Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 791

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:30:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ở lầu.”

 

Ông cụ Phùng đáp .

 

“Cãi ạ?”

 

Phùng Ngụy hỏi.

 

“Cha rảnh rỗi lắm ?”

 

Ông cụ Phùng lườm một cái:

 

“Nói , rốt cuộc về đây gì?”

 

“Xem gừng càng già càng cay.”

 

Sờ sờ sống mũi, Phùng Ngụy mất tự nhiên ho khan hai tiếng, thần sắc trở nên nghiêm túc hơn:

 

“Lộ Lộ đang đòi về nước, ý của cha là…”

 

“Linh tinh!”

 

Ông cụ Phùng trầm mặt xuống:

 

“Nó tưởng suất du học nước ngoài dễ lấy lắm ?

 

Mới ngoài bao lâu mà chạy về, đây là coi việc du học như trò đùa chắc?”

 

“Ý của cha là Lộ Lộ bắt buộc ở nước ngoài ba năm?”

 

Cứ hễ em gái gọi điện thoại quốc tế lóc kể lể với , đầu Phùng Ngụy liền đau như b.úa bổ, thế là xoa xoa một bên thái dương, khổ sở :

 

“Cha cũng đấy, Lộ Lộ nó căn bản học cái gì cả.”

 

Chẳng ai rõ hơn , cô em gái quý hóa trong nhà cưng chiều đến mức kiêu căng vô lễ căn bản là loại ham học.

 

“Anh đây là mủi lòng .”

 

Không hỏi, mà là câu khẳng định, ông cụ Phùng về phía con trai trưởng:

 

“Từ khi con bé đó du học, lỗ tai thanh tịnh hơn hẳn, cảm thấy thế ?

 

Hay là, em gái về đây, tiếp tục dây dưa với thằng nhóc Tiêu Thận đó?”

 

Phùng Ngụy im lặng hồi lâu, mở miệng:

 

“Lộ Lộ con bé nghĩ thông suốt .”

 

“Lời tin ?”

 

Ông cụ Phùng hừ lạnh một tiếng, lông mày gần như xoắn thành cục:

 

“Nếu thể, thà rằng nó v-ĩnh vi-ễn ở nước ngoài.”

 

Nghe , Phùng Ngụy vô thức tăng thêm ngữ khí:

 

“Cha… con chỉ một đứa em gái là Lộ Lộ, cha cũng chỉ một đứa con gái thôi!”

 

“Anh hồ đồ ?”

 

Có những chuyện trong lòng , cần gì trực tiếp chứ?

 

Chuyện nếu Tiểu Phương , chừng gây rắc rối, thầm thở dài một tiếng, ông cụ Phùng trong lòng hiểu rõ, bất kể là đây bây giờ, mấy đứa con do vợ để cho ông đều từ tận đáy lòng chấp nhận vợ mà ông cưới về.

 

“Con tỉnh táo lắm.”

 

Phùng Ngụy hiểu ý của ông cụ Phùng gì, nhưng mang vẻ mặt hề để tâm.

 

“Lôi Lôi cũng là em gái , hy vọng ghi nhớ kỹ.”

 

Ông cụ Phùng ngữ khí trịnh trọng:

 

“Dì Phương của đến nhà chúng cũng bao nhiêu năm , cho dù trong lòng thành kiến với bà đến mấy, cũng đừng những lời khó mặt .”

 

Phùng Ngụy tiếp lời, mà hỏi:

 

“Người tìm thấy ạ?”

 

“Ừ.”

 

Ông cụ Phùng gật đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-791.html.]

“Đi ạ?”

 

“Bị đưa nước ngoài, chiều mai sẽ các đồng chí bên đại sứ quán đưa về.”

 

“Đây là trục xuất về nước ?”

 

Ông cụ Phùng , hề lên tiếng, hồi lâu , ông :

 

“Đừng quan tâm em gái lóc kể lể thế nào, nên , tại đưa nó nước ngoài du học.”

 

“Con , nhưng với cái tính nết của Lộ Lộ, cha chắc chắn qua ba năm thời gian thể sửa đổi ?”

 

Phùng Ngụy tự tin đó.

 

“Không sửa , nếu nó còn dám phát điên, cứ đ-ánh gãy chân nhốt ở nhà là .”

 

Ông cụ Phùng một cách nhẹ tênh, nhưng Phùng Ngụy thể đây suông.

 

“…”

 

Khóe miệng mấp máy, Phùng Ngụy thêm gì đó, nhưng hồi lâu phát một âm tiết nào.

 

 

Chiều ngày hôm .

 

Sân bay.

 

Ngồi chiếc xe ô tô nhỏ màu đen do ông cụ Phùng phái đến đón, Từ Xuân Hà hỏi tài xế:

 

“Mẹ ?”

 

Không thấy Phương Tố, thật lòng, Từ Xuân Hà thất vọng.

 

việc cô Jack lừa nước ngoài lăn lộn một chuyến , mười phần thì hết tám chín phần sẽ Phương Tố, , bằng con mắt gì, nhưng đời , duy nhất hiện giờ của cô chỉ một Phương Tố, nếu đối phương thật sự vì cô lời mà chán ghét cô, thậm chí đuổi cô , thì chờ đợi cô sẽ là bàn tay trắng.

 

Thế nên khoảnh khắc xuống máy bay, cô vô cùng kỳ vọng thể thấy Phương Tố ở sân bay, nào ngờ, ngoài tài xế đến đón, cô chẳng thấy bóng dáng Phương Tố cả.

 

“Phu nhân việc .”

 

Tài xế đáp một câu, thêm gì nữa.

 

Xe chạy một mạch từ sân bay về đại viện, Từ Xuân Hà phòng khách, liền thấy Phương Tố mặt sầm sì ghế sofa, ngay đó, đợi cô lên tiếng gọi “”, thấy đối phương sầm mặt dậy, với cô:

 

“Theo lên lầu.”

 

Toàn cứng đờ, Từ Xuân Hà mím c.h.ặ.t môi, ngẩn một lát, tiếp đó run rẩy đáp một tiếng, bám sát lưng Phương Tố về phía cầu thang.

 

“Đóng cửa .”

 

Đứng giữa căn phòng, Phương Tố trừng mắt Từ Xuân Hà trân trân, Từ Xuân Hà đóng cửa , ánh mắt bà giống như d.a.o băng đ-âm đứa con gái rẻ tiền :

 

“Đứng xa thế gì, sợ ăn thịt cô chắc?”

 

Từ Xuân Hà lắc đầu, chậm rãi nhích bước đến gần Phương Tố, cô há hốc mồm, hốc mắt ửng hồng, giọng nghẹn ngào:

 

“Mẹ, con sai !”

 

Nào ngờ, Phương Tố giơ tay tát một cái.

 

“Mẹ, con thật sự sai , hu hu…”

 

Nước mắt trào khỏi hốc mắt, Từ Xuân Hà trông vẻ sợ hãi cơn thịnh nộ của Phương Tố.

 

“Chát!”

 

Lại một cái tát nữa giáng xuống mặt Từ Xuân Hà.

 

Giọng Phương Tố sắc lẹm:

 

“Cô thiếu đàn ông đến thế cơ ?”

 

Sau một đêm suy nghĩ kỹ càng hôm qua, Phương Tố cảm thấy bà thể kết luận quá sớm .

 

Lý do?

 

cảm thấy Giang Bác Nhã sẽ tàn nhẫn, thấu tình đạt lý như , cảm thấy là bà hiểu lầm , dựa điều đó, liền đợi Từ Xuân Hà về, hỏi cho nhẽ.

 

Tuy nhiên, khoảnh khắc thấy Từ Xuân Hà, nghĩ đến việc đứa con gái rẻ tiền tám phần là còn trong trắng, trong lòng liền bốc lên một luồng lửa giận.

 

Không kìm nén mà tát Từ Xuân Hà hai cái.

 

 

Loading...