Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 783
Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:30:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khương Lê nhướng mày Giang Bác Nhã, thong thả chờ đối phương trả lời.”
“Chuyện ...”
Chần chừ một lát, Giang Bác Nhã :
“Chuyện chẳng đơn giản ?!
Đưa lên một chiếc tàu chở hàng, cô tự nhiên sẽ về trong nước thôi.”
Khương Lê hỏi:
“Vạn nhất giữa đường xảy chuyện gì, ông định thế nào?”
Giang Bác Nhã:
“...”
Nửa ngày trời nên lời.
“Không còn gì để nữa chứ?”
Khương Lê mỉm , cong môi:
“Các đồng chí ở đại sứ quán việc sẽ thuận tiện hơn nhiều, vả quen đó…
và cô thực sự quan hệ , vứt cô ở lề đường để mặc cô tự sinh tự diệt, là nhân chí nghĩa tận , thể mang cô đến phiền ông Giang chứ?!”
“Lê Lê!”
Giang Bác Nhã lặng lẽ Khương Lê một hồi lâu, ông cố ý nghiêm túc:
“Con nhất định dùng kính ngữ với cha ?
Như chẳng quá khách sáo ?!”
“ thấy gì cả.”
Thần sắc Khương Lê tự nhiên, cô :
“Dùng kính ngữ, đây là một loại lễ phép, cũng là sự tôn trọng của dành cho ông.”
“Cha cần loại lễ phép , càng cần con tôn trọng cha như , cha thích con ở mặt cha tùy ý một chút.”
Đây là con gái r-ượu của ông, chứ họ hàng khách khứa gì, nếu sinh hoạt hằng ngày cứ mở miệng ngậm miệng đều là từ ngữ lễ phép, vẻ cứng nhắc mất sự ấm áp, ông cần!
“Được thôi, theo ông, ông Giang!”
Khương Lê mỉm rạng rỡ, cô :
“ lên lầu bộ quần áo.”
“Lúc lên lầu cẩn thận một chút nhé.”
Giang Bác Nhã ôn tồn dặn dò.
“Biết ạ!”
Giọng trong trẻo dễ từ kẽ răng Khương Lê thoát , bước chân cô nhẹ nhàng, cùng Tống Táp lên tầng hai.
“Đồng chí Khương, phía Trương Lỗi xảy chuyện gì ?”
Tống Táp theo Khương Lê phòng ngủ của Khương Lê, cô thuận miệng hỏi một câu, thấy vẻ lo lắng trong mắt cô , Khương Lê xua tay:
“Không chuyện gì lớn .
Chỉ là Từ Xuân Hà nhà cô ở Bắc Thành, cha dượng cô là quan lớn, đợi cô về nước, sẽ bảo cô cảm ơn Trương Lỗi thật .”
“Không cô vị đồng chí nữ đó cùng làng với cô ?”
Tống Táp hiểu.
“ là cùng làng, nhưng cô ở Bắc Thành tự nhận cho một bà giàu , cho nên từ đó về đều tự xưng là thành phố.”
Khương Lê tới phòng để quần áo lấy một bộ đồ mặc nhà thoải mái , cô với Tống Táp:
“ bảo đồng chí Trương cần quan tâm cô gì, chỉ cần giao tay các đồng chí đại sứ quán là .”
Chương 1188 Lạc Yến Thanh:
“Anh thích em……”
“Nghe cô như , thấy phẩm chất của vị đồng chí nữ đó lắm.”
Tống Táp nhíu mày dễ nhận , đó hỏi:
“ , đồng chí Khương tại bảo Trương Lỗi đừng nhắc tới cô?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-783.html.]
Người là do cô cứu, hai cùng làng, mặc dù đồng chí Khương cầu báo đáp, nhưng rốt cuộc cũng …”
Biết lời đó của Tống Táp định gì, Khương Lê lắc đầu:
“ quá nhiều dính dáng đến loại như .”
Ra khỏi nhà mang theo não, còn nghĩ đến việc đào chân tường của bạn bè, hạng như , cô khinh thường thèm kết giao.
Bên Khương Lê và Tống Táp đang trò chuyện về chuyện của Từ Xuân Hà, bên , Từ Xuân Hà truyền dịch xong, liền Trương Lỗi đưa lên xe chở đến đại sứ quán.
Gần chín giờ tối, Trương Lỗi trở về trang viên họ Giang, thấy Khương Lê vẫn nghỉ ngơi mà đang ở phòng khách xem tivi, liền đem sự sắp xếp của phía đại sứ quán đối với Từ Xuân Hà một tiếng.
“Vất vả cho !”
Ánh mắt Khương Lê chân thành:
“Chắc là ăn cơm tối nhỉ, sẽ bảo nhà bếp cho chút gì đó nóng sốt.”
“Không cần , chị Tống chắc chắn để phần cơm cho .”
Nói xong, Trương Lỗi cáo từ, chào hỏi Giang Hồng Phát và Giang Bác Nhã hai một tiếng, xoay rời .
“Lê Lê...”
Sau khi Trương Lỗi , ánh mắt Khương Lê dời tivi, lúc , giọng của Giang Hồng Phát vang lên.
“Sao ạ?”
Nhìn về phía Giang Hồng Phát, trong mắt Khương Lê hiện lên vẻ nghi hoặc.
“Gặp quen ở nơi đất khách quê , đối phương gặp nạn, con thể đưa về nhà ở vài ngày.”
Nghe Giang Hồng Phát như , Khương Lê ngược nảy sinh tâm trạng bất mãn gì, cô :
“Mặc dù là quen, nhưng và cô quan hệ .”
Không đợi Giang Hồng Phát lên tiếng, Giang Bác Nhã tò mò hỏi:
“Quan hệ ?
Nếu thật sự quan hệ , con thèm quản sống ch-ết của đối phương ?”
“Ông Giang là đúng .”
Khương Lê :
“ cho dù ghét đối phương đến , cũng thể khoanh tay tính mạng con .”
Giang Hồng Phát gật đầu:
“ , quan điểm của Lê Lê ủng hộ.”
“Cha!
Cha như ngược khiến con giống như một loài động vật m-áu lạnh .”
Giang Bác Nhã Giang Hồng Phát một cái, trong mắt đầy vẻ oán niệm.
“Anh là hạng gì chẳng lẽ ?”
Giang Hồng Phát lấy thể diện cho con trai mặt cháu gái:
“Lê Lê , ông nội tán thành quan điểm của con là đúng, nhưng nếu đối phương phẩm tính bại hoại, thù oán với chúng , thì chúng tuyệt đối nuôi hổ trong nhà.”
Khương Lê mỉm :
“Con ạ.”
“Chắc chắn là chứ?”
Giang Bác Nhã Khương Lê:
“Con đừng lấy lệ với cha và ông nội con.
Bởi vì hạng , họ chỉ nhớ những gì khác với họ, chứ bao giờ nhớ đến lòng của khác đối với họ !”
“Ông thấy ngốc ?”
Đôi lông mày thanh tú nhướng lên, Khương Lê mắt đối mắt với Giang Bác Nhã:
“Người quen gặp hôm nay tên là Từ Xuân Hà, bằng tuổi , và cùng làng với , từ nhỏ và cô cùng lớn lên, năm mười tám tuổi, chúng là những bạn thiết,
ngờ cô kết giao với là mục đích, khi rõ bộ mặt thật của cô , tuyệt giao với cô .
Sau đó kết hôn với bạn đời của ,
Chuyển đến sống ở Bắc Thành, vốn dĩ sẽ còn quá nhiều giao thiệp với đối phương nữa, ngờ rằng, cô mà cũng xuất hiện ở Bắc Thành, luôn đơn phương tìm chuyện với , điều khiến cảm thấy chán ghét, thế là thể cảnh cáo cô đừng tiếp tục xuất hiện mặt nữa.”