nói đến đoạn , giọng điệu của Khương Lê rõ ràng lộ chút tinh nghịch.
Nhất thời, trong phòng khách vang lên tiếng ....
Nhóm Khương Lê ở nhà Khương Quốc Thắng lâu, chừng đến bốn giờ chiều, Khương Quốc Thắng đích lái xe đưa nhóm Khương Lê về khách sạn, khi đơn vị, bất chấp sự từ chối của Khương Lê, tiện tay nhét một xấp tiền và phiếu túi của Khương Lê.
Chương 1146 Là cô!
“Cầm lấy, nếu em lấy , Hai sẽ giận đấy."
“ em mà!"
“Em là của em, Hai cho em cái là chút tâm ý của ."
“Dạ ."
Khương Quốc Thắng , nhẹ nhàng xoa đầu Khương Lê, đó mỉm :
“Anh Hai em thông minh, nhưng em vạn vì việc gì đó mà để bản mệt mỏi, em rằng, cha lo lắng nhất cho sức khỏe của em, vạn nhất em chuyện gì sơ suất, trong lòng cha và chắc chắn sẽ dễ chịu ."
“Em , yên tâm , em sẽ khỏe mạnh, để cha lo lắng cho em."
Vẻ mặt xúc động, trong lòng Khương Lê dâng lên một luồng ấm:
“Anh Hai... bảo trọng nhé!"
Khương Quốc Thắng gật đầu:
“Ừm, em cũng ."
Dưới lầu khách sạn.
Nhìn theo chiếc xe của Khương Quốc Thắng xa, Khương Lê :
“Sáng mai chúng mua vé về Bắc Thành."
“Lê Bảo, ý của thím Ba em là chúng Bắc Thành nữa, chúng về thẳng bên nhà luôn, đỡ tốn hết thời gian đường."
“Em còn đang nghĩ sẽ giúp hai cùng bày sạp bán quần áo đấy."
“Không cần , em dạy thím Ba em , ở bên cạnh cũng , chúng sẽ bán lỗ ."
Khương Nhất Dương bên cạnh cuộc đối thoại giữa Khương Lê và Ba Khương, nhịn :
“Cô út, nếu cô yên tâm, là cháu theo chú Ba thím Ba về, đúng lúc cháu cũng nhớ bố cháu ."
Khương Quốc An:
“Em cùng nhé, cũng hơn một năm , em cũng nên về thăm một chút."
Nghe , Khương Lê suy nghĩ một chút, :
“Được thôi."...
Ga tàu hỏa thành phố G.
“Mặc Nghiên, đường chăm sóc chị Khương Lê của em một chút."
Vợ chồng Ba Khương và Khương Nhất Dương xách túi lớn túi nhỏ, cùng những chiếc túi bao xác rắn căng phồng về phía cửa soát vé, còn Khương Quốc An yên tâm lắm về sự an của Khương Lê suốt quãng đường về Bắc Thành, nhịn dặn dò Mặc Nghiên:
“Sức khỏe chị Lê Bảo của em từ nhỏ lắm, khi cần xách hành lý thì phiền em giúp đỡ nhiều hơn."