Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 785
Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:30:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái con bé …”
Nhìn chiếc xe ô tô nhỏ đỗ bên cạnh , đại đội trưởng Khương tỏ vẻ khá bất lực:
“Chỉ mấy bước chân, cần con chuyên môn đưa một chuyến thế .”
“Từ đây đến trạm xe buýt ít nhất cũng một cây , bộ qua đó chuyện một hai phút ạ.”
Sau khi đại đội trưởng Khương lên xe, Lạc Yến Thanh khởi động xe, tay nắm vô lăng, mắt phía , :
“Cha, cha và vất vả , thể con rể của hai là phúc khí mấy đời con tu luyện !”
Lời vô cùng chân thành tha thiết, đại đội trưởng Khương tự nhiên là , ông Lạc Yến Thanh, ôn tồn :
“Con là một đứa trẻ , cha và con đầu gặp con nhận , cả đời nếu ông bà già tụi cha yên tâm nhất điều gì, thì chính là Lê Bảo…
Con bé từ nhỏ sức khỏe , lúc tụi cha nuôi dưỡng luôn cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ con bé ngày nào đó mệnh hệ gì, hiện tại sức khỏe nó tuy lên, cũng thấy trở ngại gì lớn,
cha và nó vẫn khó mà yên tâm !
Thế nên, cha mới dày mặt với con, bất kể Lê Bảo giận dỗi gì với con, con cũng đối xử với con bé…
Tuy nhiên, con gái cha là thế nào cha như cha hiểu rõ nhất, con bé thực hiểu chuyện, cũng quan tâm, vạn sẽ gây sự vô cớ, khó khác,
Càng giở tính tiểu thư, nhưng trong cuộc sống vợ chồng khó tránh khỏi lúc bát đũa xô , nếu gặp tình huống như , con nhường nhịn Lê Bảo một chút…
Còn nữa, bản con gặp chuyện gì,
Đừng tự nén nhịn, vì liên lụy Lê Bảo mà với con bé những lời trái lòng, con rằng, đôi khi, chỉ một hiểu lầm thôi cũng thể tan vỡ một gia đình.”
Từ những lời đại đội trưởng Khương phía khó để , Lạc Yến Thanh kể việc từng đề nghị ly hôn với Khương Lê, cũng như lý do tại đề nghị ly hôn với vợ chồng đại đội trưởng Khương.
“Cha… là con với Lê Bảo, khiến cha và lo lắng cho chúng con!
Trở thành vợ chồng với Lê Bảo, con cảm thấy đây là việc đúng đắn nhất con từng trong đời, Lê Bảo cô , bao giờ gây gổ với con,
Ngay cả khi đó con đề nghị ly hôn, cô cũng hề loạn với con, thậm chí còn đặc biệt cho con một tháng thời gian bình tĩnh…
Đối với con mà , Lê Bảo vô cùng quan trọng,
Đừng là cô giận dỗi mặt con, ngay cả khi cô nổi lửa với con, thậm chí đ-ánh con mắng con, con cũng sẽ cô nửa lời .
Hiện giờ con cũng hứa hẹn gì với cha, con chỉ , cha và cứ xem, con sẽ phạm sai lầm nữa, bất kể bất kỳ lý do gì, đều sẽ phạm sai lầm nữa, con sẽ đối xử với Lê Bảo, để cô chịu nửa điểm ủy khuất nào nữa!”
Gần đây mỗi khi nhớ chuyện đề nghị ly hôn ngày hôm đó, Lạc Yến Thanh liền cảm thấy khốn nạn hối hận, nghĩ đến lúc đó Khương Lê ủy khuất bao nhiêu, mà còn gượng ép trấn tĩnh, nhân nhượng , hề cãi vã với .
Thường ngôn rằng:
“Có phúc mà hưởng.”
Mà , chính là hình ảnh chân thực nhất của câu “ phúc mà hưởng” đó.
Tự cho là đúng, đơn phương cảm thấy là vì cho vợ, nào , khiến cô chịu uất ức cực lớn!
“Gặp chuyện gì thì xuống bình tĩnh với là !”
Đại đội trưởng Khương khẽ thở dài một tiếng, thêm gì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-785.html.]
“Vâng.”
Lạc Yến Thanh gật đầu.
Chạy đến trạm xe buýt, Lạc Yến Thanh giúp đại đội trưởng Khương mở cửa xe, đại đội trưởng Khương lên xe buýt, cho đến khi xe buýt khởi hành, xa, mới lái xe về viện nghiên cứu.
Dùng xong bữa trưa đơn giản, Lạc Yến Thanh giống như khi đặt hộp cơm xuống là thẳng đến phòng thí nghiệm, lúc bàn việc, lấy bức thư mà đại đội trưởng Khương đưa cho , động tác cẩn thận xé miệng thư, từ trong đó rút tờ giấy thư và những tấm ảnh kẹp bên trong.
Anh xem thư ngay, mà cầm hai tấm ảnh lên ngắm kỹ lưỡng, chỉ trong thoáng chốc, hốc mắt nhòe lệ.
“Lê Bảo…”
Khóe môi khẽ run rẩy, con gái trong ảnh với mái tóc và vạt váy bay nhẹ trong gió, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên, ánh mắt đầy ý , đây là vợ của , là cô gái nhỏ của , cô trông thật dịu dàng uyển chuyển,
Lại cũng thật xinh xắn đáng yêu…
Trên tấm ảnh , Lạc Yến Thanh thấy bụng của Khương Lê nhô lên, mà ở một tấm khác, trong ảnh, đôi mắt vẫn trong trẻo như những vì rực rỡ của Khương Lê,
Cong như trăng thượng huyền, cô về phía , tay khẽ vuốt ve phần bụng nhô lên, khắp toát hào quang hiền hòa của tình mẫu t.ử.
Lạc Yến Thanh mỉm , những tấm ảnh, bất giác , nụ như pháo hoa chợt nở rộ giữa bầu trời đêm, như nắng ấm mùa đông tỏa sáng, hút hồn ấm áp lòng .
Ngón tay thon dài như ngọc khẽ vuốt ve tấm ảnh, phác họa đường nét lông mày và đôi mắt cô, dần dần, đầu ngón tay đặt lên vị trí bụng nhô lên đó, lẩm bẩm:
“Lê Bảo, xin em, em vất vả !”
Hồi lâu , cất kỹ những tấm ảnh, đó mở tờ giấy thư , từng chữ từng dòng nội dung bên .
“…
Em chắc chắn tự trách , nếu , cũng sẽ vì nóng lòng mà nôn m-áu liên tục như , đồ ngốc, em thể giận chứ?
Hơn nữa chúng trở thành vợ chồng ngày một ngày hai, em còn hiểu ?
Nếu gặp chuyện gì nghiêm trọng, thể đề nghị ly hôn với em?
Vả , em là bằng xương bằng thịt, chứ động vật m-áu lạnh , tình cảm dành cho em?
Dựa điều , em nghĩ đến một khả năng, chắc chắn là gặp chuyện gì đó, nhưng liên lụy em, nên mới nén đau đề nghị ly hôn, hy vọng em sống cuộc đời của riêng .
Đồ đại ngốc, vợ chồng chúng là một thể, từ khi em gả cho , thể rời bỏ lúc cần em nhất chứ?!
Anh là chồng em, là yêu cả đời của em, em để tâm đến , bất kể gặp chuyện gì, em cũng sẽ chỉ lo cho bản , bỏ mặc .
Giờ thì chứ?
Cái gọi là ‘vì cho em’ của , em chẳng cần chút nào cả…”
Bức thư Khương Lê cho Lạc Yến Thanh dài tới năm trang giấy, nét chữ b.út máy cứng cáp mạnh mẽ nhưng mất vẻ nhu mỹ trông thật mắt.
“…
Em ở bên , cụ Giang và ông Giang đều chăm sóc em…
Ở trường, giáo sư và các bạn cũng đặc biệt , cứ yên tâm việc, em sẽ tự chăm sóc , đồng thời sẽ chăm sóc cho em bé trong bụng…”